Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Làm lớn chuyện gì chứ, đây là một việc rất lớn

mà, nương nương người không thấy sao, các phi tử khác đứng hóng chuyện

xong sắc mặt liền thay đổi, như là nuốt phải ruồi bọ vậy, khó coi chết

đi được."

"Nhưng đó là chuyện của người ta, không liên quan đến chúng ta!" Bẹo má Lý Nhĩ, Liễu Vận Ngưng cười nói.

"Ôi chao, không phải thế, nương nương người......" Lý Nhĩ thở hổn hển, lắp

bắp không biết phải nói thế nào mới phải, thoáng nghĩ ra điều gì đó, hét lên: "Lãnh Thiếu gia, đúng, Lãnh Thiếu gia, Lãnh Thiếu gia cũng đến, y

được chứng kiến, lại là Thái y chẩn bệnh cho Vân phi, người có thể hỏi

y, y là người rõ nhất!"

Nàng vội vã nói cho hết, rồi nhanh chóng

xoay người chạy đi, thấy Lãnh Hàn Vũ đứng cách đó không xa, ngây ngốc

nhìn sang, nàng giật mình dừng bước, có hơi bối rối, nhưng nàng lại

không muốn né tránh, bước nhanh đến kéo y lại chỗ mọi người.

Lãnh Hàn Vũ bị nàng lôi kéo, bước chân gấp rút, lúc sắp đến đình nghỉ mát, y giật phắt tay lại, ngây ngốc nhìn Liễu Vận Ngưng, trong mắt y dường như chỉ còn mỗi bóng hình nàng, cả đất trời xoay xung quanh nàng đều biến

thành màu đen, y ngây ra nhìn, nhìn đến quên cả thở.

Trong mắt y

có niềm vui không thể nói thành lời, nhưng trong một thoáng, ánh mắt y

lại trở nên ảm đạm, dưới ánh dương ấm áp sau trưa, đáy mắt y như ẩn hiện nét bi ai cố kiềm nén, cố kiềm nén nỗi đau, cuối cùng tất cả những điều đó đều quy về một câu nói bình thường.

"Ngưng Nhi, ngươi về rồi."

Liễu Vận Ngưng quay mặt đi, khẽ đáp: "Ừ, ta về rồi!"

Đôi mắt sâu thẳm ấy, khiến nàng không dám đối diện, tình cảm trong đôi mắt

đó, khiến nàng thấy hụt hẫng, bởi lẽ nàng thật sự đã phụ lòng y.

Một cơn gió mát thổi đến, thổi bay mái tóc trước trán Lãnh Hàn Vũ, lại

khiến y không thể che dấu được nỗi bi ai trong mắt, cũng không thể che

dấu được nỗi đau trong lòng.

Lưu Dục có chút không đành, lời nàng nói với y ngày đó, có lẽ là đả kích lớn đối với y, nhưng nếu không mau

chóng chặt đứt ý nghĩ đó trong đầu y, y sẽ càng đau khổ.

Thôi, có lẽ để nương nương tự mình nói với y, mới mong y dễ dàng chấp nhận.

Liếc mắt nhìn Lý Nhĩ và Lịch Hỷ, bảo họ mau đi cùng nàng, ban đầu Lý Nhĩ

không hiểu ý, cho đến khi bị lôi đi thì mới ngộ ra, nhưng vẫn không chịu rời đi, đợi Lưu Dục trừng nàng một cái mới ấm ấm ức ức theo sát sau

lưng Lưu Dục.

Từ đầu đến cuối Lãnh Hàn Vũ không hề chú ý đến người khác, chỉ biết ngây người nhìn nàng.

Liễu Vận Ngưng cúi đầu khó chịu, thấp giọng nói: "Sự huynh, ngươi đừng như vậy."

—- Đừng khiến ta cảm thấy áy náy nữa, trước giờ ta chỉ xem y là sư huynh mà thôi, chưa từng có ý nghĩ gì khác.

Lãnh Hàn Vũ cười khổ: "Ngưng Nhi, từ lúc ngươi từ chối ta để tiến cung, cho

đến giờ ta chưa từng ôm ý nghĩ huyễn hoặc nào trong đầu, ta chỉ muốn ở

cạnh ngươi, thế đã đủ rồi."

"Nhưng mà như vậy thật không công bằng với ngươi."

"Cái gì là công bằng? Cái gì gọi là không công bằng? Ta chỉ biết, chỉ có ở

cạnh ngươi, nhìn ngươi vui vẻ hạnh phúc, ta mới có thể vui vẻ."

"Xin lỗi......" Vì nàng, sư huynh phải tiến cung làm viêc mà y không muốn

làm nhất, y là người khao khát tự do, lại vì nàng mà cam nguyện bị nhốt ở một nơi kín cổng cao tường.

"Ngưng Nhi, ngươi đừng cảm thấy áy

náy, tất cả đều vì ta cam tâm tình nguyện, không liên quan đến ngươi, có thể được như vậy, ta đã thỏa mãn lắm rồi."

—- Có thể ở cạnh nàng, y đã cảm thấy thỏa mãn, y cũng sẽ không cầu điều gì xa xôi khác.

"Sư huynh, ngươi tội gì phải vậy......" Nàng không đáng để y làm vậy, một chút cũng không đáng.

Lãnh Hàn Vũ né tránh câu hỏi của nàng, cười khẽ: "Đừng nói chuyện này nữa,

lần đó sau khi rơi xuống nước thân thể còn chưa hoàn toàn bình phục đã

phải theo y xuống Giang Nam, bây giờ đã cảm thấy đỡ chút nào chưa?"

Nàng cũng né tránh câu hỏi của y, quay đầu đối diện, dịu dàng nói: "Có sư

huynh là thần y ở đây, sao Ngưng Nhi có thể có chuyện gì được chứ?"

Nhưng Lãnh Hàn Vũ lại không tươi cười như nàng mong muốn, ngược lại vẻ mặt

trở nên nghiêm túc: "Ngưng Nhi, sao sắc mặt của ngươi nhìn không được

tốt vậy?"

Từ đầu y chỉ thấy được một bên mặt của nàng mà thôi,

nhưng lúc nàng quay mặt lại, y thầm kinh hãi, sắc mặt của nàng tái nhợt

bất thường.

Chắc chắn không phải vì thân thể không được khỏe: "Ngưng Nhi, không phải ngươi đang giấu ta chuyện gì đấy chứ?"

"......"

"Đưa tay ra đây!"

Liếc y một cái, nàng bất đắc dĩ nói: "Không cần đâu, ta trúng 'Mộng Thệ'."

Nàng biết lần gặp mặt này chắc chắn không gạt được sư huynh, cho nên mới không nhìn y trực diện, nào ngờ, ôi!

"Ngươi nói cái gì?" Nếu vẻ mặt vừa rồi của y là lo lắng, thì giờ lại là trắng

bệch: "Tại sao lại như vậy? Sao lại, sao lại có thể như vậy?"

—-

Mộng Thệ, Mộng Thệ, y biết Mộng Thệ không gây nguy hiểm đến tính mạng,

nhưng nỗi đau nó mang lại, làm sao nàng có thể chịu được?

"Không

có giải dược sao?" Y hỏi mà lòng không ôm hy vọng, thấy nàng im lặng gật đầu, y lùi bước, sắc mặt trắng bệch: "Ngươi, ngươi đừng lo, ta sẽ nghĩ

cách, ta sẽ nghĩ cách......"

"Sư huynh......" Nàng mỉm cười cầm tay y: "Không cần đâu."

Có một số việc, muốn trốn cũng trốn không thoát, muốn tránh cũng tránh không khỏi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...