Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 167

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn theo bóng tiểu hài tử, Liễu Vận Ngưng và Lãnh Hàn Vũ cùng bật cười.

—- Một cuộc sống như vậy, tuy tẻ nhạt nhưng cũng rất hạnh phúc!—-

Cười nhạt, Lãnh Hàn Vũ nhìn vết sẹo trên mặt Liễu Vận Ngưng, nụ cười bỗng

trở nên gượng gạo, nỗi đau thoáng hiện trong mắt y, nói: "Không biết mấy ngày nay sư phụ chạy đi đâu nữa, còn chưa chịu về thay dược cho muội!"

Nghe vậy, Liễu Vận Ngưng cười cười, đưa tay vuốt mặt trái, nói: "Sư phụ cũng có để lại ít dược thảo, đây là lớp dược mới."

Một cuộc sống mới là thứ mà nàng chưa bao giờ nghĩ đến, mà bây giờ có được cuộc sống như vậy, nàng nên cảm tạ người đó.

"Hế! Ta đến ăn cơm!" Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, một dáng người cao

ráo nhảy từ cửa sổ vào, đứng thẳng trước mặt Liễu Vận Ngưng.

Liễu Vận Ngưng mỉm cười.

—- Đúng là vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến!

"Hoan nghênh!" Hiếm khi nàng chịu cười với y.

"Khi nào học nấu cơm xong nhớ mời ta là được rồi!" Nói rồi Hàn Thiếu Lăng

nhìn Lãnh Hàn Vũ, thấy hai mắt y chùng xuống đầy lạnh lùng, bất giác

cười đắc ý.

Chuyện y là người đưa Liễu Vận Ngưng ra khỏi cung

luôn khiến lòng Lãnh Hàn Vũ cảm thấy khó chịu, ban đầu Lãnh Hàn Vũ đã

lên kế hoạch xong xuôi hết rồi, chỉ tiếc y lại nhanh chân cướp mất.

Nghĩ vậy, Hàn Thiếu Lăng cười càng thêm phần đắc ý.

May quá, may mà y lập kế hoạch sớm, nếu không đã bị tranh công mất rồi.

Liễu Vận Ngưng ngây ngô không biết sóng ngầm bùng lên mãnh liệt giữa hai

người bọn họ, quay đầu vừa dọn dẹp vừa nói: "Ngươi thân là Hoàng tử của

một quốc gia, sao lúc nào cũng có thời gian chạy đến nơi chật hẹp này

thế?"

Hàn Thiếu Lăng cười tà: "Bởi vì ở đây có nàng, ta đang theo đuổi để nàng đồng ý làm Hoàng phi của ta, đương nhiên phải chịu khó một chút!" Y không hề che giấu tình cảm của mình với Liễu Vận Ngưng, thản

nhiên nói ra.

Lãnh Hàn Vũ nghe y nói, sắc mặt u ám hẳn, nhưng rất nhanh liền trở lại bình thường.

Thật ra y đã sớm thông suốt rồi, đời này Liễu Vận Ngưng không thể nào chấp

nhận y được, chỉ cần ở cạnh nàng, bảo vệ nàng được như bây giờ đã đủ lắm rồi, về phần Hàn Thiếu Lăng, chỉ cần y đối xử với Liễu Vận Ngưng thật

lòng và Liễu Vận Ngưng cũng chấp nhận y, vậy y sẽ cười vui chúc phúc cho hai người.

—- Hạnh phúc của Ngưng Nhi, quan trọng hơn tất cả!

Đáng tiếc y có nghĩ được như vậy thì Liễu Vận Ngưng cũng sẽ không bao giờ

làm đúng ý y, nàng ngừng tay, quay đầu nói chuyện một cách nghiêm túc

với Hàn Thiếu Lăng: "Nếu là vì nguyên nhân này, vậy sau này ngươi đừng

đến đây nữa!"

Nàng quay lại, giọng trầm bổng: "Vì ta vĩnh viễn không bao giờ đồng ý!"

—- Tình cảm y dành cho ta, ta rất cảm động, nhưng sẽ không bao giờ đón nhận.

Không chỉ vì nàng không thích y, còn bởi vì thân thể nàng đã tan nát cả rồi.

Ngày hôm sau khi rời khỏi Hoàng cung, sư phụ đã từng nói với nàng rằng thân

thể nàng đã bị hủy hoại đến nỗi không thể khôi phục được nữa, hơn hết,

'Mộng Thệ' trong người nàng cũng không thể giải.

Mặc dù bây giờ chưa có gì xảy ra nhưng cũng không dám chắc còn bao nhiêu thời gian nữa.

Có lẽ là một năm, có lẽ là mười năm, hoặc cũng có thể chẳng đến một năm.

Nàng bây giờ như ngọn đèn cạn dầu lung lay trước gió, bất kỳ lúc nào cũng có thể tắt.

Thử hỏi nàng như vậy sao còn có thể dây dưa với y? Huống hồ trong cuộc

chiến tranh đoạt quyền lực giữa Hoàng tộc với nhau, người lừa ta gạt,

nàng ghét cay ghét đắng điều đó, vĩnh viễn không bao giờ muốn nhìn thấy

nó nữa.

Nghe thấy lời khước từ gãy gọn và dứt khoát của Liễu Vận

Ngưng, Hàn Thiếu Lăng không hề tỏ vẻ ngán ngẩm, chỉ nhún vai bất cần, dù sao trong mấy ngày này y cũng đã nghe đến quen tai rồi.

Nhưng

nghĩ lại cũng đúng là nản thật đấy, y đường đường là Hoàng tử của một

quốc gia, thân phận cao quý nên y không cần phải chủ động theo đuổi một

ai, đương nhiên sẽ tự có phụ nữ thầm thương trộm nhớ, từ lúc nào mà lại

rơi vào tình cảnh này?

Tuy vậy sự chán nản chỉ đến trong phút

chốc mà thôi, tinh thần y lại khôi phục sự phấn chấn, cứ xem những lời

từ chối phũ phàng này là thử thách mà ân trên dành cho y là được.

Nhưng cũng có đôi lúc y thật sự nghi ngờ rằng, đây có phải là sự trừng phạt

của ông trời khi y đã lạm tình phong lưu quá mức hay không?

Ôi!

Giờ đây cuối cùng y cũng đã nếm mùi bị người ta từ chối là như thế nào rồi!

Y nghĩ ngợi đầy tiếc hận, Hàn Thiếu Lăng dẩu môi, sau đó một cái bóng nhỏ xíu chạy đến, dùng tất cả sức mạnh mà một đứa trẻ miệng còn hôi sữa có

đẩy y, hai mắt trợn tròn hung dữ, la lên: "Không cho phép thúc giành mất mẫu thân của Linh Nhi!"

Hàn Thiếu Lăng càng thấy hận đời.

Sao lúc trước y lại nghe lời nàng dẫn theo tiểu tử này nhỉ? Đúng là tự lấy đá đập vào chân mình mà!

Tiểu quỷ người nhỏ mà gan lớn này cũng muốn chống đối y!

"Mẫu than là của phụ thân Linh Nhi, thúc đừng có mà thừa cơ không có phụ

thân Linh Nhi ở đây liền quyến rũ mẫu thân, con cũng đã nói, con và sư

thúc sẽ cùng nhau đề phòng kẻ xấu là thúc!"

Hàn Thiếu Lăng đúng thật là khóc không ra nước mắt.

Ôi!

Xem ra đường tình này...... còn rất dài!

Hơn nữa, còn vô cùng gian nan!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 167
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...