Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 113

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Lý Nhĩ, sao vẻ mặt ngươi trông đau khổ thế?" Lịch Hỷ quan sát Lý Nhĩ lâu

rồi, từ đầu đến giờ mặt nàng cứ nhăn nhó như trái mướp đắng, khó coi

chết đi được. Hắn không thể nào kiên nhẫn ngồi nhìn một bộ mặt như vậy.

"Không có gì!" Lý Nhĩ tức giận đáp.

"Xạo!" Lịch Hỷ không chịu tin.

"Lý Nhĩ chỉ......" Nàng mở miệng muốn nói, rồi khựng lại, trừng Lịch Hỷ một lúc lâu, sau đó mới ỉu xìu nói: "Hồi nãy Lãnh Thiếu gia bị sao thế? Tại sao y trông thật lạ lẫm?"

—- Nàng chưa từng nhìn thấy Lãnh Thiếu gia trưng cái vẻ mặt như muốn khóc đó ra, những gì mà nàng thấy, là một Lãnh Thiếu gia luôn mang theo nụ cười mỉm dịu dàng hơn gió xuân trên

môi.

Tại sao lại như vậy? Lúc đầu y không hề như vậy! Tại sao trong một thoáng liền thay đổi nhỉ?

"Ngươi ngốc quá! Đương nhiên là bởi vì y biết Vân phi mang thai, buồn thay cho nương nương của chúng ta!" Nói rồi hắn lâm vào trầm tư, có chút ngập

ngừng: "Nhưng hình như có chỗ không đúng!"

"Đương nhiên không

đúng rồi!" Lý Nhĩ trợn mắt tức giận: "Lý Nhĩ cũng đang buồn thay cho

nương nương, nhưng Lý Nhĩ nào có để lộ ra mặt đâu!"

"A! Ta biết

rồi!" Lịch Hỷ hét toáng lên: "Chắc chắn là vì Lãnh Thái y thầm mến nương nương của chúng ta, ta đã từng thấy vẻ mặt đó của một số nương nương bị thất sủng! Các nàng cũng nhìn bệ hạ y như vậy đấy!"

"Không phải chứ! Sao Lãnh Thiếu gia lại thầm mến nương nương được!" Lý Nhĩ nổi giận: "Ngươi đừng nói bậy!"

"Ta đâu có nói bậy!" Hắn nói có căn cứ chứ bộ!

"Được rồi, đừng cãi nhau nữa!" Lưu Dục đăm chiêu đứng sau lưng ngăn hai người lại. Ánh mắt nghiêm khắc lướt qua người bọn họ, Lưu Dục nói: "Ở đây là

Hoàng cung, không phải cái chợ, cãi cái gì mà cãi, để người ta nghe rồi

cười vào mặt cho!"

Hai người sợ tới mức rụt cổ, không dám nói nửa chữ.

"Ở đây là Hoàng cung, nói cái gì cũng phải có chừng mực, nếu để cho kẻ có

dã tâm nghe được, không phải sẽ gây phiền phức cho nương nương sao? Còn

Lý Nhĩ nữa—-" Nàng không hề che giấu sự chán ghét của mình: "Chẳng lẽ

muốn hại nương nương xong mới chịu bằng lòng sao?"

Mặt Lý Nhĩ

trắng bệch, cắn chặt môi dưới, căm giận trừng Lưu Dục: "Tỷ......" Lịch

Hỷ vội kéo ống tay áo của nàng, sốt ruột tìm cách hòa giải.

Lạnh lùng liếc hai người bọn họ, Lưu Dục bước ngang qua, đi thẳng về phía trước.

"Tỷ cho là mình hay lắm sao! Tỷ có tư cách gì giáo huấn ta? Không phải tỷ

cũng giống ta sao, đều là nha hoàn của người ta!" Hất tay Lịch Hỷ ra, Lý Nhĩ hét về phía Lưu Dục.

Lưu Dục vờ không nghe, tiếp tục bước đi.

"Tỷ nói đi chứ! Tỷ dựa vào cái gì mà đòi giáo huấn ta? Ta đã đắc tội tỷ chuyện gì? Tỷ dựa vào cái gì mà nhắm vào ta?

Bỗng nàng dừng bước, Lưu Dục xoay người lại: "Chỉ vì ta ghét ngươi! Chỉ vì

hành động thiếu suy nghĩ của ngươi luôn khiến nương nương gặp phiền

phức!"

—- Lưu Dục nàng ghét nhất những kẻ đã làm sai còn không biết hối cải!

"Lưu Dục, ta ghét tỷ! Tỷ là đồ khốn nạn!" Lý Nhĩ nức nở, né tay Lịch Hỷ, bật khóc bỏ chạy.

Lưu Dục trợn mắt nhìn theo cái bóng thất thểu bỏ chạy của nàng, lạnh lùng

quay đầu, chợt sắc mặt khẽ biến, rồi lập tức khôi phục sự bình tĩnh.

Liễu Vận Ngưng và Lãnh Hàn Vũ đang đứng trước mặt nàng.

"Lưu Dục—-" Liễu Vận Ngưng lẳng lặng nhìn nàng: "Lời ngươi vừa nói rất dễ khiến người khác bị tổn thương."

Lưu Dục quay mặt không đáp.

Lãnh Hàn Vũ nhìn Lưu Dục, thấp giọng nói với Liễu Vận Ngưng: "Để ta đi xem Lý Nhĩ."

"Vâng."

Lãnh Hàn Vũ đuổi theo hướng Lý Nhĩ vừa chạy, Lịch Hỷ nhìn nhìn bên này, lại

ngó ngó bên kia, cuối cùng quệt mũi, nói nhỏ: "Nô tài cũng đi xem Lý Nhĩ đây!" Nói xong thì bỏ chạy.

—- Ô ô, đang yên đang lành sao lại trở nên như vậy?

Đợi đến khi chỉ còn hai người bọn họ, Liễu Vận Ngưng mới mở lời: "Lưu Dục, không phải trong lòng ngươi đang có chuyện gì chứ?"

"Không có ạ!" Nàng hờn dỗi: "Chỉ là nô tỳ không thích nàng ta thôi!"

"Nhưng lời ngươi vừa nói rất dễ khiến người khác bị tổn thương."

"Nương nương—-" Nàng nâng mắt, thẳng thắn nhìn Liễu Vận Ngưng: "Nô tỳ chỉ nói

những lời thật lòng mà thôi, hành động của nàng thường xuyên gây phiền

phức cho nương nương, nô tỳ thật sự rất ghét nàng!"

"Một người

luôn luôn bình tĩnh như Lưu Dục mà cũng có lúc xúc động như vậy, khiến

ta lấy làm kinh ngạc đấy, nhưng dù ngươi thật sự không thích Lý Nhĩ đi

nữa, thì cũng không nên nói thẳng ra như vậy, Lý Nhĩ không hiểu chuyện

cũng là bình thường, dù sao nàng cũng chỉ mới mười lăm tuổi, ngươi lớn

hơn nàng, tại sao không thể tha thứ cho nàng kia chứ?"

"......"

"Ta biết ngươi là vì muốn tốt cho ta, nhưng hãy nể mặt ta, đừng ôm địch ý sâu như vậy với Lý Nhĩ, được chứ?"

"......"

"Lưu Dục—-"

"Xin lỗi, thưa nương nương!" Lưu Dục lãnh đạm nói: "Nô tỳ không thể chung

sống hòa bình với nàng ta được, nhưng nô tỳ có thể đồng ý với nương

nương, sau này những chuyện như hôm nay sẽ không lại diễn ra nữa! Nương

nương cũng đừng yêu cầu nô tỳ làm chuyện mà mình không thích!"

"......" Im lặng nhìn Lưu Dục, rất lâu sau, Liễu Vận Ngưng khẽ than, dịu dàng nói: "Về thôi!"

Khoảng cách giữa hai người bọn họ, sợ là không thể phá bỏ được.

Ôi! Nàng là chủ tử, mà lại không làm được trò trống gì!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Thân
Chương 113

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 113
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...