Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 142

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Lai Phúc thấy bệ hạ bế Liễu phi về lại Liễu uyển, cuối cùng hắn cũng hiểu ánh mắt của bệ hạ ngày ấy là gì.

Đó là nỗi xót thương ẩn dưới sự lạnh lùng.

Còn vị tiểu thái giám đáng thương là hắn lại bị dọa đứng ngây ra.

Hắn theo bệ hạ nhiều năm vậy rồi, chưa từng thấy vẻ mặt nào khác ngoài sự

lạnh lùng của người, tự dưng lại thấy được vẻ mặt đau lòng đó, hắn cảm

thấy choáng, choáng vô cùng.

—- Ông trời ơi, không phải con bị hoa mắt chứ hả? Hay là người đang đùa giỡn con đây?

Bệ hạ lúc nào cũng lạnh lùng mà cũng có biểu cảm này sao?

Trong lúc hắn còn đang cố tiêu hóa sự kích thích lớn này, Hiên Viên Kỳ đã bế

Liễu Vận Ngưng đi vào phòng trong, nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường.

Ban nãy phải chứng kiến cảnh tượng máu me như vậy khiến Liễu Vận Ngưng

không ngừng nôn khan, nôn đến khi không còn sức để chịu đựng được nữa

thì hôn mê bất tỉnh, Hiên Viên Kỳ không rõ cái cảm giác đó là gì, chỉ

biết lúc ấy, tim của y như thắt lại.

Vén tóc mai của nàng ra sau

tai, y không biết, ánh mắt y dành cho dung nhan nhợt nhạt này lại đầy

thương tiếc và dịu dàng chưa từng có.

Y lẳng lặng nhìn thiếu nữ với dung nhan nhợt nhạt, tim thắt lại đau đớn.

Từ khi tiến cung đến giờ, sắc mặt nàng lúc nào cũng xanh xao như vậy, lúc

trước y còn có thể giả vờ như không thấy, nhưng y phát hiện, bây giờ đã

không như lúc trước nữa, mỗi lần nhìn thấy dung nhan nhợt nhạt này, tim

của y luôn bất giác co thắt, y hy vọng một ngày nào đó có thể được thấy

nét hồng hào khỏe mạnh trên gương mặt này, chứ không phải sự xanh xao

mệt mỏi.

Phụ Hoàng của y, vì tin lời gièm pha của bọn tiểu nhân

mà đánh mất người mình yêu nhất trong cuộc đời, còn y đã từng thề tuyệt

đối sẽ không đi theo vết xe đổ của phụ Hoàng, ngày trước khi nghe những

lời Lý Nhĩ nói, cũng từng hoài nghi, nhưng chỉ một thoáng mà thôi.

Hơn nữa lúc y vào tới Liễu uyển, nhìn nàng im lặng ngủ say, tất cả phỏng đoán, tất cả hoài nghi đều tan biến.

Dù không biết nguyên nhân tại sao, nhưng y tin nàng!

Y cảm thấy tức giận, chẳng qua là vì có người mang tâm tư khác thường ở

bên cạnh nàng! Đuổi Lãnh Hàn Vũ ra khỏi Đế Kinh, cũng vì muốn chặt đứt

cái ý niệm chết tiệt kia trong đầu y mà thôi!

Nàng, là của một mình y! Ai cũng đừng mong cướp được!

Chỉ cần tưởng tượng có người nhìn nàng bằng ánh mắt nóng bỏng ái mộ, ngọn lửa giận trong lòng y lại lập tức bùng cháy.

Bàn tay đặt bên giường, đã siết chặt thành nắm đấm.

—- Hiên Viên Kỳ, ngươi thừa nhận đi, căn bản ngươi đã muốn đố kỵ đến phát cuồng rồi!

Sắc trời tối dần, nhưng thời gian trong Liễu uyển lại như ngưng đọng, người trên giường vẫn nằm ngủ mê, người thanh niên lẳng lặng ngồi bên giường, mắt chưa từng rời nàng lấy một lần, phòng ngủ sáng sủa dần trở nên tăm

tối, y không hề buông tay nàng lấy nửa khắc.

Rất lâu, rất lâu

sau, không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, người trên giường khẽ

'ưm' một tiếng, hàng mi dày rung rung, người thanh niên hồi thần, buông

tay nàng ra, lại là bộ mặt lạnh lùng ngày thường.

Mở mắt, đôi mắt đen láy vẫn còn mơ màng như được phủ một làn sương mờ, ngăn không cho

người khác nhìn thấy được tâm tư ẩn sâu bên trong.

Đôi mắt mơ

màng nhìn thẳng vào cặp mắt đen láy sâu thẳm kia, nàng ngẩn ra, bỗng

nhận ra đôi mắt đen láy ấy trở nên thâm trầm, như đã đen lại càng đen

hơn.

Nàng giật mình: "Sao người lại ở đây?"

Nàng còn chưa hỏi xong đã bị giọng nói khàn đặc của mình dọa cho sợ, lúc ngẩng đầu nhìn vị Đế Vương lần nữa, nàng trợn mắt.

—- Ta nhớ ra rồi, ta nhớ ra cả rồi!

—- Vân phi!

"Bệ hạ, Vân phi sao rồi? Nàng sao rồi?" Giọng nói của nàng không giấu được

sự khẩn thiết, mặc dù khàn khàn khó nghe, cổ họng khô rát sinh đau, nàng cũng không để ý, ngồi bật dậy túm lấy áo Hiên Viên Kỳ.

Hiên Viên Kỳ bình tĩnh nhìn nàng một hồi, mới hỏi: "Nàng còn quan tâm tới ả, chẳng lẽ nàng không hận ả sao?"

"Hận?" Liễu Vận Ngưng bình tĩnh trở lại, buông tay: "Không, thiếp hận nàng."

—- Cũng vì nàng mà con của ta không có duyên với cuộc đời này, còn ta thì đánh mất đứa con yêu của mình. Nhưng......

"Nếu đã hận ả, vậy tại sao còn quan tâm đến sự sống chết của ả?"

"Bệ hạ, người thần thiếp hận là Vân phi, không phải con của nàng!" Nàng

nhìn Hiên Viên Kỳ tha thiết, cúi đầu thấp giọng nói: "Hơn nữa, thần

thiếp biết, nỗi đau mất con thật sự khiến người ta cảm thấy rất khó

chịu......"

—- Rất khó chịu, rất khó chịu......

"Con của

Vân phi vô tội......" Nàng nghẹn ngào nói, lệ hoen mi: "Nhưng mà con của thần thiếp cũng vô tội......" Một lời lên án đơn giản như vậy đã là sự

chỉ trích lớn nhất của nàng rồi, mặc dù đây vốn không phải là lời chỉ

trích.

Nỗi đau hiện rõ trong mắt nàng, Hiên Viên Kỳ nhìn vẻ mặt đau đớn đó, chưa kịp phản ứng đã ôm chặt nàng vào lòng.

Cứ im lặng, ôm chặt nàng như vậy.

Liễu Vận Ngưng ngẩn người mặc y ôm, nhất thời chưa kịp hồi thần, bỗng lại nghe tiếng y thì thầm bên tai: "Xin lỗi."

—- Xin lỗi? Hiên Viên Kỳ đang nói với ta ư?

—- Một Đế Vương cao cao tại thượng như vậy, lại đang xin lỗi ta sao?

Y khẽ hôn lên vành tai của nàng, càng khiến nàng ngây dại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Thân
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...