Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 141

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ồ? Vậy sao?"

Một giọng nam trầm thấp bỗng vang lên phía sau lưng khiến mặt Vân phi trắng bệch. Nàng từ từ xoay người lại, nhìn vị Đế Vương đang điềm nhiên bước đến."

"Bệ, bệ hạ, người, sao người lại ở đây?" Mặt Vân phi trắng bệch, thấy vị Đế Vương tiến đến gần với bộ mặt lãnh đạm, vẻ đắc ý ban nãy đã biến đi đâu mất rồi.

Liễu Vận Ngưng cũng có hơi kinh ngạc.

—- Tại sao y lại xuất hiện ở đây một cách trùng hợp như vậy?

"Chắc ngươi vẫn chưa biết chứ gì?" Hiên Viên Kỳ khẽ hỏi: "Trẫm đã sắp xếp nội gián bên cạnh ngươi, hơn hai tháng qua, ngươi đi đâu, làm gì, nói gì, không có chữ nào lọt ra khỏi tai của trẫm!"

Hiên Viên Kỳ nhìn Liễu Vận Ngưng, ánh nhìn tha thiết, đáy mắt như có cái gì đó di động, y không nói gì, chỉ quay đầu lạnh lùng nhìn Vân phi: "Mà ngươi cũng thật khờ khạo, thật lòng cho rằng trẫm sẽ bị thủ đoạn nho nhỏ này lừa cơ đấy!"

Cười lạnh, y khinh thường nói: "Không phải quá coi thường trẫm rồi sao?"

Lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng Vân phi nghe mà như đất bằng hứng sấm, mọi thứ trước mắt nàng như mờ đi: "Ngay từ đầu người đã không hề tin lời Lý Nhĩ? Ngay từ đầu người đã chưa bao giờ tin!"

—- Tại sao? Tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy?

"Vậy tại sao người không vạch trần nó ngay từ đầu? Tại sao phải làm vậy?"

—- Tại sao còn cho nàng hy vọng?

"Nếu không làm vậy, ngươi sẽ để lộ sơ hở sao?" Dứt lời, Hiên Viên Kỳ nhìn Liễu Vận Ngưng, ánh mắt xót thương: "Ngươi thật sự không nên, không nên hãm hại nàng ấy!"

—- Ngươi lại càng không nên, không nên hãm hại con của ta!

Không một ai biết được y mong chờ đứa con ấy ra đời biết nhường nào, thậm chí đến tên y cũng đã chuẩn bị sẵn.

Nhưng—-

Lạnh lùng dời mắt nhìn sang Vân phi, hàn băng trong mắt y khiến Vân phi không nhịn được run rẩy.

—- Tất cả, đều đã bị ả hủy!

Lạnh lùng nhìn nàng chăm chú, Hiên Viên Kỳ bước từng bước tới gần nàng, Vân phi lùi về sau từng bước một, cho đến khi không thể lùi được nữa.

"Ngươi còn nhớ những lời trẫm đã từng nói với ngươi chứ?" Y điềm nhiên bước tới gần nàng, nở nụ cười băng giá: "Trẫm từng nói, nếu Liễu phi xảy ra chuyện gì, thì ngươi, cũng sẽ không sống nổi!"

"Hiện giờ, nên là lúc thực hiện!" Nói rồi, y lại tiến đến gần nàng: "Con của Liễu phi mất rồi, con của ngươi, cũng không cần phải giữ nữa!"

Mặt Vân phi càng thêm tái: "Bệ hạ, đây, đây cũng là con của người......"

"Vậy thì sao?" Cười cợt nhã, y bước đến gần nàng, Vân phi đã lùi ra sát lan can.

Liễu Vận Ngưng bị y dọa cho sợ, đợi đến khi tỉnh táo lại, thì thấy Vân phi đã bị y dồn đến mức không thể lùi được nữa, lưng tì sát lan can, nửa thân trên đã ngã ra ngoài.

Nàng cả kinh, vừa định tiến đến thì Hiên Viên Kỳ quay đầu lại, nhìn nàng tha thiết: "Chuyện này, nàng đừng nhúng tay vào!"

Mắt y hoe đỏ: "Nàng thông cảm cho ả, nhưng lúc trước, có ai thông cảm cho con của chúng ta không?" Lời này ẩn chứa sự thống khổ khó nói thành lời.

Liễu Vận Ngưng thu bước chân, nhìn đôi mắt hoe đỏ của y, có hơi ngạc nhiên.

"Nàng xem—-" Y bỗng quay sang nhìn Liễu Vận Ngưng, ý cười bình thản xuất hiện trong mắt y: "—- Hôm nay trẫm sẽ báo thù cho nàng!"

Liễu Vận Ngưng ngẩn ra, nhìn hành động của Hiên Viên Kỳ, bỗng đoán được chuyện y muốn làm kế tiếp.

Nàng trợn mắt: "Đừng mà!"

"A!"

Đáng tiếc đã muộn rồi, tiếng la thất thanh cùng tiếng hô của Liễu Vận Ngưng vang lên cùng một lúc, nên tiếng của nàng đã bị át đi, nàng chạy ra, trơ mắt nhìn Vân phi ngã xuống lầu, máu chảy lênh láng khắp người nàng ta, nhuộm đỏ cả đất trời.

Màu tuyết trắng, màu máu đỏ giao hòa với nhau.

Nàng bụm miệng, không kiềm được nôn khan—-

Chỉ rơi từ lầu hai mà thôi, không đủ để mất mạng, nhưng con của Vân phi, bất luận thế nào cũng không giữ được.

Mặc dù lầu hai không tính là cao, nhưng ngã từ trên đó xuống, cũng cần tĩnh dưỡng hơn mười ngày, nhưng Vân phi còn chưa được Thái y xem qua đã bị Hiên Viên Kỳ đuổi khỏi cung, sung quân ra biên cương, suốt đời không được bước vào Trung Nguyên nửa bước.

Không cần y phải ra mệnh lệnh này, Vân phi cũng không có khả năng trở lại Trung Nguyên được nữa, dựa vào tình trạng của nàng hiện giờ, phỏng chừng chưa đến biên cương đã ngọc nát hương tan.

Còn Lý Nhĩ sắm vai đồng lõa trong chuyện này phải theo ý chỉ của Đế Vương, sung quân đến quân doanh làm quân kỹ, suốt đời không được chuộc tội!

Ý chỉ ngắn là thế, lại khiến biết bao người phải rớt cằm.

Liễu phi trở lại Liễu uyển, nhưng là được Đế Vương bế về.

Chuyện lớn như vậy, chưa đến một ngày đã như bụi bay trong gió* (*Bụi bay trong gió: nghĩa là truyền đi xa với tốc độ rất nhanh)

Hình phạt Lý Nhĩ đáng phải nhận, lại không dừng ở đó!

Trước khi nàng bị mang đến quân doanh một ngày, Lãnh Hàn Vũ đáng lẽ không nên ở Đế Kinh lại lẳng lặng xuất hiện trước phòng giam của nàng.

"Lãnh Thiếu gia?" Nàng kinh ngạc nhìn người lẽ ra không nên xuất hiện ở đây lại đang đứng trước mặt mình, hai mắt lóe sáng: "Lãnh Thiếu gia, người đến cứu Lý Nhĩ sao?"

Nhưng lần này Lãnh Hàn Vũ không thèm ban cho nàng nụ cười mỉm ôn hòa như mọi khi nữa, từ đầu tới cuối, ánh mắt y vĩnh viễn lạnh lùng như vậy: "Ngươi thấy ta còn dám đến cứu ngươi sao? Sau khi ngươi đã tổn thương Ngưng Nhi ư?"

Lời của y, từng chữ từng chữ một lọt vào tai Lý Nhĩ, ánh sáng trong mắt nàng dần tắt hẳn.

—- Đúng ha, sao nàng lại quên chứ? Hiện giờ trong lòng y, nàng là một tội nhân mang tội ác tày trời mà!

Bóng tối che giấu tình cảm trong mắt Lãnh Hàn Vũ: "Ngươi có biết tại sao ta luôn dung túng ngươi như vậy không?"

Y cúi đầu hỏi Lý Nhĩ, Lý Nhĩ kinh ngạc quay đầu lại, thấy rõ sự lạnh lùng trong mắt y, không chịu được phải dời mắt: "Ta không biết."

Y không nhìn nàng, tự lẩm bẩm một mình: "Ngưng Nhi luôn đối đãi với ngươi như muội muội ruột của mình, có cái gì tốt, người đầu tiên nàng chia sẻ nhất định sẽ là ngươi, nhưng ngươi lại báo đáp nàng như vậy sao?"

"Là người......" Là nàng ta lừa nàng trước!

"Không để ý đến tình cảm của ngươi là ta, người tổn thương ngươi cũng là ta, hà cớ gì mọi sai lầm ngươi đều đổ hết lên người Ngưng Nhi? Ngươi có biết sai lầm lớn nhất của ngươi là gì không, chính là vọng tưởng loại trừ Ngưng Nhi, lúc đó ta sẽ thích ngươi ư?"

"Ta......" Nàng cắn môi, không nói nên lời.

"Ta dung túng ngươi, yêu thương ngươi, chẳng qua là vì Ngưng Nhi thích ngươi, nếu không có Ngưng Nhi, ta vốn đã không nhớ ngươi là ai!"

Mặt nàng ngay lập tức trắng bệch, thảm đến độ không còn một giọt máu.

Lãnh Hàn Vũ nhìn nàng chằm chằm, hỏi: "Ngươi dùng tay nào để kê đơn? Tay trái? Hay là tay phải?"

—- Thì ra, người luôn luôn ôn hòa như y, mà cũng có lúc lạnh lùng đến vậy.

"......" Đôi môi tím tái của nàng mấp máy, nhưng không thốt ra được lời nào.

Y lãnh đạm nhìn nàng, giọng nói lạnh băng: "Thôi thì dựa trên tình cảm nhiều năm quá, ta giữ lại tay phải của ngươi!"

Lời nói vô tình đè nặng lòng nàng, nàng đờ đẫn nhìn y kéo tay trái của mình, đổ một thứ bột trắng lên đó.

Cơn đau thấu tim che lấp mọi giác quan của nàng, giây phút cuối cùng trước khi hôn mê, cái nàng nhìn thấy, vẫn là ánh mắt vô tình đó của y.

—- Thì ra, đến cuối cùng, nàng chẳng có được gì cả......

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 141
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...