Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 28

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Nương Nương—-" Lúc giúp Liễu Vận Ngưng thay áo, biểu cảm của Lưu Dục ngưng đọng khi nhìn những dấu đỏ chằng chịt trên da thịt trắng nõn của nàng, đau lòng, cố gắng nhẹ tay: "Bệ hạ chẳng biết thương hương tiếc ngọc gì cả, không chút biết thương tiếc Nương Nương!"

Nghe vậy, Liễu Vận Ngưng đang chăm chú đọc y thư đưa tay lên xoa bóp bả vai, cười cười, chỉ nói: "Không sao!" Rồi tiếp tục đọc y thư.

"Nhưng mà—-" Lưu Dục vẫn rất bất mãn, nhưng thấy mọi người trong cuộc đang rối như tơ vò, nàng chỉ có thể nuốt sự bất mãn của mình vào bụng.

Liễu Vận Ngưng không để ý đến nàng nữa, mặt nhăn mày nhíu nghiên cứu cách trị một chứng bệnh hiếm thấy theo như trong y thư đã ghi.

Khoảng thời gian lúc nàng chú tâm nhanh chóng trôi đi, Lưu Dục ngoại trừ mang bữa trưa vào ra cũng không thấy quay lại, cho đến khi trời trở tối lúc nàng không thể đọc được nữa mới giật mình phát hiện hoàng hôn xuống rồi.

Khởi động thân mình trở nên đau nhức vì ngồi quá lâu, Liễu Vận Ngưng buông y thư xuống, đứng dậy xoay bả vai, đầu bỗng dưng nhớ đến những lời Lưu Dục nói, nhếch nhếch môi, cười.

—- Từ 'thương tiếc', từ trước đến giờ không phải để dùng cho nàng.

"Lưu Dục—-"

Gọi thêm vài tiếng vẫn không thấy ai trả lời, nàng không khỏi hoài nghi: "Lưu Dục—-"

"Nương Nương—-" Một thị nữ từ ngoài chạy vào, cung kính nói: "Lưu Dục tỷ đã dặn, nếu Nương Nương có chuyện gì thì có thể tìm nô tỳ."

"Ngươi tên......"

"Hồi Nương Nương, nô tỳ tên Thải Nhi!"

"Thải Nhi—-" Nàng hỏi: "Lưu Dục đâu?"

"Nô tỳ không biết."

Nàng trầm ngâm, lại hỏi: "Vậy Lý Nhĩ đâu?"

"Chuyện này nô tỳ cũng không biết."

"Thật sao?" Lòng có hơi bất an: "Không sao, ngươi lui xuống trước đi."

"Dạ! Nương Nương!" Thị nữ lui xuống, trong cung điện tối tăm chỉ còn lại một mình Liễu Vận Ngưng, nàng ngồi xuống suy nghĩ, lòng càng ngày càng cảm thấy bất an hơn, cuối cùng vẫn lại đứng dậy: "Thải Nhi—-"

"Có nô tỳ!" Thải Nhi từ ngoài điện chạy vào: "Người có gì dặn dò?"

Nàng không trả lời, chỉ nói: "Ngươi rành Hoàng cung hơn Bổn cung, dẫn Bổn cung ra ngoài tìm Lưu Dục đi!"

"Dạ!" Nàng đáp có hơi chần chờ, Liễu Vận Ngưng không để ý đến, nhanh chóng bước ra ngoài, Thải Nhi gọi với theo: "Nương Nương—-"

"......" Nàng dừng chân, xoay người hoài nghi nhìn Thải Nhi.

"Lưu Dục tỷ nói, nói hai người chỉ đi làm chút chuyện mà thôi, bảo Nương Nương không cần lo lắng!"

Sự lắp bắp của nàng ta khiến Liễu Vận Ngưng hoài nghi, nàng xoay người, hỏi: "Thải Nhi, ngươi đang gạt Bổn cung chuyện gì có phải không?"

"Nô tỳ không dám, nhưng mà—-"

"Nhưng mà cái gì?" Sự bất an trong lòng càng ngày càng mãnh liệt hơn, khẩu khí của Liễu Vận Ngưng bất giác trở nên nóng nảy: "Có chuyện gì thì ngươi cứ nói ra, đừng có mà ấp a ấp úng nữa!"

"Dạ......" Bị giọng điệu nghiêm khắc của nàng dọa, Thải Nhi thú thật: "Hình như nghe đâu Lý Nhĩ tranh chấp với thị nữ cung nhân khác ở 'Bố Hách cung', vừa rồi có người đến thông báo cho Nương Nương, nhưng Lưu Dục tỷ không cho nô tỳ nói với người."

"Thải Nhi, ngươi mau dẫn Bổn cung đi!"

"Nương Nương, nhưng mà......"

'Bố Hách cung' là khu viện trong Hoàng cung đại nội nơi thị nữ và cung nhân ở, bình thường các vị chủ tử trong cung không ai đến đó bao giờ cả.

"Dẫn Bổn cung đi!"

"Nhưng mà—-"

"Lời Bổn cung nói ngươi không nghe sao?"

"Nô tỳ không dám, nhưng Lưu Dục tỷ đã dặn không được để cho Nương Nương biết, hiện giờ nô tỳ đã làm trái lời Lưu Dục tỷ, lại......"

"Ngươi nghe lời Bổn cung hay nghe lời Lưu Dục?"

"Nương Nương—-" Thanh âm của Lưu Dục giòn giã vang lên ở cửa đại điện: "Là nô tỳ bảo Thải Nhi làm vậy, Nương Nương nếu muốn phạt, phạt nô tỳ là được rồi!"

Đột nhiên nhìn thấy Lưu Dục, Liễu Vận Ngưng rốt cục cũng an tâm: "Ngươi thật là làm càn!"

"Xin lỗi, đã để Nương Nương lo lắng!" Lưu Dục cúi đầu.

"Nương Nương, Lý Nhĩ đây này......" Lý Nhĩ xuất hiện từ sau lưng Lưu Dục, nàng cứ rụt rè đứng sau lưng Lưu Dục, không dám nhìn thẳng vào mắt Liễu Vận Ngưng.

"Nói đi, chuyện gì đã xảy ra?"

"Xin lỗi, Nương Nương." Lý Nhĩ áy náy: "Nhưng thật sự không thể trách Lý Nhĩ được!" Nàng nói năng hùng hồn: "Những người đó nói xấu Nương Nương, Lý Nhĩ chỉ chỉnh họ có vài câu, ai ngờ bọn họ đều là chó cậy thế chủ, Lý Nhĩ chỉ thay Nương Nương lấy lại công bằng mà thôi!"

"Xem tầm nhìn hạn hẹp của người đã gây cho Nương Nương biết bao phiền phức kìa!" Lưu Dục mỉa mai: "Là ai sáng nay đã thề cam đoan sẽ không gây phiền phức cho Nương Nương? Vậy người hiện giờ gây phiền phức là ai thế?" Dứt lời giọng điệu của Lưu Dục đã trở nên nghiêm khắc.

"Nhưng mà—-" Lý Nhĩ cãi lại trong ấm ức: "Lý Nhĩ chỉ hy vọng được tranh luận thay Nương Nương thôi!"

"Vậy giờ ngươi đã tranh luận xong hay chưa?"

"Ta......"

"Ngươi không chỉ không tranh luận thay Nương Nương, ngược lại còn khiến cho Nương Nương của chúng ta mất mặt!"

"Nhưng mà ta......"

"Lưu Dục—-" Liễu Vận Ngưng đột nhiên lên tiếng, nói: "Quên đi, nếu chuyện đã xảy ra rồi, có truy xét thêm cũng vô ích. Chuyện hiện giờ thế nào rồi?"

"Không tính là phá rối, nhưng cũng không tốt mấy, lúc nô tỳ đến thì thị nữ bên cạnh Vân phi đã đến ngăn cuộc tranh chấp lại, không kinh động đến Thái hậu và bệ hạ, có thể an tâm!"

"Vân phi?"

"Ưm, chính là Vân phi đã cáo ốm không đến thỉnh an Nương Nương ngày hôm qua."

"Nói vậy, ta nên đi cảm tạ Vân phi mới phải."

"Ưm, nhưng sắc trời hôm nay đã muộn, muốn cảm tạ cũng nên đợi ngày mai hẳn đi."

Nàng gật gật đầu, nhìn Lý Nhĩ nói: "Cho dù người ta có nói gì, từ nay ngươi cũng đừng để ý đến, biết chưa?"

"Ưm." Lý Nhĩ ấm ức gật đầu.

Lòng Liễu Vận Ngưng như đang thả một con diều, xem chuyện hôm nay như quá khứ đã qua.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...