Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 87

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Chỉ một xâu thôi sao?" Thanh âm trầm thấp hàm chứa ý cười vang lên bên tai, Liễu Vận Ngưng cả kinh, lùi về sau vài bước, nhưng vô tình tiến vào lòng con hồ ly nọ, con hồ ly ấy cười thích ý, thích thú hưởng thụ mỹ sắc dâng đến tận miệng.

"Sao lại là ngươi?" Không đợi con hồ ly ấy hưởng thụ đã, Liễu Vận Ngưng giật bắn người như bị phỏng, nhìn y đầy cảnh giác: "Sao ngươi lại ở đây?"

"Chúng ta có duyên quá đi chứ!"Con hồ ly ấy cười cười, đôi mắt đầy tà ý liếc nàng một cái: "Thì ra lúc ngươi cười trông đẹp hơn nhiều!"

Trừng y một cái, Liễu Vận Ngưng trả xâu kẹo hồ lô lại cho người bán, quay đầu bước đi.

"Ế, đừng có đi mà!" Con hồ ly ấy đuổi theo, không quên mua hai xâu kẹo hồ lô: "Chờ ta với!"

Liễu Vận Ngưng bực bội bước nhanh, không thèm để ý tiếng gọi với theo thỉnh thoảng truyền đến, rất nhiều người đi đường chú ý đến hai người, nàng hận không tìm được cái khe để chui vào.

—- Tại sao cái tên này cứ theo ta mãi như âm hồn không tan vậy? Còn định theo đến đâu nữa chứ?

"Ế, không phải ngươi muốn ăn kẹo hồ lô sao? Nè, cho ngươi đó!" Dứt lời, không thèm phân bua nữa, y dúi một xâu kẹo vào tay Liễu Vận Ngưng, cười híp mắt rồi bước sóng vai với nàng.

Liễu Vận Ngưng chán nản.

Rõ ràng nàng bước rất nhanh, còn y thoạt nhìn đi không nhanh cũng không chậm, tại sao nàng lại không thể thoát khỏi y?

"Cái tên Hiên Viên Kỳ kia thật đúng là không biết thương hương tiếc ngọc, có thể bỏ rơi một đại mỹ nhân như hoa như ngọc đây, lỡ gặp phải lưu manh thì sao?"

Liễu Vận Ngưng dừng bước, lạnh lùng nhìn Hàn Thiếu Lăng đang cười tươi như hoa nở: "Ngươi nói đủ chưa?"

"Nói đủ cái gì chứ? Chẳng lẽ ta nói sai rồi sao?"

"Nói đủ rồi thì phiền ngươi đi mau cho, đừng theo ta nữa!"

"Sao thế? Bị ta nói trúng, nên thẹn quá hóa giận hả?"

Nàng hung hăng trừng y một cái, lạnh lùng nói: "Không liên quan đến ngươi!"

Mỉm cười, Hàn Thiếu Lăng không để tâm đến cơn tức của nàng, dúi xâu kẹo còn lại vào tay Liễu Vận Ngưng, nắm cổ tay nàng kéo đi.

"Ngươi làm gì vậy? Buông tay!" Nàng cố giằng tay ra, nhưng cánh tay nhìn như thư sinh của Hàn Thiếu Lăng lại cứng tựa thép, giằng hoài mà vẫn không chút sứt mẻ.

"Đừng lộn xộn nữa, mục đích chưa thành thì ta sẽ không buông ngươi ra đâu, bằng không, ngươi đau sẽ là ngươi." Y quay đầu cười nói, tay vẫn không hề nới lỏng.

"Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?"

"Đến rồi hẵng nói!" Y cười thần thần bí bí, Liễu Vận Ngưng mặt nhăn mày nhíu, khẳng định mình không thể giằng tay ra được, liền thôi không kháng cự nữa, chỉ nói: "Ta tự đi được, ngươi có thể buông!"

"Há, mỹ nhân là để thương yêu, ta đương nhiên phải nắm tay ngươi, nếu không cẩn thận lạc mất ngươi thì làm sao? Ta phải đi đâu tìm một mỹ nhân khiến ta cảm thấy thú vị đến thế đây?"

Liếc nhìn vẻ mặt không đứng đắn đó của y, Liễu Vận Ngưng mím môi không đáp.

Hàn Thiếu Lăng cười hì hì, nắm tay nàng đầy thỏa mãn, ý cười bất giác xuất hiện trong mắt —-

Tiếng người huyên nào từ khắp bốn phía truyền vào tai, Hiên Viên Kỳ rảo bước, cảm thấy lòng mình như bị thiêu cháy, lý trí y cũng sắp bị thiêu rụi hoàn toàn, lục phủ ngũ tạng bị lòng ghen tuông dày vò.

—- Liễu Uẩn Nịnh, sao ngươi có thể gọi kẻ khác là 'tướng công' một cách quang minh chính đại như vậy, một người trông cao ngạo lạnh lùng như ngươi tại sao có thể dễ dàng gọi kẻ khác là 'tướng công'? Rốt cục ngươi đặt ta ở chỗ nào? Đặt ở chỗ nào?

Không thể khống chế được lực nơi tay, viên ngọc trắng kêu 'rắc' một tiếng, vỡ thành mấy mảnh.

Người đi đường đều tránh xa nam tử mang vẻ mặt u ám này, sợ không cẩn thận một tí liền chuốc họa vào thân, vội vội vàng vàng bỏ chạy.

Tuy ảnh vệ đã sớm tra ra Liễu Uẩn Nịnh đã gả cho người khác, nhưng lúc chính tai nghe nàng gọi kẻ khác là 'tướng công', lòng ghen tuông suýt chút nữa đã thiêu sạch lý trí y.

—- Sao có thể như vậy được? Sao có thể như vậy được? Liễu Uẩn Nịnh sao có thể giẫm đạp lên tâm ý của y như vậy?

Kể từ sau yến hội cách đây hai năm, y đối với nàng nhớ mãi không quên, vất vả lắm y mới ổn định được ngôi vị Hoàng Đế, rốt cục cũng có thể rước nàng vào cung, tại sao nàng lại trốn hôn? Tại sao lại đưa một thế thân vào?

Ánh mắt tựa hồ nước lạnh đông lại thành băng, sự cuồng nộ thoát ra từ người y đủ dọa tiểu hài tử nhà người ta khóc thét.

Tayhung hăng vung lên, những mảnh vỡ của viên ngọc trắng bị ném xuống đất, nát đến không thể khôi phục.

—- Hiên Viên Kỳ y không phải người dễ dàng bị đùa bỡn như vậy!

Liễu Uẩn Nịnh, Liễu Uẩn Nịnh, tại sao ngươi lại không giống Liễu Vận Ngưng?

Y bỗng dừng bước, quay đầu nhìn lại, người đến người đi trên đường ở phía sau nối liền không dứt, nhưng lại không thấy bóng hình nhỏ bé đi theo sau y.

Ánh mắt chùng xuống, nét bối rối thoáng hiện trong đôi mắt đen láy, y xoay người nhanh chóng trở về.

—- Y vậy mà lại để nàng một mình ở tửu lâu, vậy mà lại để một người vốn không quen biết ai như nàng một mình ở trong tửu lâu long xà hỗn tạp?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...