Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 161

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Màn đêm buông xuống, có hai người lén lút đột nhập Hoàng cung.

Khi hai người đến, Liểu uyển đã bị thiêu trụi đến nỗi biến dạng, cứ tưởng

rằng sẽ không còn ai ở Liểu uyển, nhưng lại có người, một người khiến

bọn họ không ai ngờ tới.

Thiếu nữ yêu kiều giờ đã thay nam trang

màu đen, đáng tiếc dung nhan thanh lệ của nàng người ta chỉ cần liếc mắt một cái cũng biết là nữ cải nam trang.

Người thanh niên chau

mày, quan sát Liểu uyển hoang vắng, không quay đầu lại nói: "Vào đi, ta

cho nàng thời gian là một nén nhang."

Thiếu nữ cả kinh: "Chàng

không vào sao?" Nàng quay đầu nhìn y, hai mắt long lanh như muốn chảy

nước, người thanh niên vờ như không thấy, ngẩng đầu nhìn trời đêm, nói:

"Đã qua một khắc rồi đó."

Thiếu nữ cắn môi, trừng y một cái rồi im lặng bỏ vào trong.

Người thanh niên nhìn bóng nàng dần chìm vào đêm tối, cúi đầu lẩm bẩm: "Thỉnh thoảng cũng nên ích kỷ một chút."

Thiếu nữ yêu kiều này chính là Liễu Uẩn Nịnh, đứng trước cửa Liễu uyển, nhìn

tòa cung điện xưa kia hoa lệ là thế mà giờ đây lại trở nên hoang vu vắng vẻ, nước mắt chực trào.

—- Là tỷ hại muội, Vận Ngưng à, tỷ không xứng làm tỷ tỷ chút nào hết!

Hít một hơi thật sâu, nàng đẩy cánh cửa khép hờ để tiến vào.

Đập vào mắt chỉ toàn một màu đen.

Ngày đó Vận Ngưng còn ngồi trên ghế Quý phi cười với nàng: "Không liên quan

đến tỷ." Cảnh cũ người xưa như hiện về, nhưng bây giờ cảnh còn đây mà

người thì đã đi mất rồi.

—- Vận Ngưng, có thật muội chưa từng trách tỷ?

—- Nhưng tỷ lại không thể không hận bản thân mình!

Tiếng nức nở bật ra, có ai đó khẽ quát: "Ai đó?"

Nàng cả kinh, ngừng khóc. Mở to mắt nhìn, khi mắt đã dần quen với bóng tối mới thấy rõ người đang ngồi sau ghế Quý phi.

Nàng ngây ra, người đó loạng choạng bước đến, lúc y đến gần, mùi rượu xộc

vào mũi nàng, đồng thời cũng khiến nàng nhìn rõ xem đó là ai.

Hiên Viên Kỳ?

Sao y lại ở đây? Còn bộ dạng sa sút đó là sao?

Liễu Uẩn Nịnh quên cả việc chạy trốn, chỉ biết đứng ngây ra đó nhìn Hiên Viên Kỳ đến gần.

Hiên Viên Kỳ đứng trước mặt nàng với bộ dạng say khướt.

Lúc y nhìn rõ mặt người đang đứng trước mặt mình, y giật mình: "Ngưng Nhi,

là nàng có phải không? Nàng về thăm ta đó sao? Có phải không?"

Liễu Uẩn Nịnh tính mở miệng phủ nhận, nhưng Hiên Viên Kỳ đã nhanh chóng ôm

nàng, nhanh như vậy, chặt như vậy, chặt đến nỗi khiến Liễu Uẩn Nịnh phải chau mày, phải sực tỉnh.

Nàng muốn thoát khỏi y, nhưng dù có làm gì đi nữa cũng chẳng thể thoát khỏi.

Bỗng nàng cứng người.

Có thứ chất lỏng âm ấm bất ngờ chảy xuống cổ nàng, cảm giác rõ ràng đến

vậy, rõ ràng đến nỗi nàng không thể vờ như không hay biết.

Nhưng lửa giận cũng càng lớn!

Nàng cố gắng đẩy y ra: "Tên Hiên Viên Kỳ khốn nạn ngươi đó, bây giờ bày ra

cái bộ dạng này để cho ai xem hả? Ngươi nhìn cho rõ ràng, Vận Ngưng sẽ

không về nữa! Muội ấy vĩnh viễn không về nữa!" Nàng không cầm được nước

mắt: "Muội ấy bị chính ngươi hại chết, cũng bị ta hại chết, chúng ta đều là hung thủ hại chết muội ấy!"

Hiên Viên Kỳ bị nàng đẩy mạnh quá nên đứng không vững, lùi về sau hai bước mới đứng thẳng được, y nheo

cặp mắt lờ đờ, quan sát Liễu Uẩn Nịnh một hồi, nỗi đau dâng trào trong

mắt, y đã tỉnh táo phần nào, ánh mắt bình tĩnh lại: "Nàng nói đúng, nàng ấy là bị ta hại chết!"

Giọng nói khàn khàn kể rõ tội lỗi của

chính mình, trong giọng nói của y cũng đầy đau thương: "Nhưng bây giờ ta có muốn bù đắp cũng đã muộn rồi......"

Liễu Uẩn Nịnh lạnh lùng

nhìn y, nở nụ cười tàn nhẫn: "Hiên Viên Kỳ, không phải ngươi luôn nói

thích ta đó sao? Vậy bây giờ ta tự động quay lại có phải ngươi rất vui?"

Y không đáp, hình như là không nghe thấy, cái đầu luôn ngẩng cao giờ chỉ biết cúi gằm xuống.

Liễu Uẩn Nịnh bật cười khoái trá, bước đến trước mặt y: "Ngươi có còn nhớ

hay không, trước ngày đại hôn ta đã từng hỏi ngươi một vấn đề, vấn đề đó ngươi có còn nhớ?"

"......"

"Ta hỏi ngươi, ngươi muốn lấy ta có phải vì thích ta hay không? Lúc đó ngươi trả lời đúng, nhưng ta

không hề thấy vui, ta hỏi ngươi thích ta ở điểm nào, ngươi nói với ta,

hai năm trước trên yến hội ở Thái hậu, thấy ta ngồi trên đài cao đánh

đàn mừng Thái hậu, vừa liếc mắt một cái đã cảm thấy thích."

"......"

"Nhưng ngươi có biết không, ta, Liễu Uẩn Nịnh, từ trước đến giờ không hề biết

đánh đàn! Ta, Liễu Uẩn Nịnh, cho đến giờ vẫn là một kẻ mù cầm, mù kỳ, mù thư, mù họa!"

"Ngươi nói xem, một kẻ như ta còn có thể đến đánh đàn mừng Thái hậu sao?"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...