Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 100

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gió nhẹ mưa phùn, trên thuyền tĩnh mịch, từng uổng phí, nay bao dung…

Giết nàng? Mâu quang lạnh lùng của Minh Nguyệt hơi động, hiện lên một tia đau buồn nhưng lập tức biến mất không dấu vết. Nàng chớp mi, khóe

miệng hơi cười châm chọc, mang theo sự lãnh tình cùng hờ hững nói:

- Thì ra Hoàng thượng muốn giết một người lại phải tốn nhiều tâm tư như vậy. Sắc phong nô tỳ làm phi rồi gán tội bất trung mà giết.

Câu dẫn nam nhân, nô tì bị giam giữ tại đây. Câu dẫn từ từ đâu mà nói

Có lẽ, nàng lần trước chết quá thoải mái khiến hắn không vui.

Vừa dứt lời, đôi mắt Ngự Hạo Hiên vốn phẫn nộ nhất thời dần dần ảm

đạm, tiếp theo, hóa thành bóng đêm u tối, nhưng lại hiện rõ khuôn mặt

xinh đẹp của Minh Nguyệt, khiến người ta hít thở không thông.

Minh Nguyệt có chút run sợ, nàng quá hiểu biết sự bình tĩnh của hắn

đại biểu cho điều gì,lui về phía sau, bàn tay trắng nõn nắm chặt song

lồng, nhắm mắt lại, giống như chờ đợi quyết định, khẽ cắn môi dưới, lại

tiếp tục nói:

- Này này sẽ là cái gì? Độc rượu? Hành hình? Hay là muốn nô tì lại nhảy xuống vực một lần nữa?

Bất luận thế nào nàng cũng không do dự chỉ vì những thứ đó so với nam tử trước mắt này không nguy hiểm, không đáng sợ bằng.

Cằm, bị hắn hung hăng nâng lên đầy đau đớn. Minh Nguyệt hơi nhướng

mi, cảm nhận được cỗ sát khí và phẫn nộ cực mạnh vây quanh nàng, mi rài

hơi run rẩy nhưng không có dũng khí mở hai mắt. Cắn răng, trên môi vết

máu đỏ bừng theo khóe miệng chảy xuống, vết máu đỏ tươi dính trên tay áo hắn,

- Bây giờ ái phi rất biết khiến trẫm tức giận

Tiếng nói trầm thấp như đêm thổi vào tai nàng, khiến Minh Nguyệt run

rẩy nhưng Ngự Hạo Hiên không hề làm gì tàn bạo càng không phẫn nộ bóp

chết nàng. Hắn cười lạnh tới gần nàng, bàn tay to nhẹ vỗ về cần cổ trắng nõn, non mềm, môi lạnh băng dán sát lên đôi môi ấm áp của nàng rồi lạnh lùng nói:

- Rượu độc? chủ ý này không tồi!

Giật mình. Minh Nguyệt mở mắt nhìn khuôn mặt tuấn mỹ gần kề trong

gang tấc, môi lạnh như băng, lẳng lặng thở rồi nhìn hắn nhẹ mơn trớn môi mình, ôn nhu lại lạnh băng, nàng khẽ run run nói:

- Ta muốn biết vì sao?

Ngự Hạo Hiên dừng lại, đôi mắt tối đen khóa trụ đôi mắt trong suốt

của Minh Nguyệt, ánh mắt đau thương hôn lên mi tâm nàng rồi vươn tay,

mạnh mẽ nâng đầu nàng, hung hăng kéo nàng kề sát mình, khoảnh khắc, hai

đôi môi tiếp hợp, kịch liệt hôn như là cướp đoạt đi hô hấp của nàng,

cường thế mà bá đạo

Minh Nguyệt như bị điện giật cứng đờ thân mình, muốn giãy dụa, nhưng

là ngón tay vốn đặt bên cổ nàng không biết đã tiến đến bên hông nàng từ

bao giờ, gắt gao giam cầm, không cho nàng có cơ hội giãy dụa. Minh

Nguyệt trợn to mắt, kinh hãi không biết nên làm thế nào cho phải, nhưng

nụ hôn này vẫn kéo dài như thế.

- Cầu ta

Cách cánh môi, thanh âm trầm thấp khàn khàn truyền đến, giống như dụ

dỗ, mềm nhẹ lại đầy sức hút, Minh Nguyệt có chút trầm mê nhìn đôi mắt

nam tử dần dần chuyển sang màu lam, muốn nói gì đó nhưng hắn lại không

kiên nhẫn gầm nhẹ:

- Cầu ta, nữ nhân lang tâm cẩu phế này.

Lang tâm cẩu phế. Ý thức Minh Nguyệt mơ hồ nhìn Ngự Hạo Hiên, mềm nhẹ thở hổn hển nhưng cũng kiên định lắc đầu. “cầu” không có trong từ điển

của nàng. Nhưng ngay sau đó, cổ lại bị hắn bóp lấy khiến nàng như không

thể hô hấp. Nam tử trầm trọng thở, thì thào vào tai nàng:

- Minh Nguyệt, ngoan, cho dù là hư tình giả ý, nếu không có một số hậu quả ngươi không thể thừa nhận

Mâu quang rùng mình, như là trong mộng mới tỉnh, ý thức Minh Nguyệt

dần tụ lại rồi nhìn Ngự Hạo Hiên, trong lòng lạnh run, hai tay để trước

ngực hắn, tạo khoảng cách giữa hai người, giọng nói mềm nhẹ thở dốc:

- Cuối cùng ngươi muốn thế nào?

Cuối cùng muốn thế nào? Ngự Hạo Hiên ôm cổ Minh Nguyệt chuyển đến

nâng cằm nàng lên, cúi đầu nhìn Minh Nguyệt như nhìn con mồi. Đôi mắt

nàng trong suốt nhưng kinh hoảng, khóe miệng cười lạnh, chóp mũi cọ xát, nhắm mắt lại. Hắn sủng nịnh, khàn khàn nói:

- Trẫm chỉ cần ngươi, muốn ngươi cứ ở trong lòng trẫm.

Đôi mắt hắn đầy nguy hiểm, hơi thở thú tính, Minh Nguyệt nhìn đôi mắt giống như con hùng sư, tựa như muốn vứt mình xuống mười tám tầng địa

ngục, hô hấp dần dần ngưng trọng, cứng ngắc nói:

- Nô tì không thích chơi trò chơi này

Có một số thứ đã bị vạch trần thì sẽ không thể tiếp tục

- Đây không phải trò chơi

Ngự Hạo Hiên lạnh lùng cười rộ lên, nụ cười tuấn mỹ tuyệt luân, lại

lạnh như hàn băng, đôi mắt thâm u nhìn Minh Nguyệt không hoảng sợ, ngón

tay thon dài xoa mặt mày nàng, cúi đầu hôn trán nàng, khàn khàn cười

nói:

- Để cho trẫm sủng ngươi thương ngươi.

Quanh mình như lạnh băng, Minh Nguyệt hít sâu một hơi, muốn đẩy Ngự

Hạo Hiên ra nhưng hắn lại dùng sức ôm chặt nàng. Minh Nguyệt lắc đầu,

nàng không muốn rơi vào sự hỗn loạn này. Nhưng ngay sau đó, hắn đan tay

vào búi tóc nàng khiến nàng không thể khống chế mà ngửa đầu về phía sau, hắn khàn khàn:

- Minh Nguyệt của trẫm, ngươi không có quyền lựa chọn, ngoan ngoãn, nói cho trẫm, ngươi sẽ không rời đi

Hơi thở nhẹ nhàng dần ngưng trọng, nhắm mắt, không muốn sự tự tôn và

tự do của mình bị chôn vùi. Nhưng trên tóc đột nhiên truyền đến cơn đau

sau đó như thiên toàn địa chuyển (trời đất quay cuồng), toàn bộ thân thể bị đẩy ngã trên thảm lông cừu, trâm gài tóc bị tháo ra, tóc đen rối

tung xõa trên mặt đất.

Minh Nguyệt mở hai mắt, nhìn hai tay Ngự Hạo Hiên ở bên hông mình,

trong lòng tức giận. Nhưng Ngự Hạo Hiên lại cười khẽ, khuôn mặt tuấn mỹ

trong trẻo mà lạnh lùng. Sau đó, khi Minh Nguyệt không kịp phòng bị thì

đã kéo mạnh nút thắt bên hông nàng, mâu quang lạnh lùng mà lại nóng rực

đầy quen thuộc, rồi sau đó cổ áo bị xé, lộ ra bộ ngực trắng nõn.

- Đừng

Đột nhiên lạnh như băng khiến Minh Nguyệt hoàn hồn, giống như không

thể chịu được mà giãy dụa. Nhưng lại không thể thắng được khí lực của

Ngự Hạo Hiên, nháy mắt nàng đã bị giam cừu ở thảm, mười ngón tay đan vào tay hắn, không thể động.

- Đồng ý với trẫm, nếu không, trẫm và ngươi động phòng ở đây

Ngự Hạo Hiên tựa đầu trên ngực nàng, hít sâu lãnh hương của nàng, bạc môi hôn lên từng tấc da thịt nàng, mang theo sự quyến luyến, giống như vô cùng sùng bái nhưng đôi mắt nóng rực như thành màu lửa đỏ lại không

rời khỏi đôi mắt hoảng sợ, giãy dụa của Minh Nguyệt. Toàn thân thể hắn

áp lên cơ thể mềm mại đang run rẩy của nàng.

Nhắm mắt lại, cúi đầu cắn môi dưới, nhưng ngay sau đó vẫn yếu đuối run rẩy nói:

- Đừng ở đây, xin đừng là ở đây.

Ngự Hạo Hiên nở nụ cười, giống như khải hoàn trở về, nhưng nụ cười

lại nhiễm mấy phần chua xót. Hắn nâng người lên, mâu quang màu lam nhìn

lên người Minh Nguyệt trắng nõn và xiêm y hỗn độn. Bàn tay to ẩn nhẫn

run run, sửa sang lại xiêm y của nàng rồi không kìm lòng được mà luôn

tay vào vạt áo nàng, vuốt ve làn da trắng nõn, mềm mại của nàng, trầm

trọng thở hào hển, môi, đặt mạnh lên môi Minh Nguyệt.

- Minh Nguyệt trẫm không bạc hạnh

Trong tiếng thở dốc, thanh âm khàn khàn truyền đến, Minh Nguyệt giật

mình kinh ngạc, mở mắt nhìn Ngự Hạo Hiên ẩn nhẫn nhìn thẳng mình. Sau

đó, thân thể bị hắn gắt gao ôm lấy, hắn hôn lên cổ nàng, rồi nằm trước

ngực nàng ồ ồ thở dốc, cưỡng chế cố nhắm mắt lại, trầm thấp nói:

- Không được không thích trẫm, trẫm không bạc hạnh

Trái tim như bị nhéo mạnh, những cơn đau đớn quen thuộc truyền đến,

Minh Nguyệt cứng đờ người, động cũng không dám động, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nắm lấy thảm cừu, muốn khắc chế điều gì đó, lại càng muốn coi nhẹ

điều gì đó nhưng thanh âm khàn khàn như ma rủa lại mơ hồ bên tai:

- ở lại bên cạnh trẫm, cho dù là hư tình giả ý cũng ở lại bên trẫm như trước kia.

Một giọt lệ, theo khóe mắt Minh Nguyệt chảy xuống, nàng nhắm mắt lại, không nghĩ để ý đến nam tử này bày ra ma chướng trên người mình. Tim

lại vẫn co rút.

Trước kia! Minh Nguyệt cưỡng chế nhịn lại giọt nước mắt. Trước kia là nàng hư tình giả ý sao? Nhắm mắt, nàng không quên là ai xé rách sự tự

tôn cuối cùng của nàng, trước mặt Như Nguyệt cười nhạo lời thề của hắn

với nàng, cùng với chén rượu độc chặt đứt đi sự mê hoặc của nàng. Môi

hồng hơi mín, thở dốc nói:

- Sinh bất thành song, tử không phân thủ

Không khí lạnh băng trong nháy mắt đông lại mang theo sự trào phúng

nhè nhẹ lan tràn trong lồng giam. Thân mình Ngự Hạo Hiên nằm trên người

Minh Nguyệt đông cứng lại, hắn như cố ấp chế điều gì đó, chậm chạp mà

cứng ngắc ngẩng đầu, sau đó, xông ra ngoài.

Cười khẽ, khi xung quanh dần trong trẻo yên tĩnh lại, khóe miệng Minh Nguyệt khẽ cười. Hắn đúng là đã đi rồi. Cố hết sức ngồi dậy, nhướng mi

nhìn lồng giam không khóa lại, đột nhiên tim như ngừng đập.

Đứng dậy, không chút do dự về phía trước, nhưng là còn chưa bước ra nhà giam thì Ngự Hạo Hiên lại vọt vào.

Giật mình, nàng sợ hãi muốn lui lại đã thấy hắn cầm một thứ gì đó màu vàng đưa vào tay nàng như hiến vật quý báu, gắt gao giữ chặt tay nàng,

giọng nói run run:

- Minh Nguyệt, ngươi xem, trẫm đã khâu lại nó, ngươi xem

Nói xong giở những đường khâu vụng về, vội nhìn Minh Nguyệt rồi sau đó ôm lấy Minh Nguyệt, hơi thở dồn dập nói:

- Minh Nguyệt, xin lỗi, trước kia rất xin lỗi…

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...