Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 92

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ba mươi ba tầng trời, cao nhất là Ly Hận (hận xa cách) điện

Bốn trăm bốn mươi bệnh, đau nhất cũng là bệnh tương tư

Hoài nguyệt quốc Thiên triều Hiên đế, hạ chí (mùa hè) năm thứ sáu,

Hiên đế ái phi Mộ thị Minh Nguyệt nhảy xuống núi sau lãnh cung tự sát.

Đế vương bệnh nặng ba tháng, sai mười vạn Ngự Lâm quân xuống núi tìm

kiếm trong hàn đàm (đầm nước lạnh) thi thể Đức phi. Nhưng vì đầm nước

sâu ngàn thước không thể tìm hết. Ba tháng sau quân rút về. Thái giám

tổng quản hoàng cung Tần An tự mình thiết lập bài vị. Đế hạ lệnh, tự

viết bia văn nhưng chỉ ít ỏi mấy chữ: Thánh đức hoàng phi Mộ tuyết chi

lăng. Lấy đồ vật khi sinh tiền thay thế, hạ táng trong Bắc giao đông

lăng, bốn mùa làm bạn với hoa mai hồng (bây giờ mới để ý là lăng mộ ở

đây chia làm đông tây nam bắc cũng chia làm bốn mùa luôn. Hoàng hậu với

Thục phi ở phía tây là thu lăng)

Ngày thứ hai sau khi nhập táng, đế hạ chiếu thư kéo dài hôn kì với

tiểu quận chúa Lãnh Tiêu quốc và công chúa Tử Ngọc Quốc ba năm. Các phi

tần nhị phẩn đổ xuống vào Hộ Quốc tự (chùa) vì Thánh Đức hoàng phi mà để tang chín tháng.

Đường xuống suối vàng hôn ám, lạnh lùng, hai bờ hoa đỏ tươi, ba con

sông hợp nhau, thuyền chở linh hồn dừng ở đó, tuyết trắng bay đầy trời.

Liệt hỏa thiêu đốt, khóa sắt đen khóa ở mắt cá chân trắng nõn của nữ

tử, lửa đỏ trong sơn động chiếu lên váy trắng, da thịt nóng rực bị lửa

đỏ xung quanh táp vào toàn thân nữ tử.

Minh Nguyệt nhắm mắt, mệt mỏi co rút nhìn lửa nóng bừng bừng trong

sơn động, tóc dài rối tung trên tảng đá nóng bỏng. Đôi mắt bình tĩnh vô

ba nhìn về một phía, tựa như đang chờ đợi liệt hỏa đốt sạch trí nhớ kiếp này thành tro, cũng đốt đi những năm tháng kia.

- Ngươi tự phá khế ước, nên chịu hậu quả

Trên liệt hỏa nhai (vực lửa), đột nhiên một hắc bào nam tử đi vào bên trong liệt hỏa, khuôn mặt tuấn mỹ tà khí mang theo ý cười ôn nhu lại

tàn nhẫn. Đôi mắt tối đen nhìn Minh Nguyệt một thân tố khiết, phất tay

áo, đem một trận hắc phong (gió đen là gió gì à) vây lấy thân thể Minh

Nguyệt. Bạc môi nhếch lên, lạnh lùng nói:

- Nhưng giờ bản tôn đã thay đổi chủ ý, ngươi có thể trở về.

Minh Nguyệt ngơ ngác nhìn nam tử, mâu quang vô thần có chút dao động. Nàng cố hết sức giãy dụa thân thể. Ngẩng đầu nhìn nam tử ở thế giới hôn ám này, hơi thở mong manh, nhắm mắt loại, trong trẻo mà lạnh lùng nói:

- Đến cuối cùng tôn giả muốn Minh Nguyệt thế nào?

Nàng nhớ rõ, lúc trước đi vào nơi này, diêm vương đã đồng ý cho nàng

đi qua cầu Nại Hà, chỉ là đem tới những đau khổ và trừng phạt nàng mà

thôi. Nhưng không ngờ, nam tử hắc bào này đột nhiên xuất hiện, nói hai

ba câu mệnh lệnh rồi vứt nàng vào thời không…

Nam tử cười ha ha, như là định tra tấn Minh Nguyệt. Nhưng khi thấy

Minh Nguyệt như đã chết tâm lại phẫn nỗ nhấn Minh Nguyệt vào một khối

sương mù đen dày đặc làm cho Minh Nguyệt chịu sự dày vò vừa nóng cháy

lại vừa lạnh băng. Sau đó, lạnh giong cười nói:

- Ngươi vốn là tai họa, mà bản tôn, muốn trừ đi kẻ tai họa là ngươi.

Minh Nguyệt cảm thụ được linh thể của mình bị đốt cháy rồi nháy mắt

lại như rơi vào hầm băng. Nàng mở to đôi mắt trong suốt nhìn nam tử tà

khí trước mắt, lại mím môi không hề xin tha. Cho đến khi, ngoài vách núi vang lên một tiếng nữ tử mềm nhẹ:

- Đừng! Sí Liệt! Không nên!

Đột nhiên, trận gió xoáy kia biến mất vô tung, nhưng thân Minh Nguyệt lại đau đớn hơn, lòng nàng như bị đâm thủng, máu thịt bị đào móc ra.

Nàng không khỏi run run nắm chặt xiêm áo trước ngực, khóe miệng hộc ra

máu, rồi hoa mắt, cả người như bị vô số tia sáng chiếu vào, sau đó chết

ngất đi.

- Sí Liệt đừng

Một nữ tử toàn thân tố khiết vọt vào sơn động, nhưng thấy thân thể

Minh Nguyệt bay về phía chân trời. Rồi sau đó sắc trời hắc ám như bị xé

tọa, nàng vội che mắt chắn đi ánh sáng chói mắt kia, rồi sau đó, trời

đất lại hắc ám như trước, hắc ám khôn cùng.

- Vì sao?

Nữ tử nhìn trên trời, kinh ngạc nỉ non. Đôi mắt đẹp rơi xuống một

giọt lệ, chảy dài trên gì má trái, lại như biến mất trên vết sẹo dữ tợn. bàn tay trắng nõn mảnh khảnh nắm chặt khăn lụa, đau lòng cúi đầu.

Nhưng nam tử phía sau nàng lại vung tay áo, đem nữ tử trước mắt vào

lòng mình. Ngón tay thon dài hung hăng nâng cằm nàng lên, ý cười lạnh

lùng tràn ngập, sau đó, nam tử đột nhiên như chà đạp mà cúi đầu hôn môi

nữ tử, trằn trọc hôn sâu đến khi nữ tử thở gấp mà xụi lơ thì mới rời

khỏi môi nàng. Ngón tay lướt qua đôi môi đỏ mọng xinh đẹp, lạnh nhạt

nói:

- Hắn khiến mặt ngươi bị thương nhưng ngươi còn đau lòng nữ nhân của hắn.

- Sí Liệt không thể

Khuôn mặt nữ tử càng bi thương, đôi mắt trong suốt như nước khiến bất kì namg nhân nào cũng mềm lòng. Nhưng… lại lạnh băng nắm chặt cằm nàng, hung hăng nói:

- Mộ Tuyết, Ngự Húc là người ta sùng kính nhất, ta không thể để nữ nhân lang tâm cẩu phế kia hủy hoại hắn.

Mộ Tuyết lắc đầu, bàn tay trắng nõn nắm chặt tay Sí Liệt, khẩn trương nói:

- Không phải như thế, mãnh liệt, nàng tuy rằng chỉ sống nhờ

trên thân thể ta nhưng tim ta thực sự cảm nhận được nàng rất yêu Ngự

Húc. Nếu không vì Ngự Húc kích thích Minh Nguyệt, Minh Nguyệt sẽ không

thay đổi thành dạng này. Sí Liệt ta thật sự có thể cảm nhận được trái

tim nàng.

Sí Liệt nhướng mày kiếm, hai mắt tối đen nhìn thần sắc đầy lo lắng

của Mộ Tuyết, và nước mắt của nàng. Rồi sau đó, gắt gao ôm nàng vào

ngực, hôn tóc nàng, nhắm mắt lại, tựa trán vào trán nàng, thấp giọng

nói:

- Mộ Tuyết, ta chỉ đưa nàng về thế giới của nàng, nếu nàng

thật sự yêu Ngự Húc thì nhất định sẽ tìm kiếm chúng ta đưa nàng trở về

niên đại kia.

- Nhưng là….

Mộ Tuyết lo lắng nhưng đôi môi đỏ mọng đã bị ngón tay mãnh liệt chặn lại, rồi sai đó hắn cười khẽ an ủi nàng:

- Mộ Tuyết, phải tin tưởng hắn. vì để tìm lại nàng, cho dù lên trời xuống biển hắn cũng sẽ cam tâm tình nguyện

Mộ Tuyết ngây người, đột nhiên hiểu được ý tứ của hắn, sự bất an dần

dần biến mất. Sau đó, nàng rúc vào lòng Sí Liệt, nhắm mắt lại nói:

- Sí Liệt cảm ơn ngươi đã không làm khó Minh Nguyệt như lời nói ban đầu.

Sí Liệt hơi cười, bất đắc dĩ nói:

- Nếu không phải Ngự Húc từng vì Minh Nguyệt mà chết có lẽ

ta sẽ không thèm để ý mà ném nàng vào liệt hỏa nhai, đốt sạch trí nhớ

của nàng, làm cho nàng quên hết tất thảy về Ngự Húc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...