Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 46

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm trăng cô tịch, không ai ngủ được.

Canh năm, sắc trời hôn ám, những đợt rét

đậm đã qua, xuân đến, không khí chỉ còn chút lạnh. Sáng dậy, cửa sổ thấm đẫm sương đêm, ánh nến lay động, người nằm trên gường vừa mới chìm vào

giấc ngủ.

Minh Nguyệt hơi mở mắt ra, đôi mi cong

vút nhẹ rung liền nhìn thoáng sang người nằm bên cạnh, ánh mắt thâm trầm mà rất mực tuấn mĩ. Minh Nguyệt hơi ngẩn ra rồi ngồi dậy.

- Chưa ngủ được nhiều đúng không?

Giọng nói vẫn trầm thấp như trước nhưng

lại có chút mệt mỏi, khàn khàn. Sau đó, Minh Nguyệt cảm giác bên hông

mình thừa ra một bàn tay thì đã bị kéo vào lòng Ngự Hạo Hiên ấm áp.

- Canh năm.

Minh Nguyệt lại nhẹ giọng nói, phảng phất như tiếng thở dài. Ngự Hạo Hiên lại thấp giọng nói:

- Đêm qua trẫm say.

Say! Hắn muốn nói gì

Minh Nguyệt chớp đôi mi dài, thần sắc

bình thản, bàn tay trắng nõn để trên ngực Ngự Hạo Hiên, giống như không

nghe Ngự Hạo Hiên nói mà chỉ nhắm mắt, tựa đầu vào lòng hắn tìm kiếm sự

ấm áp, nhẹ nhàng gọi:

- Hoàng Thượng

- Ừm.

Ngự Hạo Hiên nhìn nữ nhân nhỏ nhắn yêu

kiều trong lòng cảm giác như mình có thể bóp nát nàng. Hắn kéo lại chăn

rồi gắt gao ôm Minh Nguyệt vào lòng, nhẹ ngửi hương thơm trên mái tóc

nàng. Dù trời đông giá rét đã qua nhưng người nàng vẫn ẩn chút mùi hương lành lạnh, hắn lại ôm nàng chặt hơn nữa.

Minh Nguyệt lại mở mắt ra, ánh mắt rất ảm đạm, nàng nhẹ đẩy Ngự Hạo Hiên ra tựa như đang nghĩ tới điều gì đó

nhưng lại khó mà mở lời, hơi hơi ngẩng đầu nhìn Ngự Hạo Hiên đang nghi

hoặc, môi mím lại, cúi đầu.

- Minh Nguyệt sao vậy?

Ngự Hạo Hiên hơi nhướng mày kiếm, đôi mắt ôn nhu hiện lên cảm xúc khó nói nhưng lại như trêu đùa nàng, cúi đầu

thì thầm vào tai nàng:

- Ái phi trách đêm qua trẫm không để ý đến nàng?

Nói rồi hắn nhẹ cười rộ lên, xoay người đặt Minh Nguyệt dưới thân, nhẹ hôn môi nàng.

Minh Nguyệt quay mặt né tránh khiến cho nụ hôn lại đậu trên mái tóc.

Ngự Hạo Hiên bị né tránh, đôi mắt hơi

chuyển màu lam nhìn về Minh Nguyệt đang nhìn sang nơi khác, ánh mắt hơi

lóe. Hắn nhìn một lúc lâu rồi ngồi dậy đắp chăn cho Minh Nguyệt, trầm

giọng nói:

- Thôi đi.

Minh Nguyệt không nói, bàn tay trắng nõn

hơi giật rồi vươn tay nhẹ cầm tay Ngự Hạo Hiên, gắt gao, có chút tùy

hứng nhưng lại giống như mất đi dũng khí mà lại buông ra. Một lát sau,

Minh Nguyệt đứng dậy, lẳng lặng tựa vào vai Ngự Hạo Hiên, khóe mắt ướt

át, giọng nói mềm nhẹ run run:

- Hoàng thượng, Minh Nguyệt sợ.

Ngự Hạo Hiên nhìn đôi tay trắng nõn của

Minh Nguyệt, mày nhíu càng sâu, vừa cảm nhận độ ấm trên lưng thì đã cảm

thấy đầu vai hơi ướt, nhất thời cứng đờ người. Hắn muốn quay đầu nói gì

đó nhưng Minh Nguyệt lại cố chấp mà ôm chặt hắn, không cho hắn quay lại, giọng nói khàn khàn hơi nức nở:

- Hôm qua, nô tì không ghen mà nô tì là khổ sở trong lòng.

Giọng nói nức nở như đang che dấu sự khó

xử của Minh Nguyệt, tiếng khóc đứt quãng, rung động trái tim mình, có

lẽ, cũng rung động trái tim Ngự Hạo Hiên. Hắn cứ ngồi thẳng trên giường

như vậy để mặc Minh Nguyệt ôm. Đôi mắt đặc biệt dần dần nhắm lại, bàn

tay to lớn gắt gao nắm chặt bàn tay Minh Nguyệt đang ôm chặt hắn.

Trước Hướng Ân điện, mặt trời đỏ chói vừa lên, Minh Nguyệt đứng trước điện nhìn về phía bóng dáng Ngự Hạo Hiên đã biến mất hồi lâu. Đôi mắt từ đau thương đã chuyển thành lạnh lùng nhưng trái tim rung động thì không thể nào bình ổn lại.

Tiêu Đồng cúi đầu đứng sau Minh Nguyệt,

thần sắc có chút khó xử không biết nên làm gì. Nàng chưa bao giờ thấy

tiểu thư khác lạ như thế. Hơn nữa khóe mắt tiểu thư đỏ ửng tựa như đã

chứng minh một điều gì đó. Nàng mím môi, mấy lần muốn nói lại thôi.

Những lời này nàng không nói được nhưng lại không thể không nói.

- Tiểu thư.

Cuối cùng, Tiêu Đồng cắn môi, hơi nhướng mi rồi như hạ quyết tâm nói:

- Tiểu thư, đêm qua Như Nguyệt tỷ tỷ khóc suốt một đêm.

Hôm qua, nàng không nhịn được đem chuyện

Khuynh Thành quận chúa sẽ thành Hoàng phi kể cho Như Nguyệt. Bởi lẽ, ai

cũng rõ rằng một quận chúa nếu gả cho Hoàng thượng, thân phận cao quý

như thế tất sẽ trở thành Quý phi. Nếu là như thế thì Như Nguyệt chẳng

phải là vô vọng?

- Cho nên.

Minh Nguyệt lạnh lùng nói tiếp, nhìn góc

vườn sực nức hương hải đường, bàn tay trắng nõn xiết chặt khăn lụa, bỗng nhiên cười rộ lên nhưng nụ cười cũng không chút độ ấm:

- Cho nên nàng nói một ngày cũng không muốn chờ, phải không?

Tiêu Đồng nhìn bộ dáng Minh Nguyệt mà

lòng run rẩy, ánh mắt nhìn trái nhìn phải nhưng cũng không tìm được lí

do tốt để thoái thác. Đúng là đêm qua Như Nguyệt nói như vậy. Nàng nói

một ngày cũng không thể chờ.

Minh Nguyệt bước xuống thềm đá, đi về

phía cây hải đường, gió nhè nhẹ thổi, mái tóc dài bay phất phơ, những

đóa hoa mới nở run lên nhè nhẹ. Minh Nguyệt đón lấy cánh hoa rơi đặt

trong lòng bàn tay. Nụ hoa phấn hồng thật đẹp, thanh nhã, thoát tục.

Bàn tay hơi nắm lại, Minh Nguyệt ngẩng

đầu nhìn mặt trời nhuộm đỏ Ngưng Tuyết cung, trong mắt lóe ra sự ưu

thương và lạnh lùng, nàng nhắm mắt lại, từ từ nói:

- Nói cho nàng ta, chỉ cần nàng

đúng hẹn lấy Long bội trong tay Ngự Hạo Hiên, “Hoài Nguyệt bản kỉ” và

“đế vương thư”. Trong vòng ba tháng, nàng là Quý phi.

Nghe xong những lời lạnh lùng của Minh

Nguyệt, Tiêu Đồng sợ hãi lùi về phía sau hai bước, sau đó cúi đầu không

nói, hai tay gắt gao vày vò khăn lụa, môi mím chặt

Mà Minh Nguyệt lại chậm rãi nhìn đóa hoa

hải đường trong tay, hồng nhạt đáng yêu. Đáy lòng bình tĩnh đã bị quấy

rối, giọng nói của Diêm Vương trước khi nàng xuyên qua lại vang vọng

trong tai:

- Ngươi chỉ có một cơ hội sống,

đó là tìm kiếm một khối long bội khác có thể ghép được với khối phượng

bội này. Nếu không sẽ vĩnh viễn bị nhốt trong liệt hỏa nhai (vách núi

đầy lửa) chịu một trăm năm thiêu đốt trong đó. Nhưng khối long bội kia

và phượng bội hình dạng lại không giống nhau, không hài hòa, chỉ có chập lại mới biết có đúng hay không thôi.

Nhảy vào núi lửa chịu liệt hỏa đốt cháy

100 năm. Minh Nguyệt đột nhiên mở bừng hai mắt, ánh mắt đầy sợ hãi, bàn

tay trắng nõn nắm chặt thành quyền rồi sau đó ném đóa hoa trong tay vào

hồ nước bên cạnh như ném bỏ hết thảy.

Bởi vì nàng là kẻ trộm mộ không chuyện ác nào không làm. Nàng đào bới nơi cư trú của vô số linh hồn, nàng vô ý

động đến lăng mộ của một đế vương vốn không có trong sử sách lại là lăng mộ đầy vu thuật.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...