Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 142

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tuyết lớn rơi đầy, theo gió gào thét, trong bóng đêm dần che đi tất cả.

Minh Nguyệt hơi hơi nheo mắt, nhìn bóng

dáng màu đen chậm rãi xuất hiện, tay đeo nhẫn ngọc nắm lại thành quyền,

trường bào trắng trong gió bay lên.

Thần sắc Tiêu Đồng vô cùng khẩn trương,

nàng mở to mắt nhìn nam tử mặc hắc bào xuyên qua tuyết lớn đi tới phía

các nàng, hơi thở dồn dập. Gió lạnh băng thổi lên tóc nàng, tuyết dính

lên lông mày. Khi nam tử kia dừng lại, nàng nắm chặt tay Minh Nguyệt,

môi tím thâm gắt gao mím chặt.

Nam tử dừng lại cách các nàng một trượng, cuồng phong thổi bay trường bào của hắn, dưới tuyết trắng khiến hắn tựa như ma quỷ u linh. Nhưng thân hình kia lại vô cùng anh tuấn cao lớn.

Gió vẫn vô chừng mực mà điên cuồng gào thét, đột nhiên, nam tử kéo mũ áo choàng, gió lớn thổi tun mái tóc đen của hắn, khuôn mặt tuấn mỹ, tà mỵ

hiện ra.

Đôi mày thanh tú của Minh Nguyệt khẽ

động, nghi hoặc nhìn đôi mắt xanh lục khác lạ của nam tử kia, sắc mặt

vẫn bình tĩnh, mím môi nói:

- Dị tộc

Nam tử dù có hứng thú nhìn đôi mắt trong

suốt của Minh Nguyệt nhưng đôi mắt hắn lại lạnh băng, môi mỏng cười đầy

tà khí. Đôi mắt màu xanh nhạt dần đậm lên, lúc sau, hắn cầm ống sáo màu

đen tựa như một con rắn. Giọng nói trầm thấp mang theo mấy phần ý cười,

nói:

- Quả nhiên là giai nhân trí tuệ, xem ra hôm nay, ta có được thu hoạch không nhỏ.

Nói xong, lại bước lên vài bước, kéo gần khoảng cách ba người.

Minh Nguyệt bất động thanh sắc lui về

phía sau vài bước, lạnh lùng nhìn thẳng đôi mắt xanh bức người của nam

tử kia. Trong tay áo, ba bông châu hoa nắm chắc trong tay, hơi nâng tay

lên, mi dài hơi động, thấp giọng nói:

- Ta không phải người chết, cũng không bị chôn cùng tiền tài.

Nam tử nghe xong, đầu tiên là sửng sốt,

rồi sau đó lại lạnh giọng cười rộ lên, tiếng cười đó khiến khuôn mặt hắn càng tuấn mỹ tuyệt luân. Hắn nhìn Minh Nguyệt cười nói:

- Mỹ mạo, trí tuệ, tài phú, nữ

nhân có được những thứ đó thì đều là bất hạnh, mà ngươi lại có đủ ba thứ này, thật là đại bất hạnh.

Nói xong, lại bước lên phía trước vài bước, tà khí nói:

- Thiên triều hoàng quý phi, thân mang long tự, dung mạo tuyệt luân, trí tuệ bình tĩnh, quả nhiên là thế gian chí bảo.

- Làm càn

Tiêu Đồng nghe những lời ái muội này của

nam tử, giận dữ quát lớn, sau đó, tựa như nhớ ra điều gì, rút ra một

chủy thủ sắc bén bên hông, nắm chặt trong tay, nhìn nam tử kia lạnh lùng nói:

- Yêu quái mắt xanh kia, ngươi còn dám bước lên một bước.

- Ta không thích nha đầu lắm miệng.

Nam tử đột nhiên cắt đứt lời Tiêu Đồng,

sau đó chỉ nghe “vút” một tiếng, một chiếc độc châm màu xanh lặng lẽ bay về phía Tiêu Đồng. Minh Nguyệt vội phi đóa châu hoa trong tay ra, nháy

mắt, một đóa hoa lửa hiện ra, hai thứ đó trước mặt Tiêu Đồng chạm nhau,

cùng rơi xuống tuyết.

Tiêu đồng kinh sợ, chủy thủ trong tay

suýt rơi xuống, nàng trợn to mắt nhìn nam tử kia vẫn cười, tim run lên,

lui về phía sau vài bước, trong miệng lầm bẩm:

- Không thể nào, làm sao có thể

Làm sao mà động tác lại nhanh như vậy, nàng thậm chí còn không thấy hắn vung tay.

Minh Nguyệt hơi nhướng màu, đôi mắt trong suốt dần dần dâng lên tầng âm lạnh, nàng mím môi, gỡ một cây trâm bạch

ngọc hải đường trên tóc xuống. Nháy mắt, tóc đen xõa dài bay lên trong

gió lạnh, thần sắc lạnh lùng đẹp đến khiến người hít thở không thông.

Ánh mắt nam tử khẽ động, tựa như không

thể tin được Minh Nguyệt sẽ làm như thế. Lúc sau, hắn lại cười ái muội,

ngón tay thon dài cầm sáo ngọc kia, trầm thấp nói:

- Đủ lạnh lùng, đủ ngoan tâm, đủ mỹ mạo, đủ diễm lệ, đúng, đây là nữ nhân ta muốn

Dứt lời, hắn vung sáo trúc trong tay, ánh mắt trầm lạnh nhìn tay Minh Nguyệt nắm chặt ngọc trâm, lạnh nhạt nói:

- Đi theo ta, hoặc là chết.

- Ngươi

Tiêu Đồng cả giận nói, nhưng cũng không

dám tiến lên, một lúc, chỉ thấy nam tử kia thoáng dời mắt khỏi Minh

Nguyệt, chuyển sang nhìn Tiêu Đồng, rồi đột nhiên cười rộ lên, tiếng

cười đó âm lãnh trầm thấp, khiến người nổi da gà. Sau đó, hắn lại từ từ

nhìn về Minh Nguyệt, cười nói:

- Hiện giờ trong tay ngươi chỉ còn một thứ vũ khí duy nhất, ngươi nói xem, nên tự bảo mình hay là cứu nàng

Nói xong, ngón tay thon dài thản nhiên chỉ Tiêu Đồng,

Tóc Minh Nguyệt bay lên trong gió, phiêu

đãng ở sau lưng nàng, tuyết đầy trời rơi xuống khiến nàng thoạt nhìn tựa như tiên tử hạ phàm. Môi hồng khẽ nhếch, kéo Tiêu Đồng còn đang giật

mình ra sau lưng nàng, rồi vươn tay khẽ tháo nút thắt áo cừu.

Mày kiếm của nam tử hơi động, đôi mắt

lạnh lùng hiện lên một tia nghi hoặc, rồi sau đó, chỉ thấy cừu bào của

Minh Nguyệt rơi xuống tuyết, một thân váy dài tố khiết phấp phới trong

gió lạnh. Thắt lưng buộc thành hình con bướm như bay lượn trong gió.

Minh Nguyệt lạnh lùng nhìn nam tử trước

mắt, sau đó, từ từ tháo chiếc nhẫn ngọc bích ở ngón trỏ nắm chặt trong

tay. Khi nam tử kia còn đang nghi hoặc thì nàng ném chiếc nhẫn xuống áo

cừu, mềm nhẹ nói:

- Tiêu Đồng, nếu ngươi có thể gặp lại Hoàng thượng thì chuyển lời của ta cho hắn.

Tiêu Đồng còn chưa hoàn hồn, nàng ngơ

ngác nhìn Minh Nguyệt giống như tiên tử sắp rời trần mà đi, nắm chặt

chủy thủ trong tay cho đến khi tay trắng bệch lên. Sau đó, lại chỉ nghe

Minh Nguyệt mềm nhẹ mà lạnh nhạt nói:

- Chu huyền đoạn, minh kính

khuyết, chiêu lộ hy, phương thì tiết, bạch đầu ngâm, thương ly biệt. Nỗ

lực gia san vật niệm thiếp, cẩm thủy thang thang, dư quân trường quyết

(Dây đàn đứt, gương sáng vỡ, sương buổi

sớm, hương thơm ngát, tóc trắng, ly biệt. Cố gắng sống tốt, đừng quá nhớ nhung thiếp, đây là những lời cuối cùng chàng)

- Dư quân trường quyết.

Tiêu Đồng trợn to hai mắt như là không

hiểu được ý của Minh Nguyệt, nàng nắm chặt chủy thủ, muốn bước lên hỏi

cho rõ nhưng hai chân tựa như đã bị đông lại mà không thể nhúc nhích.

Nam tử nghe xong nhưng lời Minh Nguyệt nói, đôi mắ xanh rùng mình, mày kiếm càng nhíu lại, lạnh lùng nói:

- Hoàng quý phi muốn làm trinh tiết liệt nữ sao?

Minh Nguyệt mím môi cười, ánh mắt trong suốt không chút sợ hãi, hơi hơi ngẩng đầu, nhìn tuyết bay múa đầy trời, mềm nhẹ nói:

- Từ cổ quân vương đa bạc tình.

Công tử cho rằng ta sẽ vì một nam tử chỉ ở trong hoàng cung lo sủng hạnh kẻ khác mặc kệ ta sống chết mà thủ tiết sao?

Nói xong, khi nam tử còn nghi hoặc thì lại tiếp:

- Nếu ta và công tử là đồng đạo, không bằng so một chút, nếu ta thua, ta sẽ cùng công tử rời đi.

Nam tử ngẩn ra, như là không tin Minh Nguyệt. Nhưng khi nhìn đến đôi mắt trong suốt của Minh Nguyệt thì lại nhướng mày cười nói:

- Vậy nếu ta thua?

- Thả ta đi.

Minh Nguyệt không chút do dự trả lời, rồi sau đó chớp hạ mi dài, nhìn chiếc nhẫn ngọc bích trên tuyết kia, hít

sâu một ngụm khí lạnh băng, nhướng mắt nhìn nam tử kia, nói nhỏ:

- Nếu ta thua, ngươi cũng không

được làm tổn thương đứa trẻ trong bụng ta, nếu ngươi thực sự muốn ta,

phải chờ đứa trẻ này sinh ra, đem nó hoàn hảo trả lại cho cha nó.

Nam tử nhìn Minh Nguyệt, ánh mắt dâng lên cảm xúc khó nói, hơi mím môi, trầm thấp nói:

- Ngươi yêu hắn.

Rồi sau đó, nghi hoặc nhìn đôi mắt không chút gợn sóng của Minh Nguyệt, mang theo mấy phần không xác định nói:

- Nếu ngươi thật sự vô tình với hắn, sẽ không yêu cầu nam nhân khác bảo toàn hài tử của hắn.

- Đối với công tử mà nói, điều này quan trọng sao?

Minh Nguyệt lạnh lùng nói, ánh mắt hiện

lên một tia đau đớn, rồi sau đó chậm rãi nhắm mắt lại, như là hoàn toàn

đem tất cả quên đi. Khi mở mắt ra, trong nháy mắt đã tháo dây lưng bên

hông, xoay chân, cả người bay lên giữa không trung, váy trắng tựa như

đóa hoa sen nở rộ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...