Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 45

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quần thần trong sảnh cười rộ đều chúc mừng Hoàng thượng mà Ngự Hạo Hiên cũng chỉ cười nhẹ không nói, coi như vui lòng đón nhận.

Cung phi hai bên ai nấy mặt xám như tro

tàn kể cả là Thượng Quan Uyển Nhi vừa rồi còn dương dương tự đắc. Nàng

nhìn Khuynh Thành quận chúa không chút xấu hổ mà cười rất tươi sáng, bàn tay nắm chặt, nghiến răng nghiến lợi.

Minh Nguyệt không khỏi buồn cười nhưng

trước ánh mắt tìm tòi kia khiến nàng chỉ có thể cúi đầu. Tiêu Đồng phía

sau nhìn trái nhìn phải thấy không khí đại điện có chút kì lạ, nàng nhìn hết thảy tất cả những cảm xúc của các phi tần mà thu vào đáy mắt.

Lúc này, ngoài điện lại có mấy chục cung

nữ tiến lên, mỗi người đều bưng mỹ thực, hương thơm ngào ngạt. Tiểu quận chúa vỗ tay hoan hô:

- Thiên triều quả không hổ là bá chủ thiên hạ, ngay cả mỹ thực trong cung cũng thật bất đồng.

- Hahaha. Lãnh Cô Vân lại cười to rồi nhìn những đồ ăn cung nữ bưng lên nói: – xem ra lần này Hoàng

thượng rất thành tâm thực hiện hôn ước này. Một khi đã vậy, hạ thần kính Hoàng thượng một li, nguyện chúc Lãnh Tiêu quốc cùng Thiên triều chung

sống hòa bình đến tận thiên thu.

- Được. Ngự Hạo Hiên cười nâng cao chén.

Hai chén kim bôi (chén vàng) chạm vào, triều thần hoan hô, tiếng trống rộn rã, mỹ nhân nhảy múa.

Mười hai mỹ nhân quả thật có kĩ thuật múa phi phàm tựa như thiên tiên giáng thế. Múa xong một khúc, mỹ nhân lui

xuống, lúc này Tần công công the thé:

- Hoa mỹ nhân đến.

Hoa mỹ nhân? Mọi người sửng sốt, Hoàng

hậu kinh ngạc. Hoa Như Sương đã khiến mình mất mặt lại chỉ là một mỹ

nhân tứ phẩm nho nhỏ lại dám xuất hiện trên yến hội.

Minh Nguyệt quay đầu nhìn ngoài điện, Hoa Như Sương mặc vũ y (đồ múa) hồng nhạt đầy vẻ yêu dã, phía sau là tám

cung nữ bước vào. Không biết tiếng nhạc từ đâu mà chỉ thấy Hoa mỹ nhân

như con bướm bay múa, mà tám cung nữ còn lại vung lụa như cuộn sóng

khiến mười hai cung nữ khi này còn đang vênh váo tự đắc cũng khiếp sợ.

Minh Nguyệt nhìn nữ tử Hoa Như Sương xinh đẹp như cánh bướm, bàn tay nhẹ vuốt tóc, kĩ thuật múa quả thật yêu dã

xinh đẹp, tướng mạo mềm mại, mị hoặc, chỉ tiếc trong đôi mắt lại không

đủ mưu kế, nhiều nhất chỉ có thể ngoi lên làm Tiệp dư thôi.

Nghĩ đến đây Minh Nguyệt hơi thất vọng.

Vốn nghĩ Hoa mĩ nhân là người tài có thể lợi dụng nhưng không nghĩ lại

chỉ là hạng người có chút thủ đoạn nho nhỏ.

Chớp đôi mi dài, tay trắng nõn cầm chén ngọc uống một hơi cạn sạch, trong miệng có chút chua xót.

- Đức phi nương nương có tâm sự?

Bỗng nhiên trong tiếng ca múa xôn xao có

giọng nói trầm thấp của nam tử truyền đến, Minh Nguyệt rùng mình nhẹ

giương mắt đã thấy Ngự Hạo Thiên đang nhìn mình, thần sắc thản nhiên, mà tiểu quận chúa bên người hắn đã không thấy đâu. Cho đến khi nghe tiếng

Hoàng hậu rất khắc chế gọi “hoàng thượng” thì Minh Nguyệt mới biết thì

ra tiểu quận chúa đã rúc vào người Ngự Hạo Hiên.

Minh Nguyệt nhìn Ngự Hạo Thiên nhẹ cười

nhưng không nói. Bàn tay trắng chỉ nhẹ xoay xoay chén ngọc, nhướng mi.

Hoa mỹ nhân xuất hiện chính là chất xúc tác khiến Âu Dương Hồng Ngọc và

Thượng Quan Uyển Nhi cạnh tranh gay gắt. Vì thế, đôi mắt nàng hơi lóe,

nhìn về phía Thượng Quan Uyển Nhi:

- Hoa mĩ nhân này quả nhiên là quốc sắc thiên hương.

Thượng Quan Uyển Nhi nghe xong, sắc mặt

hơi biến. Nàng biết rõ Minh Nguyệt đang ám chỉ điều gì, hơi suy nghĩ

lại, Thượng Quan Uyển Nhi quay đầu nhìn thoáng qua Minh Nguyệt lại phát

hiện Tam vương gia đang nhìn hai nàng. Vì thế đành gật đầu cười, những

lời châm chọc cũng đành nuốt xuống.

Nhìn vẻ mặt Thượng Quan Uyển Nhi Minh

Nguyệt khó mà nhịn cười nhưng lại không biết nàng cười khiến mấy người

chú ý. Sau đó, nghe Lãnh Cô Vân trầm thấp nói:

- Hoàng thượng, vị này chính là tài nữ đệ nhất đế đô Đức phi nương nương chăng/

Ngự Hạo Hiên trả lời Minh Nguyệt nghe

được nhưng cũng không liếc nhìn bọn họ, chỉ cầm chén rượu lên, nhẹ mím

môi, liếc nhìn kẻ vẫn đang chăm chú nhìn mình nói:

- Tam vương gia thật có nhã hứng.

Mỹ nữ như mây nhưng hắn vẫn chỉ nhìn mình.

Trong mắt Ngự Hạo Thiên lóe ra điều gì đó nhưng Minh Nguyệt không thấy rõ mà cũng không cần thấy. Nhớ lại mình

khi trước trêu đùa hắn nhưng lại không chút áy náy. Dù sao hắn cũng là

nam tử duy nhất từng tiếp xúc cùng Mộ Tuyết.

Tam vương gia bị Minh Nguyệt nói cũng

không lộ ra chút thất thố nào mà chỉ cười rộ lên, tiếng cười sang sảng.

Sau đó, hắn cầm chén uống sạch. Lần này lại là Minh Nguyệt kinh ngạc chỉ vì nam tử uống rượu mà cả sảnh đường như say.

Hoa mỹ nhân múa xong, quần thần ủng hộ,

ngay cả Lãnh Cô Vân cũng liên tục tán thưởng, trên điện rất náo nhiệt.

Lúc này ngự trù phòng lại mang lên vài món ăn trân quý nhưng ánh mắt mọi người lại đổ dồn vào tiểu quận chúa đang ngồi trên đùi Hoàng thượng.

Một cô nương chưa lấy chồng lại làm ra

việc này trước mặt mấy trăm người thật là tổn hại phong hóa, các phi tần không ai không ghen tị nhưng lại thấy Lãnh Cô Vân cười ha hả như thể

đây chính là ý của hắn.

Minh Nguyệt hơi cúi đầu, trong lòng hơi

đau đớn nhưng nàng lại nhẹ cười rộ lên, đem tất cả những gì đã qua phủ

đầy bụi mà chỉ nhớ đến đoạn dối trá ngắn ngủi này.

Trường hợp hôm nay, không biết Như Nguyệt nhìn thấy sẽ như thế nào? Minh Nguyệt than nhẹ, khóe miệng nhàn nhạt

cười, bàn tay trắng nõn lại cầm chén rượu hoa quế tinh tế nhấm nháp cho

đến khi trước mặt xuất hiện bóng dáng nhỏ nhắn yêu kiều cùng tiếng

chuông bạc phát ra.

Suy nghĩ nhất thời tản đi, Minh Nguyệt

nhìn nữ tử trước điện đang múa xoay tròn, nàng hơi kiễng mũi chân linh

hoạt xoay tròn trên đất, thân mình xinh đẹp mảnh khảnh uốn lượn, tiếng

chuông ở cổ chân trần thay cho tiếng đàn, từng tiếng, từng tiếng động

lòng người.

Múa đã xong mà trong sảnh sững sờ không

tiếng động rồi chỉ nghe thấy Ngự Hạo Hiên vỗ tay, tiểu quận chúa cười

tươi chạy lên điện nhào vào lòng Ngự Hạo Hiên. Vẻ mặt làm nũng ngây thơ

đáng yêu, Ngự Hạo Hiên mỉm cười không nói chỉ vỗ nhẹ sau lưng Khuynh

Thành lại khiến Lãnh Cô Vân cười lớn.

Vẻ mặt Hoàng hậu cực khó coi, tay cầm

khăn cũng run lên nhè nhẹ. Nhưng lúc này Minh Nguyệt đột nhiên đứng dậy, hơi chao đảo nhẹ dựa vào Tiêu Đồng rồi nói:

- Chúng ta đi trước.

Tiêu Đồng đang kinh ngạc nhưng lập tức

hiểu ý, đỡ Minh Nguyệt bước xuống lên thềm đá, nhẹ nói với Hoàng hậu

rằng có chút say rượu rồi vòng qua cột đá đi ra khỏi đại điện.

Vừa ra khỏi đại điện, Minh Nguyệt liền

dẫn Tiêu Đồng ra Ngự hoa viên, hít sâu một ngụm khí lạnh ngoài điện rồi

nhắm mắt, gió lạnh thổi trong đêm khuya.

- Tiểu thư.

Tiêu Đồng cảm giác Minh Nguyệt đang rất cố gắng khắc chế vì thế mà gắt gao đi theo, cẩn thận kêu.

Minh Nguyệt lấy sáo trúc trong tay áo, nương theo ánh trăng mà nhẹ vỗ về hoa văn khắc trên đó rồi lạnh lùng nói:

- Tam vương gia thích ngắm trăng dưới hoa sao?

Tiêu Đồng sửng sốt đã thấy trong rừng cây một bóng màu trắng lướt đến rồi tiêu sái đứng trước mặt họ, người đầy hơi rượu nói:

- Bổn vương thích ngắm mỹ nhân dưới trăng.

Minh Nguyệt cười lạnh cũng không giận hắn ăn nói ngả ngớn mà ôn nhu cười rộ, nhìn đôi mắt hắn trong sáng nhưng có vài tia đỏ, bàn tay nâng sáo trúc lên nói:

- Vật yêu quý của Tam vương gia, hôm nay xin trả lại.

Ánh mắt Ngự Hạo Thiên lạnh lùng, mông mỏng hơi nhếch nhìn thẳng nàng không nói nửa chữ.

Tiêu Đồng đứng bên cạnh có chút sợ hãi.

Nàng không biết Minh Nguyệt và Tam vương gia thân cận khi nào. Cây sáo

vốn vẫn để trong phòng ngủ tiểu thư sao lại là…

Nhìn thần sắc Ngự Hạo Thiên cứng ngắc, giận dữ, Minh Nguyệt quay đầu nói với Tiêu Đồng:

- Tiêu Đồng lâu rồi ngươi không đến thăm tỷ tỷ?

Tiêu Đồng vừa nghe hơi nhướng mày rồi lui về sau hai bước nói vâng rồi vội vàng hòa tan trong bóng đêm.

Trong ngự hoa viên, phong cảnh lạnh lùng, tâm tư hỗn độn, Ngự Hạo Thiên nhìn thần sắc lạnh lùng của Minh Nguyệt

đáy lòng như bị cào xé sau đó vội vã ôm nàng vào lòng.

Minh Nguyệt không giãy dụa nhưng đôi mắt

lạnh như băng, cả người trốn trong vòng tay hắn, đôi môi lạnh băng gắt

gao mím lại, bàn tay nhỏ chạm đến trường bào tơ lụa của hắn, ngón tay

ngọc lấy bột phấn trắng vẽ loạn.

Đêm lạnh như sương, trong cung Ngưng

Tuyết đèn đuốc ảm đạm, sau canh ba, Minh Nguyệt đi ngủ. Nhưng lúc này

lại thấy ngoài điện có tiếng bước chân rồi phòng ngủ bị mở ra.

Minh Nguyệt kinh hãi chưa kịp phản ứng lại đã thấy bóng người màu vàng đặt nàng lên giường.

Hơi nhướng mắt, Minh Nguyệt vừa định giãy dụa lại nghe Ngự Hạo Hiên tràn đầy ý cười xuất hiện trước mắt mình,

giọng nói trầm thấp nhẹ thì thầm vào tai:

- Minh Nguyệt tức giận.

Tức giận? Minh Nguyệt có hơi không hiểu vừa định phản bác lại thì hắn lại nói:

- Minh Nguyệt hôm nay ăn dấm chua của trẫm.

Ánh mắt tối sầm lại, Minh Nguyệt hơi buồn bực, lãnh đạm nói:

- Nô tì không có.

- Không có sao?

Ngự Hạo Hiên vẫn cười, ngón tay thon dài ấm nóng mơn trớn khóe mắt lạnh như băng của nàng rồi hôn lên đó, môi bạc mỉm cười:

- Nàng ghen, ta nhìn thấy.

Rồi vội ôm lấy nàng, vùi đầu vào tóc nàng, khóe miệng mang theo ý cười nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...