Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 109

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng nắm lại, Minh Nguyệt chớp mi dài, trong

lòng bối rối nhưng khóe miệng lại hơi cười yếu ớt, nhìn bóng Ngự Hạo

Hiên, nhẹ kêu:

- Hiên…

Rồi sau đó nhẹ nhàng đi lên phía trước, dừng ở sau lưng Ngự Hạo

Hiên…. hồi lâu, nàng hơi do dự nhấc tay, lại như là sợ quấy nhiễu sự yên tĩnh này mà lại hạ xuống, lặng lẽ áp mặt lên lưng hắn….

Thân thể Ngự Hạo Hiên cứng đờ, giật giật nhưng không cự tuyệt sự ấm

áp này. Hắn nhìn phía trước, đôi mắt thâm u, lạnh lùng từ từ nhắm lại.

Một lúc sau, hắn cúi người, quờ tay về phía sau, nắm được bàn tay trắng

nõn nhỏ nhắn của Minh Nguyệt, đem nó gắt gao ôm lấy mình, sau đó trầm

thấp nói:

- Minh Nguyệt, có thể nói cho trẫm…. nàng đã sống thế nào được không?

Đôi mi dài run lên, tay ôm Ngự Hạo Hiên cũng run lên, muốn rút tay về nhưng Ngự Hạo Hiên lại như cực kì phẫn nộ quay người nhìn nàng, mâu

quang trong trẻo nhưng lạnh lùng mâu quang nhiễm sự ẩn giận. Bàn tay to

nắm lấy vai nàng, trầm thấp khàn khàn nói:

- Cho tới giờ nàng cũng không hề hỏi trẫm đã sống như thế nào, trẫm muốn nói cho nàng nhưng nàng lại…

Nói đến đây, trong mắt Ngự Hạo Hiên hiện lên một tia bi thương, rồi

sau đó nhắm mắt lại như đang khắc chế điều gì đó. Sau đó, gằn từng chữ:

- Minh Nguyệt, nói cho trẫm nàng đã sống thế nào, trẫm muốn biết....”

Mím môi, đôi mắt trong suốt của nàng nhìn khuôn mặt ẩn nhẫn của hắn,

nhất thời cũng không biết mình nên nói gì, hắn… muốn nàng hỏi hắn đã

sống ra sao? Tim, không kiềm chế được mà run rẩy, bàn tay trắng nõn đặt lên ngực hắn, không kìm được mà bước lên phía trước vài bước, nhắm mắt, rúc vào lòng hắn, đôi tay mảnh khảnh ôm lấy hắn, nhẹ giọng nói:

- Hiên…. nói cho thiếp biết, chàng đã sống thế nào…

Hắn đã từng sống, Minh Nguyệt hơi mở mắt, hắn đã sống hẳn phức tạp hơn nàng, nhưng chắc sẽ không quá….u buồn đi…

Ngự hạo hiên giật mình, như là không thể tin được Minh Nguyệt sẽ chủ

động ôm hắn, hắn cúi đầu nhìn thân hình yêu kiều rúc vào lòng mình, tay

hắn không tự chủ được ôm chặt lấy nàng, sau đó hôn tóc nàng nói:

- Minh Nguyệt.. Trẫm, thật sự rất thích nàng

Rất thích... So với yêu lại càng khiến người ta tim đập nhanh hơn.

Minh Nguyệt nhắm mắt, ngửi mùi Long tiên hương trên người hắn. Đột

nhiên, thật sự cảm thấy chính mình rất.. Hạnh phúc....

Trong Chiêu Vân cung, Thục phi ngồi trên ghế thái phi, tay cầm thư,

đôi mi thanh tú hơi nhíu, đôi mắt đẹp nhìn đến tên ở chỗ lạc khoản thì

không khỏi buồn bực vắt thư lên bàn. Ngọc thủ đeo nhẫn ngọc bích vỗ lên

bàn, ngực phập phồng cả giận nói:

- Mộ Tuyết này…. chẳng lẽ thật sự có khả năng cải tử hoàn sinh?

Nói xong, phiền chán đứng lên. Váy dài hồng phấn càng làm nổi bật

khuôn mặt xinh đẹp nhưng đôi mắt cũng hiện lên tia lạnh lẽo. ngọc thủ

nắm chặt thành quyền, như là hận không thể lập tức bóp chết Mộ Tuyết.

Một vài tiểu cung nữ bên cạnh cúi đầu không ám nói, chỉ duy nhất nha

hoàn hồi môn Tương Nhi của nàng, từ từ cầm thư nhìn thoáng qua, rồi sau

đó cười nói:

- Tiểu thư an tâm chớ phiền,có cái gọi là trong phúc có họa trong

họa có phúc, nếu người đó quả thật là nhị tiểu thư, đối với ngài cũng

không phải là chuyện xấu….

Thục phi ngẩn ra, mâu quang lưu chuyển, rồi sau đó liếc mắt nhìn vài cung nữ phía sau:

- Các ngươi đều đi ra ngoài đi....

- Nô tỳ cáo lui....

Vài cung nữ nhìn nhau rồi nhu thuận cáo lui, bước ra đại điện, canh giữ bên ngoài….

Người vừa đi, Thục phi vội nhìn về phía Tương Nhi tướng mạo bình thường như đôi mắt cực sắc, lo lắng nói:

- Ý khi nãy của Tương Nhi là, Nếu Tần chiêu dung chính là Mộ Tuyết

thì sẽ không chỉ không ảnh hưởng đến địa vị của bản cung mà còn có lợi

với bản cung.

Cái này quả thực là chưa nói rõ nhưng trong lòng Thục phi lại hạ bớt một phần kinh hoàng, thêm một tia an ổn.

Tương Nhi nhìn khuôn mặt Thục phi thay đổi trong nháy mắt, cười yếu ớt nói:

- Tiểu thư yên tâm đi, cho dù về sau tần chiêu dung sẽ là chuyện bất lợi với chúng ta nhưng ít nhất bây giờ là không….

Nói đến đây, mâu quang Tương Nhi lạnh lùng hơn mang theo mấy phần đắc ý nói:

- Tiểu thư ba năm trước đây nghe lời Tương Nhi không phải đạt được kết quả rất tốt sao? Bây giờ sao lại vội vàng xao động rồi?

Thục phi sửng sốt một chút, rồi sau đó mặt hơi đỏ lên, giận dữ nói:

- Ngươi đang nhắc nhở ba năm trước đây bản cung theo ý ngươi giả vờ đạm bạc?

Nói đến ba năm trước đây, Thục phi có vài phần khinh thường nói:

- Tương Nhi, ngươi đừng tự đề cao mình, thế cục ba năm trước đây

đến tột cung là vào tay ai, trong lòng chúng ta đều rất rõ. Nếu không

phải Âu Dương Hồng Ngọc và Mộ Tuyết hợp mưu khiến hoàng hậu chết oan

chết uổng, ngươi cho là bản cung có thể ngồi ở vị trí chấp chưởng hậu

cung này?

Sắc mặt Tương Nhi tối sầm lại, nhưng đôi mắt vẫn rất cao ngọa, lạnh lùng nhìn Thục phi, cười lạnh nói:

- Tiểu thư nói đúng, một khi đã như vậy, như vậy Tương nhi cũng sẽ không lắm miệng…

Nói xong, Tương nhi mím môi đỏ mọng, xoay người đi ra đại điện, không để ý đằng sau Thục phi tức giận suýt ngất….

- Tương Nhi tỷ tỷ muốn đi đâu nha?

Cửa điện truyền đến một tiếng cười duyên, nụ cười lạnh của Tương Nhi

nhất thời đông lại. Nàng liếc nhìn Thanh Lan cầm bức họa cuộn tròn, đôi

mi thanh tú hơi giật, sau đó khẽ cười đáp:

- Thanh Lan muội muội sớm a, sáng tinh mơ đến Chiêu Vân cung thăm

Thục phi nương nương, nói vậy, chắc trong cung … lại xảy ra đại sự rồi….

Tương nhi cố ý đem hai chữ “đại sự” kéo dài rồi quay người đi ra Chiêu Vân cung.

Thanh Lan đầu tiên là sửng sốt một chút, rồi sau đó quay đầu nghi

hoặc nhìn thân ảnh Tương Nhi dần biến mất, nắm chặt bức họa trong tay

rồi sau đó mới kéo váy đi lên thềm đá lại thoáng nhìn thấy Thục Phi đang tức giận, nhất thời hiểu ra, nàng vào đại điện, cười yếu ớt, thỉnh an

Thục phi:

- Nô tỳ Thanh Lan tham kiến thục phi nương nương, nương nương vạn phúc....

Thục phi nghe được giọng nói này giống như bị kinh hách, lúc kinh

ngạc nhướng mát thoáng thấy là cung nữ bên người Âu Dương Hồng Ngọc, lập tức thu lại sự tức giận, cứng ngắc cươi cười nói:

- Sao Thanh Lan lại đến đây? Hiền phi hôm nay thế nào?

Nói xong, nhìn ra ngoài điện quát:

- Đứng đó làm gì, còn không dâng trà cho Thanh Lan….

Thanh Lan hơi cười rồi làm bộ như sợ hãi nói:

- Nô tỳ không dám nhận, nô tỳ hôm nay tiến đến cầu kiến Thục phi

nương nương, là phụng mệnh Hiền phi nương nương, đưa tới một bức họa vạn mã phi (tranh vẽ nhiều con ngựa chạy) còn có

Thanh Lan cố ý tạm dừng một chút, rồi sau đó cúi đầu cẩn thận nói:

- Còn có là, hôm nay, Hoàng thượng và Tần Chiêu dung cùng vào rừng

mai, thập phần thân thiết…. cùng tần chiêu dung tướng cùng vào hoa mai

lâm, hai người thập phần vô cùng thân thiết.... Hiền phi nương nương

muốn nô tỳ tiến đến hỏi một tiếng, có nên động thủ không?

Có nên động thủ? Tim Thục phi nhảy dựng lên, cơ hồ theo bản năng mà

trả lời, nhưng lại nhớ ra câu nói “trong phúc có họa, trong họa có phúc” của Tương Nhi, không khỏi bình tĩnh lại, thấp giọng nói:

- Việc này bản cung phải cùng Tương Nhi thương lượng một chút, mấy

ngày này bản cung cũng nghĩ không ít, cảm thấy nếu mù quáng động thủ như thế, vạn nhất xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, đối hiền phi cùng bản cung đều là bất lợi, cho nên….

Thanh Lan hơi nhướng mi, thân có võ công, theo bản năng lập tức nẩng

đầu lạnh lùng nhìn thần sắc do dự của Thục Phi, đặt bức họa lên bàn,

lạnh nhạt nói:

- Thục phi nương nương đang lấy cớ, chẳng lẽ là hối hận?

Thục phi sợ run một chút, không nghĩ một nha hoàn của Âu Dương Hồng

Ngọc lại dám làm càn với mình, trong lòng giận dữ dâng cao, bàn tay

trắng nõn vỗ bàn, đứng dậy quát lớn:

- Làm càn!

Rồi sau đó nhìn đôi mắt cao ngạo của Thanh Lan như Tương Nhi kia, sự giận dữ nhân đôi, lập tức kêu:

- Hay cho một nha hoàn không biết tốt xấu… Người đâu, mang nha đầu

không biết trên dưới này đến Trượng hình cục đánh mười trượng cho bản

cung…..

- Thục phi nương nương nói quá lời....

Thục phi nói còn chưa dứt, chỉ nghe ngoài điện một giọng nói trong

trẻo nhưng lạnh lùng, khi mọi người đang kinh ngạc. Âu Dương Hồng Ngọc

một thân áo cừu đỏ bước vào, nàng nhìn thục phi đang kinh ngạc, mím môi

nói:

- Trong lúc Hậu cung rối loạn, Thục phi muốn khư khư cố chấp sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 109
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...