Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 123

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói đến hôm đó công chúa bị cự tuyệt

không gặp, sắc mặt Tinh Nhi dần trắng lên, nàng tự biết đã nói lỡ lời

nhưng cũng không dám nhắc tới nữa, đành cúi đầu lặng yên đứng đó. Lại

nghe Tiêu Mẫn nhẹ cười, rồi thở dài nói:

- Cho nên Tinh Nhi đừng vội kết

luận, Hoàng thượng hắn… không phải là quân vương bình thường. Tâm tư của hắn quá mức khó đoán, sau này đừng đoán lung tung.

Tinh nhi không dám nói bậy nữa, vì thế chỉ có thể gật đầu, nói nhỏ:

- Nô tỳ biết, nhưng…. Công chúa,

hôm nay Hoàng thượng giữ ngài ở Ngự thư phòng dùng bữa chắn chắc sẽ

nhanh chóng trở thành lời đồn trong hậu cung, đến lúc đó, nô tỳ chỉ sợ

Đức phi sẽ lại tới quấy rầy.

- Vậy trực tiếp cự tuyệt không gặp.

Tiêu Mẫn buông bát canh, không hề nghĩ ngợi đứng đậy, đi vào phòng ngủ, dừng ở trước cửa nói:

- Thực lực của Lãnh Tiêu quốc thì Tử Ngọc quốc ta không thể địch lại, tâm tư của Lãnh Cô Vân đó cũng rất

khó dò. Nhưng, chỉ cần Hoàng thượng trọng dụng Tử Ngọc quốc ta, cho dù

Lãnh Cô Vân có dị nghị cũng khó mà phát tác, cho nên nếu thật sự Đức phi tới gây sự, ngươi cứ to gan mà từ chối khéo cho ta.

- Nô tỳ biết, công chúa cứ nghỉ ngơi đi.

Tinh Nhi gật gật đầu, khuôn mặt hơi cười

hy vọng Tiêu Mẫn có thể an tâm nghỉ ngơi. Tiêu Mẫn cũng không nói thêm

gì, đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Hoàng hôn buông xuống, Minh Nguyệt dần

tỉnh lại, có lẽ là vì mang thai nên nàng ngủ rất nhiều. Khi mở mắt,

trong thư phòng đã thắp nến, đàn hương lượn lờ. Nhưng đế vương lại vẫn

ngồi phê duyệt tấu chương trước ngự án như trước, chỉ có điều, tấu

chương đã giảm đi rất nhiều, chỉ còn sót lại vài bản.

Minh Nguyệt nhìn bóng hình bận rộn của

Ngự Hạo Hiên, không biết vì sao trong lòng chợt ấm áp, cũng không lên

tiếng, cứ lẳng lặng nhìn hắn chăm chú. Đột nhiên, nhớ tới ngày đó ở

Huyền vũ môn, khi đế vương ôm nàng vào long liễn có nói một câu:

- Trẫm vì nàng sống, vì nàng chết, chỉ tiếng nàng lại không tim không gan

Khóe môi mỉm cười, Minh Nguyệt nhìn Ngự

Hạo Hiên hơi ngẩng lên chấm mực thì lại hơi chớp mắt, sợ kinh động hắn,

ánh mắt nhìn lướt qua mấy bản tấu còn sót lại định chờ hắn phê duyệt

xong mới dậy. Nhưng không ngờ lại nghe tiếng trường bào sột soạt, lại

thấy Ngự Hạo Hiên đi nhanh về phía mình khuôn mặt hơi mệt mỏi, nhưng môi mỏng mỉm cười ngồi trước giường, cúi người hôn vẻ mặt lười nhác của

Minh Nguyệt, khẽ cười nói:

- Minh Nguyệt thật ngoan, tỉnh dậy cũng không làm kinh động trẫm.

Minh Nguyệt hơi run rẩy mi dài, có chút luống cuống cúi đầu rồi nhẹ nói:

- Hoàng Thượng còn mấy bản tấu chương chưa phê duyệt xong. Không cần cùng nô tì.

Nói xong, liền đem chăn bông kéo lên tận cằm, mắt trong suốt nhìn khuôn mặt đế vương nhưn sợ bị khi dễ.

Ngự Hạo Hiên hơi cười kéo chăn ra, cúi

người ở cổ nàng, nhắm mắt lại, không nói gì rồi xoay người nằm xuống

cạnh nàng, ôm nàng vào trong lòng, khàn khàn nói:

- Cùng trẫm ngủ nhé

Sau đó hắn nhắm mắt lại, không nói thêm câu gì.

Minh Nguyệt có hơi ngạc nhiên nhìn Ngự

Hạo Hiên như trẻ con ngủ sâu, trong lòng đầu tiên nhảy dựng lên nhưng

sau đó phát hiện hắn thật sự mệt mỏi. Nàng khẽ cười, nhắm mắt, kề sát

vào người hắn.

Bên tai truyền đến tiếng thở đều nhẹ

nhàng, Ngự Hạo Hiên mở mắt, bưng trán có chút lười nhác nhìn dung nhan

đã ngủ say của Minh Nguyệt, ánh mắt thâm trầm hơi cười trầm mê rồi cười

yếu ớt, nhẹ vuốt ve mặt nàng.

Đôi mày thanh tú hơi nhíu, trong lúc ngủ

mơ, Minh Nguyệt quay mặt về phía Ngự Hạo Hiên, giống như tìm kiếm hơi

ấm, cười thỏa mãn rúc vào lòng hắn, nhẹ cọ xát khuôn mặt nhỏ nhắn trước

ngực hắn, nhẹ nói một tiếng “Hiên” nhưng cũng không tỉnh lại.

Tim Ngự Hạo Hiên hơi rung lên, nhìn dung

nhan yêu kiều say ngủ rồi nhắm mắt lại, đôi tay như không kìm lòng được

mà ôm chặt nàng vào lòng.

Tần công công bưng bữa tối đi vào, vừa

thấy đế vương như thế có chút không biết làm sao đành cúi đầu rồi sai

Ngự tiền thị nữ mang đồ ăn xuống. Sau đó, hắn do dự không biết nên làm

gì. Lúc sau, vụng trộm liếc nhìn đế vương, không khỏi có chút bất đắc dĩ lui ra, đóng cửa rời đi.

Trên giường, sa trướng phất phơ, Ngự Hạo

Hiên hơi thở dốc tháo dây lưng Minh Nguyệt, khi vai nàng hơi lộ ra, ánh

mắt không khống chế nổi mà chuyển sang màu lam sâu thẳm. Hắn nhìn nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, bàn tay to chạy loạn trên người nàng như linh xà, sau đó hôn lên vai nàng.

Minh Nguyệt có chút mất tự nhiên hơi giật mình, biết điều gì xảy ra nên hơi thở vốn bình tĩnh cũng dần phập

phòng, mang theo chút than nhẹ, khẽ đẩy tay Ngự Hạo Hiên ra.

- Minh Nguyệt.

Ngự Hạo Hiên thở gấp cầm tay nàng, càng

thêm không khống chế mà hôn tay nàng, bàn tay to nắm chặt hai tay nàng,

khi Minh Nguyệt rên rỉ lên tiếng thì hắn hôn lên môi nàng.

- Ưm…

Minh Nguyệt than nhẹ một tiếng, giống

như ma rủa, nửa tỉnh nửa mê mà hưởng thụ giờ khắc ấm áp này, ý thức hỗn

độn, run run mở mắt rồi nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của đế vương thì lại trầm luân mà đáp lại hắn.

Có lẽ không ngờ Minh Nguyệt lại đáp lại

mình một cách đáng yêu như thế, Ngự Hạo Hiên vốn cố gắng khắc chế sự xúc động của mình, trong nháy mắt, ý chí tan rã. Thậm chí, có chút thô lỗ

kéo vạt áo của nàng….

Trong mộng tỉnh lại, Minh Nguyệt chỉ cảm

thấy toàn thân đau nhức, mệt mỏi vạn phần, nàng chống giường ngồi dậy,

trong đầu lại lơ đãng hiện lên vô số những hình ảnh khiến người khác đỏ

mặt. Nàng vội cúi đầu xem xét quần áo nhưng lại phát hiện không chút

khác thường, sắc mặt nhất thời đỏ bừng, vội kéo chăn lên tận ngực, đánh

tan mộng xuân kia.

- Minh Nguyệt làm sao vậy?

Tiếng cười trầm thấp của Ngự Hạo Hiên

truyền đến. Minh Nguyệt ngẩn ra, rồi sau đó trợn to hai mắt quay đầu

nhìn đế vương, rồi sau đó nhìn quanh hắn, thấy hắn đã phê duyệt tấu

chương xong, trên bàn cũng đầy những đồ ăn nghi ngút.

Sắc mặt lại quẫn bách, Minh Nguyệt cuống quít rũ mắt hạ mi, lắp bắp nói:

- Không... Không có gì, khi nãy nô tỳ nằm mơ, còn tưởng…

Nói đến một nửa, Minh Nguyệt vội dừng lại, bưng miệng, tai ửng hồng, vội sửa lại

- Không có gì, vừa nãy nô tỳ nằm mơ một giấc mơ hoang đường nên nhất thời chưa hoàn hồn.

- À! Minh Nguyệt mơ gì?

Ngự Hạo Hiên như rất hứng thú, đôi mắt

đen nhìn ánh mắt bối rối của Minh Nguyệt, môi mỏng hơi cười. Sau đó hắn

ngồi xuống, nắm tay Minh Nguyệt, đặt trong lòng mình vuốt ve, rồi nói:

- Trẫm cố ý muốn trên người Minh Nguyệt có mùi của trẫm

Minh Nguyệt vốn tưởng rằng Ngự Hạo Hiên

sẽ trêu đùa mình, không ngờ hắn lại không làm thế. Nhất thời trố mắt

nhìn tuấn dung có vài phần ái muội của đế vương, lúc sau, lòng cứng lại, cuối cùng hiểu được ý của hắn.

- Ngươi.

Minh Nguyệt quẫn bách xấu hổ vô cùng,

nàng rút tay về, kéo chăn bông lên tận cằm, nhìn chằm chằm Ngự Hạo Hiên

cười đến tuấn mỹ tuyệt luân. Minh Nguyệt mím môi rồi mạnh mẽ xốc chăn,

trốn xuống giường.

Ngự Hạo Hiên nhanh chóng giữ lại thân

mình Minh Nguyệt đang muốn trốn. Khi nàng kinh hoàng hô lớn thì kéo nàng vào lòng, ôm eo nàng cười nói:

- Minh Nguyệt đã có hoàng tự của trẫm, còn định trốn đi đâu?

Minh Nguyệt ngã vào lòng Ngự Hạo Hiên, sắc mặt hồng vô cùng, nàng khó chịu vặn vẹo người, sau đó nhỏ giọng nói:

- Hoàng Thượng, người đừng như vậy…

- Gọi trẫm là Hiên

Ngự Hạo Hiên cắt ngang lời Minh Nguyệt,

gắt gao ôm eo Minh Nguyệt đang vặn vẹo, kéo nàng nhìn thẳng mình, thở

dốc, khàn khàn nói:

- Minh Nguyệt, trẫm không có sức tự chủ tốt đâu.

Nói xong, liền cúi đầu hôn lên môi nàng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...