Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 40

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Như Nguyệt kéo váy chạy vội, váy dài tố

khiết bay bay trong gió, mái tóc đen nhánh hơi phân tán nhưng lại càng

thêm xinh đẹp. Nàng chạy xuyên qua con đường nhỏ không người tiến về

lãnh cung mà Minh Nguyệt đã tìm ra, cuối cùng dừng lại sau lưng bóng

dáng màu vàng.

Nước mắt rơi. Như Nguyệt nhìn bóng dáng

đã lâu lắm mới được nhìn thấy rồi chạy lên trước, ôm lấy Ngự Hạo Hiên từ phía sau, cảm giác được trong nháy mắt này người hắn cứng đờ lại, nước

mắt càng tuôn rơi.

- Hạo Hiên.

Như Nguyệt nghẹn ngào, trâm cài rơi xuống, mái tóc dài quấn quanh hoàng bào giống như vì hắn mà nàng tồn tại.

Ngự Hạo Hiên chậm rãi quay đầu nhìn khuôn mặt tuyệt sắc nhưng tái nhợt của Như Nguyệt, trong mắt hắn có rất nhiều cảm xúc phức tạp nhưng cuối cùng cũng vẫn ôm nàng vào lòng.

- Nguyệt Nhi

Giọng nói trầm thấp, nhẹ nhàng hơi khàn

khàn. Môi mỏng lạnh như băng hôn lên môi nàng. Sự đau đớn trong lòng

không ngờ lại rõ ràng như thế:

- Nguyệt Nhi, trẫm…

- Không cần nói.

Như Nguyệt lấy tay che môi Ngự Hạo Hiên, đôi mắt đẫm lệ nhìn khuôn mặt vẫn tuấn tú như xưa của hắn, nhẹ nhàng lắc đầu:

- Tội thiếp không muốn nghe gì

hết, cũng không cần gì cả, tội thiếp chỉ muốn Hoàng thượng, chỉ cần nhìn thấy hoàng thượng

Ngày đầu tiên bước vào hậu cung, nàng đã

luân hãm bởi đôi mắt sâu thăm thẳm của vị đế vương trước mắt này. Nàng

duy trì sự hồn nhiên, tốt đẹp cho dù bị phế truất cũng vẫn thủy chung

như nhất chỉ vì hắn từng nói với nàng: “Nguyệt Nhi, trẫm yêu sự đơn

thuần của nàng”

Nhưng vào lãnh cung ba năm, nàng chờ đến

tuyệt vọng. Nàng biết sự đơn thuần của nàng cũng không thể bằng hậu cung hàng năm muôn hồng nghìn tía nhưng nàng thương hắn. Vì thế, nàng không

tiếc hi sinh tuổi thọ của mình, tìm kiếm thuật chuyển thiên luân hồi,

chỉ cần được nhìn thấy hắn, trong mắt hắn có mình.

Còn nữa, không phải chịu sự đau đớn đến tận tim của ba năm trước.

Ba năm trước…..

- Hoàng thượng, thúc phụ của nô tỳ luôn rất trung thành, nhất định không bao giờ bán nước cầu vinh, hoàng thượng.

Như Nguyệt khóc, quỳ trên mặt đất mà níu long bào đế vương, bàn tay trắng nõn đầy vết máu nhưng vẫn không từ bỏ ý định

- Hoàng thượng, Mộc thị mưu phản, chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực. Quý phi nương nương thân là trưởng

nữ Mộc thị nên phế vào lãnh cung, tước đi phi vị, chung thân không thể

mang long thai.

Vẻ mặt Hoàng hậu Âu Dương Tiêu Ngọc lạnh

lùng, cao quý, mắt phượng lạnh lùng nhìn Như Nguyệt quỳ gối bên cạnh

hoàng thượng mà hận không thể chặt hết những ngón tay nàng đang níu long bào.

Thục phi đứng một bên cúi đầu không nói.

Khi khuôn mặt xinh đẹp nhìn thấy bàn tay Như Nguyệt đầy máu thì tái

nhợt. Nàng lui về phía sau hai bước muốn nói gì đó nhưng bị Hoàng hậu

liếc mắt một cái thì vội xin phép rời đi.

Âu Dương Hồng Ngọc mím môi, ngón tay

trắng nõn quấn khăn lụa thoáng nhìn Hoàng hậu khí thế bức người, không

đành lòng nên tiến lên đỡ Như Nguyệt dậy nói:

- Mộc thị dĩ nhiên sẽ bị pháp

luật Hoài Nguyệt trừng phạt nhưng Mộc Quý phi bất kể thế nào cũng là thê thiếp của Hoàng thượng, nếu thật muốn phế truất cùng nên giữ lại mạng

sống, đây không chỉ có huyết mạch của Hoài Nguyệt ta mà cũng là người

duy nhất của Mộc thị.

- Đủ rồi, Chiêu dung, ngươi thân

là phi tần nhưng lại giúp một tội phi nói chuyện, xem ra bản cung trông

giữ hậu cung không tốt rồi.

Hoàng hậu tức giận, nàng bước đến bên Thái hậu, nhẹ kéo vạt áo, ánh mắt lóe lên rồi lại nói:

- Hoài Nguyệt quốc ta là nước

lớn, từ khi Thái Tổ thống nhất thiên hạ đến nay quốc thái dân an. Vậy mà Mộc thị lại phản quốc, nếu không trừ đi để 16 nước chư hầu thấy thì sẽ

như thế nào?

Thái hậu gật đầu thấy rất hữu lí nhưng

sắc mặt hoàng đế lại khiến người phát run. Như Nguyệt không còn khóc

lóc, kêu oan nhưng giọng khàn khàn cầu xin cũng khiến chúng phi phiền

chán. Thượng Quan Uyển Nhi tiến lên hai bước vẻ mặt như muốn cầu xin cho Như Nguyệt nhưng lại sợ hãi Hoàng hậu nên không dám nói gì.

Đang lúc mọi người không biết nên làm thế nào thì lại nghe đế vương lạnh băng nói:

- Người đâu, Mộc thị Như Nguyệt

phạm tội ngập trời mà nay còn làm nhiễu loạn hậu cung. Kéo ra cho trẫm,

phế truất phi vị, biếm lãnh cung, ban cho một chén “tàng hoa hồng”

Giọng nói lãnh liệt, kiên quyết vang khắp toàn bộ Như Nguyệt cung, đánh vỡ tất cả những ảo tưởng. Sau đó, hai

cung nữ lớn tuổi kéo Như Nguyệt đang khóc kêu ra ngoài, ném vào lãnh

cung cỏ dại mọc đầy. Rồi lại bưng đến một chén “Tàng hoa hồng” cậy miệng nàng mà ép nàng uống.

Như Nguyệt nhắm mắt lại, nước mắt không ngừng được, chuyện cũ hiện lên rõ ràng trước mắt.

Thật ra, nàng vẫn biết chính mình không

có khả năng mang thai mà Ngự Hạo Hiên cũng không bao giờ để một nữ nhân

đơn thuần sinh hạ hoàng tử đầu tiên của Hoài Nguyệt quốc. Con của hắn

cần phải do một nử tử trí tuệ sinh ra.

Nhưng hắn vẫn không tìm được nữ tử như

vậy, rồi sau đó cung tần trong hậu cung cũng không ai may mắn mang thai

vì sau khi thị tẩm đều phải uống chén thuốc mà Tần công công đưa tới.

Hơn bốn năm, lúc nào cũng như thế.

Vốn dĩ, Như Nguyệt nghĩ Âu Dương Hồng

Ngọc và Thượng Quan Uyển Nhi có khả năng nhất. Dù sao bọn họ trí tuệ vô

song. Không nghĩ đến nhiều năm nay cũng không chút động tĩnh. Hai người

này tranh đoạt vị trí Quý phi nhiều năm nay nhưng Ngự Hạo Hiên lại đối

xử với bọn họ như nhau, không thiên vị một ai.

Như Nguyệt rúc vào lòng Ngự Hạo Hiên,

thân mình mềm mại vẫn run nhè nhẹ. Nàng nắm chặt tay Ngự Hạo Hiên giống

như đó là những lí do có thể khiến nàng chống đỡ đến bây giờ, mười ngón

tay đan vào nhau, mãi mãi như thế.

- Hoàng thượng, tội thiếp muốn trở lại bên người,

Như Nguyệt cắn môi dưới, suy nghĩ thật lâu rồi lấy hết dũng khí nói ra. Nàng nhìn Ngự Hạo Hiên, hai tay càng nắm chặt tay hắn:

- Hoàng thượng, Như Nguyệt không muốn đợi nữa, Như Nguyệt sợ.

Sợ hãi rằng trong ba năm hắn đã thay đổi, sợ hãi sự xuất hiện của Mộ Tuyết khiến hắn thay đổi. Nàng biết ba năm

này hắn đều thủy chung như nhất nhưng Mộ Tuyết mới chỉ xuất hiện một

tháng thôi đã khiến hắn quên đến thăm nàng.

Ngự Hạo Hiên nhìn Như Nguyệt đang bất an, muốn trấn an nàng nhưng lại không biết trấn an như thế nào. Đôi mắt

phức tạp tựa như sự kiên trì trước đó của mình dần dần tan rã mà hắn lại không có cách nào cự tuyệt.

Trái tim run lên, thần sắc có chút phức

tạp. Hắn ôm chặt Như Nguyệt vào lòng, lời nói kiên định, ngoan tuyệt

nhất thời nói ra như để làm nàng yên tâm mà cũng làm chính mình kiên

định lại:

- Nguyệt Nhi, rất nhanh trẫm có

thể đón nàng ra ngoài, rất nhanh thôi trẫm sẽ khiến Mộ thị và Âu Dương

thị phản bội nhau, đó là ngày sự trong sạch của nàng được trả lại.

Nghe Ngự Hạo Hiên nói, lòng Như Nguyệt có chút đau đớn khó nói. Hoàng thượng sẽ không lừa nàng. Năm đó nàng mới

vào lãnh cung, ban đêm hắn đến nói với nàng:

- Nguyệt Nhi, tin tưởng trẫm, tin tưởng trẫm sẽ thủy chung như nhất.

Thủy chung như nhất. Lòng Như Nguyệt dần dần yên xuống, hơi mím môi, thâm tình nói:

- Như Nguyệt tin tưởng Hoàng thượng.

Trong Ngưng Tuyết cung, Minh Nguyệt trải

giấy, chấm mực, từng chữ xinh đẹp dần hiện lên: “Khi còn niên thiếu tình không biết từ đâu mà tới. Mối tình thắm thiết hận không biết kết cục ra sao mà bối rối lênh đênh”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 40
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...