Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 30

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Minh Nguyệt giữ váy bước lên thềm đá

cũng là lúc thần sắc Triệu công công tối sầm lại, hắn cúi đầu thấp đến

độ mặt sắp chạm đất, mũ cánh chuồn có hai dải lụa rơi trên nền đất, một

thân triều phục màu nâu thêu bạch hạc dính đầy bụi đất.

Dù không thấy vẻ mặt của Triệu Truyền

nhưng Minh Nguyệt cũng hiểu được vài phần suy nghĩ của hắn. Dù sao hắn

cũng là người trung thành với Hiền phi, bất luận thế nào cũng không muốn chủ nhân mình bị người hãm hại, nhất là nữ tử đã từng khiến hắn phải

mang tiếng bất nghĩa. Có thể thấy Triệu công công có bao nhiêu chán ghét Minh Nguyệt.

Hơi mím môi, bàn tay trắng nõn nắm thành

quyền giấu trong tay áo, đôi mắt nhìn phía trước thấy Thái hậu và Ngự

Hạo Hiên đang nghi hoặc nhìn mình, ánh mắt hơi động, nhẹ phất tay áo,

chầm chậm bước lên. Giọng nói nhu hòa uyển chuyển lại có chút mảnh mai,

yếu ớt, hơi phúc thân nói:

- Nô tì tham kiến Thái hậu, Hoàng thượng.

Còn chưa thỉnh an xong, Thái hậu đã đứng dậy vẻ mặt thương tiếc cầm tay Minh Nguyệt, giọng nói hiền hòa, yêu chiều:

- Ai, thân thể Đức phi chưa lành sao lại còn đến Khôn Trữ cung thỉnh an?

Dứt lời nhìn về phía Triệu Truyền, giọng nói lạnh băng:

- Còn quỳ cái gì, không mau đem ghế cho Đức phi ngồi.

Minh Nguyệt cười khẽ, tuy ẩn dưới chiếc

khăn che mặt nhưng nụ cười này có vài phần suy yếu, cầm bàn tay đầy nhẫn ngọc của Thái hậu khẽ ho khan, nhỏ nhẹ nói:

- Đây là nô tỳ nên làm.

Vừa nói lại che miệng ho khan.

Ngự Hạo Hiên nhìn Minh Nguyệt ho khan,

ánh mắt hơi động lập tức phất tay áo, bước lên phía trước, con ngươi đen không chút cảm xúc nhưng lại ôn nhu nắm cổ tay Minh Nguyệt, kéo nàng

đến bên người, vỗ về lưng nàng nói:

- Ái phi có bệnh nên ở Ngưng Tuyết cung nghỉ ngơi, sao lại chạy đến đây?

Minh Nguyệt cười khẽ, tuy rằng hơi thở

suy yếu nhưng dịu dàng đáng yêu, bàn tay trắng nõn đeo chiếc nhẫn phỉ

thủy nắm tay Ngự Hạo Hiên, thần thái có chút mệt mỏi nhưng nhẹ nhàng

nói:

- Nô tỳ nghe nói Uyển Nhi tỷ tỷ bị giam giữ nên đặc biệt đến đây cầu tình cùng Thái hậu và Hoàng thượng.

Lời vừa nói ra khiến Thái hậu và Ngự Hạo

Hiên đều sửng sốt. Vốn không nghĩ nàng lại đề cập đến việc này, lại càng không nghĩ Minh Nguyệt sẽ nói như vậy, chốc lát cả hai sững sờ không

nói gì.

Vẻ mặt Thái hậu cứng ngắc mà Triệu công

công đang đỡ bên người Thái hậu cũng ngạc nhiên hơi ngẩng đầu nhìn Minh

Nguyệt rồi lại lập tức cúi đầu, mày rậm chau lại như đang suy tư cái gì.

- Tuyết Nhi sao phải vì cầu tình Hiền phi.

Lúc sau, Ngự Hạo Hiên lạnh lùng nói, hắn

vuốt ve tay Minh Nguyệt, đôi mắt nhìn gắt gao cặp mắt trong suốt mà vô

lực của Minh Nguyệt, trong ánh mắt hắn đầy sủng nịnh nhưng lại có vài

phần lạnh lùng.

Minh Nguyệt cảm nhận được lực đạo trong

tay hắn, thân thể suy yếu khiến nàng không thể không đem tay kia bám vào người hắn, hơi thở có chút hỗn loạn nhưng vẫn miễn cưỡng nói:

- Nô tỳ luôn nghĩ, Uyển Nhi tỷ tỷ tính cách dịu dàng, nhanh nhẹn lanh lợi, lại là người được hoàng thượng yêu thương làm sao có thể đối xử như vậy với nô tỳ, tất nhiên là người

khác lấy cớ hãm hại, nên nô tỳ….

Lời còn chưa dứt, mắt Minh Nguyệt tối

sầm, suy sụp xụi lơ, lòng Ngự Hạo Hiên cứng lại vội ôm chặt lấy nàng,

trong mắt có mấy phần hoài nghi, cẩn thận nhìn khuôn mặt nàng. Lúc này

hắn mới phát hiện nàng dù đã tô son điểm phấn nhưng cũng không che dấu

được vẻ tái nhợt trên khuôn mặt.

Mà Thái hậu quá lo lắng, không để ý gì hết, cuống quít hô:

- Mau, mau truyền thái y.

Triệu công công nghi hoặc nhìn Minh

Nguyệt xụi lơ trong lòng Hoàng thượng, thoáng nhìn khuôn mặt son phấn

nhưng vẫn không dấu được vẻ bệnh tật kia mới buông lỏng khúc mắc trong

lòng, vội vàng chạy đi mời Thái y đến.

Nhất thời, hậu cung lại nổi lên một cơn

sóng gió. Mọi người trong cung đều suy đoán kẻ hãm hại Hiền phi trong

miệng Mộ Tuyết là ai. Đáp án lại cũng rất rõ ràng, vì trước khi Minh

Nguyệt đi Tư Mộ cung chỉ đến Trùng Dương cung thăm Âu Dương Hồng Ngọc mà thôi.

Trong Khôn Trữ cung, Ngự Hạo Hiên cực

nhọc ngày đêm canh giữ bên cạnh Minh Nguyệt, không ngừng trấn an, kể cả

khi Thái y đến cũng vẫn như vậy

Minh Nguyệt nhìn nam nhân này mà không

biết hắn đột nhiên quan tâm nàng đến tột cùng là vì chính nàng hay vì

cảm kích nàng buông tha cho tần phi mà hắn hài lòng nhất. Cuối cùng chỉ

khẽ thở dài, im lặng để hắn nắm tay nàng, thiên sủng vạn yêu vỗ về khuôn mặt nàng.

- Sao ái phi lại thở dài?

Ngự Hạo Hiên ôn nhu nhẹ nhàng nói, cúi

đầu hôn lên trán Minh Nguyệt rồi ái muội cọ trán lên trán nàng, nhìn

khuôn mặt tái nhợt nhưng tố khiết, vươn tay nhẹ vuốt ve tóc nàng.

Minh Nguyệt cười nhẹ, đôi môi hơi cười, đôi mắt có chút xấu hổ nhìn Ngự Hạo Hiên, giọng nói như cảm động:

- Nô tì cảm thấy có thể nhìn Hoàng thượng thế này thật tốt.

“Phúc khí” này các phi tử khác có cầu

cũng không được, vô luận là chân tình hay giả ý, hắn đúng là đang làm

tròn một “phu quân tốt”.

Tay Ngự Hạo Hiên đang nắm tay Minh Nguyệt có hơi cứng đờ nhưng sau đó lại nhẹ cười rộ lên, ngón tay thon dài nhẹ

chạm vào gáy nàng, nhẹ nắm cằm nàng, đôi mắt nóng rực như muốn khóa nàng lại trầm giọng nói:

- Ái phi quả thật hiểu được làm thế nào khiến trẫm vui, trái tim trẫm dường như chỉ có một mình Mộ Tuyết.

Lần này Minh Nguyệt hơi mất hồn không

phải vì những lời kia có bao nhiêu dối trá mà vì hắn chưa dứt lời đã hôn nàng, đem nàng kéo vào lòng, sưởi ấm cho nàng.

Trong lòng Minh Nguyệt hơi rung động,

nàng nhìn nửa khuôn mặt Ngự Hạo Hiên mà không tiếp tục giả vẻ xúc động.

Đôi mày thanh tú nhướng lên, trong đầu đột nhiên nhớ ra Như Nguyệt có

khuôn mặt giống hệt mình ở kiếp trước, cảm thấy lạnh, hạ mi, sự rung

động nhất thời biến mất mà chỉ còn lại sự lạnh lùng.

- Thật không? Nếu Mộ Tuyết lúc nào cũng có thể có được Hoàng thượng thế này thì thật tốt?

Minh Nguyệt nhẹ thở dài, từ từ nhắm mắt

chui vào lòng Ngự Hạo Hiên. Những lời này là thật hay giả cũng không

quan trọng, bởi vì, trái tim đã mệt mỏi rồi.

Nghe tiếng thở đều của Minh Nguyệt, đôi

mắt Ngự Hạo Hiên dần tối lại. Hắn nhìn người nhỏ bé xinh đẹp trong lòng, mùi hương lạnh nhạt thoáng qua. Trong lòng có chút cân nhắc, đôi mắt

thâm trầm trong suốt, mày kiếm nhướng lên nhưng cũng không nghĩ ngợi gì, chỉ gắt gao ôm chặt Minh Nguyệt, nhắm mắt lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...