Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Tư quá: Hình phạt tự nhốt mình suy nghĩ

Giữa trưa, không khí trong Ngưng Tuyết

cung nặng nề, Thái hậu một thân phượng bào đẹp đẽ quý giá ngồi trong

Hướng Ân điện, trước ngực là chuỗi phật châu làm bằng phỉ thúy lóng lánh tỏa ra ánh sáng lạnh lùng, tóc bạc cài những châu quang bảo khí nhưng

thần thái ảm đạm đi nhiều.

Trong điện, học sĩ Thái Y viện đi tới đi

lui, người nào người nấy trán toát mồ hôi, mà những cung phi đứng sau

Thái hậu nhỏ giọng bàn tán, ánh mắt trao đổi, nghi ngờ với lời Thái y

nói Thạch tín khó giải.

Ngoài đại điện, Hoàng hậu khoan thai cùng Âu Dương Hồng Ngọc vẻ mặt tái nhợt. Nàng không ngờ một khắc trước đó Mộ Tuyết vẫn còn khỏe mạnh nhưng vừa rời khỏi Tư Mộ cung đã xảy ra chuyện

lớn này, mà nàng trăm suy ngàn nghĩ cũng không thể nghĩ cho rõ ràng.

Dù sao mọi người đều biết Hiền phi là nữ

tử trí tuệ lợi hại, cho dù ghen ghét Mộ Tuyết cũng sẽ không ở cung điện

của mình hạ độc với Đức phi do tiên hoàng khâm điểm. Cho nên, dù các

cung phi khác đều nghi ngờ Thương Quan Uyển Nhi vì ghen tỵ mà hạ độc Đức phi nhưng đã từng nhiều lần đấu chọi, Âu Dương Hồng Ngọc không tin nàng ta lại ngu độn như vậy.

Mà sắc mặt Hoàng hậu cũng cực kì khó xử.

Tuy rằng nàng rất muốn bỏ đi khối u ác tính trong đầu là Thượng Quan

Uyển Nhi kia nhưng trước khi đến Ngưng Tuyết cung, lời Âu Dương Hồng

Ngọc khiến nàng hoảng sợ. Trước cửa Trùng Dương cung, Mộ Tuyết đã nói

muốn đến Phượng Tê cung bái phỏng mà đi Tư Mộ cung chỉ là thuận đường mà thôi.

Nói như vậy, khả năng Mộ Tuyết giá họa bị loại bỏ, vì khi đến Trung Dương cung, Mộ Tuyết từng sai tỳ nữ thân cận

về Ngưng Tuyết cung lấy nhân sâm, như vậy có thể chứng tỏ không hề có sự chuẩn bị. Hơn nữa Mộ Tuyết là thuận tiện bái phỏng Hiền phi, nên hoàn

toàn có thể thoát khỏi nghi ngờ.

Thái hậu được Triệu công công đỡ bên cạnh thở không ra hơi, vừa nhìn thấy Hoàng hậu và Âu Dương Hồng Ngọc thì tức giận nói:

- Sao bây giờ Hoàng hậu mới đến?

Nhìn sắc mặt Âu Dương Hồng Ngọc tái nhợt bên cạnh lại nói: – Chiêu dung

thân thể không tốt còn có thể chậm trễ, Hoàng hậu đứng đầu lục cung sao

lại hành xử như vậy?

Hoàng hậu vừa nghe Thái hậu nghiêm khắc nói với mình liền hoảng hốt vội cười nói:

- Thái hậu, vì đi Trùng Dương cung đón Hồng Ngọc nên đến muộn.

Thái hậu thở dài nhưng không nói ra, khẩu khí lãnh đạm, nghiêm túc:

- Tình cảm tỷ muội các ngươi như vậy rất tốt, rất tốt.

Lời Thái hậu có ẩn ý khiến Hoàng hậu rùng mình nhưng chỉ cúi đầu nói “vâng”. Âu Dương Hồng Ngọc một bên hờ hững

cười tự giễu, cúi đầu, lẳng lặng đứng một bên, Thanh Lan đỡ bên người.

Minh Nguyệt xảy ra chuyện, Tiêu Đồng làm theo sắp xếp của Minh Nguyệt trước đó, đem mấy lượng bạc cho cung nữ,

khóc cầu xin bọn họ mau mời Hoàng thượng đến. Cho nên khi Minh Nguyệt về đến Ngưng Tuyết cung chẩn trị, Hoàng thượng đã đến nơi, đang ở trong

phòng ngủ của Minh Nguyệt.

Hiền phi vì quá kinh hãi nên bị cấm cửa

trong Tư Mộ cung. Buổi trưa đột nhiên sai cung nữ bên người đến Ngưng

Tuyết cung cầu cứu Hoàng thượng khiến Thái hậu tức giận, ra lệnh nửa

tháng không được ra khỏi cung.

Trong phòng ngủ, vẻ mặt Ngự Hạo Hiên

ngưng trọng đứng trước của sổ, một thân trường bào thêu hoàng mãng bằng

tơ vàng đứng trong gió lạnh. Lúc sau hắn đóng cửa sổ, nhìn về phía Minh

Nguyệt bỗng nhiên tỉnh lại, ôn nhu nói:

- Ái phi cảm thấy thế nào?

Minh Nguyệt đầu váng mắt hoa, đến khi mắt nhìn rõ ràng đã thấy đôi mắt Ngự Hạo Hiên tràn ngập sự lo lắng, cảm

thấy rùng mình, suy nghĩ quay lại, vội nhắm chặt mắt.

Nàng thật sự làm như thế là đã không lưu lại đường sống, bàn tay trắng nõn nắm thành quyền, trán toát mồ hôi.

- Ái phi làm sao vậy? Có phải không thoải mái.

Trong mắt Ngự Hạo Hiên có sự hoài nghi

nhưng nhìn thấy trán Minh Nguyệt lấm tấm mồ hôi thì nhướng mắt quay đầu

gọi Thái y nhưng Minh Nguyệt đã cản lại.

Ngự Hạo Hiên là người như thế nào, mấy ngày nay Minh Nguyệt đã thấy rõ ràng. Nàng cười uyển chuyển lại mê hoặc nói:

- Nô tì vừa gặp ác mộng, không nghĩ tới vừa mở mắt lại gặp Hoàng thượng.

Nói xong nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Ngự Hạo Hiên, trong lòng dù không chắc chắn nhưng vẫn diễn.

Ác mộng? Ngự Hạo Hiên hơi nhíu mày rậm, ôn nhu cười, nhẹ nhàng nói:

- Ái phi gặp ác mộng gì? Có phải liên quan đến trẫm mà vừa nhìn thấy trẫm đã nhắm mắt lại.

Nói rồi hắn vuốt nhẹ sợi tóc trên trán

nàng, ngón tay thon dài lướt qua gò má nàng, dừng lại ở chiếc khăn che

mặt, thở dài như có như không.

Minh Nguyệt nhìn thần sắc Ngự Hạo Hiên

đôi mắt có chút né tránh, sự ôn nhu của hắn rất thật nhưng lại khiến

nàng thấy rét lạnh thấu xương. Hạ mi, rồi yếu ớt nói:

- Mộng kia nô tì đã quên rồi. Chỉ nhớ là nô tỳ khắp nơi gọi Hoàng thượng, rồi tỉnh lại không ngờ vừa mở

mắt đã nhìn thấy người.

Nói rồi đôi mắt Minh Nguyệt lộ ra sự yên

tĩnh, bàn tay trắng nõn nhẹ cầm tay Ngự Hạo Hiên, đôi môi đỏ mọng mỉm

cười như tìm được chỗ dựa cả đời.

Khi bàn tay Ngự Hạo Hiên lạnh như băng

chạm vào bàn tay ấm áp của Minh Nguyệt hắn hơi cứng người, nhìn đôi mắt

Minh Nguyệt trong suốt dần dần thả lỏng rồi nhẹ nhàng nắm lại tay nàng.

Đôi mắt lạnh dừng ở bàn tay ngăm ngăm của mình cùng bàn tay trắng nõn

của Minh Nguyệt, kéo lên môi hôn.

Có lẽ Minh Nguyệt không lường đến động

tác này nên lòng chấn động, đôi mắt vô tội mở to kinh ngạc nhìn Ngự Hạo

Hiên đang mỉm cười, lại nghe hắn nói:

- Nếu thật như lời ái phi nói, như vậy trẫm tất nhiên là một phu quân tốt.

Tim bỗng dưng lạnh ngắt. Hay cho một câu hai nghĩa

Minh Nguyệt chớp chớp mi cong, lại mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu không nói gì.

Hoàng hôn, Thái hậu và Hoàng hậu vội vàng rời đi. Hoàng đế vì trấn an mọi người nên bảo Hoàng hậu xin ý chỉ Thái

hậu, mở tiệc ở Khôn Trữ cung, tất cả phi tần từ tam phẩm trở lên đều đến dự, mà hắn để bình ổn trận phong ba này tự mình bồi yến.

Các phi tần thông minh một chút đều hiểu

dụng ý của Hoàng thượng, Hoàng thượng vì phi tử mà ở Khôn Trữ cung thiết yến, ý chỉ hậu cung an bình. Nhưng đa số phi tần lại không để ý, dù sao hậu cung này cũng không phải thiên hạ của các nàng, chỉ có các nhất

phẩm tần phi mới có quyền lợi mà tranh giành.

Minh Nguyệt vì bệnh không thể đến mà Hiền phi kia làm chuyện bại hoại cũng bị cấm cửa, ở ngay trong Phật đường ở

Khôn Trữ cung, cách yến hội một bức tường. Ngự Hạo Hiên làm như vậy lại

khiến cho Thượng Quan Uyển Nhi biết mình phạm tội gì.

Sau khi mọi người rời đi, cung Ngưng

Tuyết lại an bình như cũ, chỉ có học sĩ Thái y viện vì Hoàng thượng hạ

chỉ nên ở lại Hướng Ân điện đề phòng vạn nhất.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...