Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 95

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gió lạnh thổi đến, hoa mai phiêu tán

Ngự Hạo Thiên ngửa đầu nhìn phía chân trời, ánh trăng vẫn đẹp như

trước nhưng cảnh còn người mất, mím môi đứng dậy. Hắn không mục đích đi

về phía ánh trăng trong rừng mai, gió lạnh thổi tới vết máu đã đông trên ngón tay. Bàn tay to chậm rãi nắm lại, dừng chân. Quay đầu nhìn về

phiến rừng kia, nơi đó nàng đã từng cười mà chạy đến, chuông bạc ở chân

linh đang, vày trắng dài tung bay trong gió.

Khóe miệng vô ý nổi lên nụ cười, nhớ rõ, lúc đó hắn nghĩ sau này mình sẽ thật sự hạnh phúc, cũng từng nghĩ mọi kế hoạch của mình đã là rất

tốt, thậm chí sớ tấu cũng đã viết xong. Hắn nghĩ rằng lấy danh nghĩa nạp sườn phi mà cầu hoàng huynh ban cho nữ tử tự nhân là Tiêu Đồng kia (mời xem lại chương 7 Hoa mai lâm hải). Tuy rằng lúc ấy hắn cũng nghĩ nàng

chỉ là tùy tiện nói bừa một cái tên mà thôi. Nhưng không ngờ rằng nàng

lại là hoàng tẩu của mình….. Lần tế điện ấy đã phá hủy tất cả những suy

nghĩ tốt đẹp của hắn,

Ý cười đọng lại trong gió lạnh như băng. Nơi nàng đã đứng kia lại

thành khoảng không, tựa như sự trống rỗng trong lòng hắn bây giờ. Thật

lâu, không thể chạm đến, không thể nhìn được nhưng vẫn chân thật tồn

tại.

Năm Mộ Tuyết sáu tuổi, Mộ phu nhân đã qua đời mà chết. Nhưng có lẽ

thật sự trời ca chiếu cố Mộ thị, khiến cho Mộ Tuyết còn nhỏ mà đã trổ mã như phù dung tinh thuân, đôi mắt trong suốt thiên chân vô tà như sao

sáng trên trời khiến ai thấy cũng yêu. Nhưng năm ấy, cô gái hồn nhiên

này, trong một đêm khuya ngủ trong khuê phòng kêu lên một tiếng thê

lương. Từ đó về sau, dung nhan khuynh thành không còn tồn tại.

Đêm đó, ánh trăng vẫn soi sáng như trước. Hắn nhìn ngọc trâm mẫu đơn

hoàng huynh gắt gao nắm trong tay đứng ở trong phòng tối đen như mục.

Đôi mắt như đầm nước sâu cất chứa một cảm xúc mà người ta không thể thấy rõ. Hoàng huynh đứng thẳng đó, vết máu trên ngọc trâm dính lên ngoại

bào của hoàng huynh khiến cho hắn trông như ma quỷ.

Mộ Tuyết bưng mặt, vết máu tràn đầy chiếc giường trắng như tuyết.

Nàng mở to mắt, hoảng sợ nhìn hoàng huynh, thân mình như thủy tinh sắp

bị phá vỡ, run rẩy trong không khí. Đôi môi hồng đã dần tái nhợt nhưng

hoàng huynh không để nàng hỏi bất kì điều gì, mở cửa sổ mà phi thân bay

ra.

Mộ Tuyết sáu tuổi đã từng vào hoàng cung hai lần. làm gì có chuyện

nàng không nhận ra đó là hoàng huynh? Khi đó hắn nghĩ Mộ Tuyết nhất định sẽ nói việc này cho Mộ Thiết Vân. Nhưng càng lúc càng lớn, cái tên Mộ

Tuyết đã dần dần phai nhạt. Cho đến mấy năm trước, trong hội đèn lồng

nguyên tiêu ở kinh thành, có một nữ tử vô cùng xấu xí nhưng lại đoán

đúng được hết những câu đố. Thanh danh nàng vang dội, hắn và hoàng huynh mới lại nghe đến cái tên Mộ Tuyết này. Mà trùng dương năm đó, hắn cải

trang lại gặp được cô gái sáu tuổi năm xưa.

Rũ mi, Ngự Hạo Thiên nắm chặt sáo trúc trong tay. Nhanh như vậy, hắn

nhớ rõ năm đó khi hoàng huynh nghe đến cái tên này, vẻ mặt như vô cùng

khó xử lại không muốn nhắc đến. Sau đó, ngày thứ hai, hắn cùng Mộ Tuyết

gặp gỡ, mượn được cơ hội mà chiếm được phương tâm (tâm hồn đẹp) của

nàng, rồi sau đó, hắn cùng hoàng huynh đứng trước cửa chùa gặp Mộ Tuyết.

Hắn không quên được ngày đó, Mộ Tuyết một thân tố khiết, thần sắc bất an đứng đợt trước chùa miếu. Nàng tựa như hoa sen thánh khiết, khiến

trước mặt hắn như là một vật tinh thuần, Nhưng thần sắc khiếp sợ giống

như đóa hoa chỉ cần chạm vào sẽ héo rụng. Khăn che mặt nhè nhẹ run, đứng trước mắt hắn lại lóe ra sự tự ti.

- Mộ tiểu thư thích hoa mai?

Ngự Hạo Thiên khóe mắt mỉm cười. Lần này nói chuyện với nhau, mặc dù

không thể cảm nhận được nàng là nữ tử đa tài nhưng lại là lần đầu tiên

nói chuyện với một nữ tử vui vẻ như thế, vì thế trong lòng hắn có mấy

phần hảo cảm với nữ tử trước mắt.

Mộ Tuyết mím môi nhẹ cười, không hề tỏ vẻ tiểu thư khuê các. Nàng kéo váy đi xuống bậc thềm, cùng hắn sóng vai đi xuống đường, ôn nhu nói:

- Tam Vương gia hiểu lầm, Mộ Tuyết khôngmchỉ yêu thích mai. Mà là yêu thích bách hoa, nhưng Mộ Tuyết sinh lúc hàn mai nở rộ. Cho

nên thuở nhỏ, gia mẫu thêu rất nhiều khăn lụa hoa mai. Mà Mộ Tuyết vì

nhớ mẫu thân mà đặc biệt yêu mai.

Ngự Hạo Thiên cười vui, cũng không nghĩ hoàng huynh đột nhiên xuất

hiện. Hơn nữa hai mắt bình tĩnh nhìn Mộ Tuyết, rồi trầm thấp, lãnh đạm

hỏi:

- Tại hạ mạo muội xin hỏi sinh nhật của Mộ tiểu thư

Lúc ấy, Mộ Tuyết ngây người, mà hắn trở tay không kịp. Nhưng vẫn là

Mộ Tuyết hoàn hồn trước, mặc dù có chút bực tức nhưng vẫn đoan trang thủ lễ, mềm nhẹ trả lời:

- Tiểu nữ sinh lúc mùng một, tháng chạp năm thứ 31 Hoàng

Nguyệt quốc Thiên triều Lăng đế. Không biết công tử có gì chỉ giáo?

Đột nhiên, hoàng huynh như cứng đờ, mâu quang trầm xuống như đang

tính kế gì đó. Càng như là không dám tin, rồi sau đó, sâu kín nói:

- Không có gì, chỉ vì sinh nhật của Mộ tiểu thư và một cố

nhân của tại hạ quen biết khá giống (Bạn RED ơi, đây là một manh mối của câu hỏi chương trước của bạn)

Lúc ấy hắn hơi nghi ngờ. Nghĩ lại trong hoàng cung, bất luận là triều thần, trưởng bối hay tần phi hậu cung đều không có ai sinh tháng chạp.

Nhưng hắn chỉ trâm tư không nói. Lại vô ý nhìn thoáng qua khăn lụa trong tay Mộ Tuyết lập tức nhớ lại bức họa trên tay hoàng huynh vẽ Minh

Nguyệt quý phi: Tuyệt bút ghi lại mùng một tháng chạp cũng chính là sinh nhật của Thánh Tổ Quý phi Tần thị Minh Nguyệt.

Sau đó, hoàng huynh cũng không bảo hắn đưa đi gặp Mộ Tuyết nữa. Mà

hắn cũng không có chút tưởng niệm gì với nàng. Nhưng không ngờ, ba ngày

sau, hạ nhân trong Vương phủ lại trình cho hắn một bức hoa tiên nặc

danh, trên đề khoản chỉ viết hai chữ “tư quân”. Nét chữ xinh đẹp lộ rõ

là của nữ tử thanh tú, ngượng ngùng. Nhưng hai chữ đó lại rất lớn mật.

“tư quân”, hắn không khỏi bật cười. không nghĩ nữ tử nhát gan lại vết ra hai chữ vi phạm nữ đức như vậy, nhưng trong lòng hắn lại thêm mấy phần

hảo cảm với nàng.

Ngày ấy, hắn suy nghĩ hồi lâu sau, cũng không vội hồi âm. Hắn trình

một tấu chương lên cho hoàng thượng. Nếu vị trí Tam vương phi không có

người ngồi thì nữ nhân này cũng không phải là không tốt.

Viết xong tấu chương sau, hắn rất tin tưởng hoàng huynh sẽ tứ hôn, dù sao nữ tử kia hoàng huynh vô cùng chán ghét, lại tìm mọi cách hại nàng. Nay nếu nàng thành thê tử của hắn, ở lại vương phủ, vĩnh viễn không

bước vào hoàng cung một bước chẳng phải là đẹp cả đôi đường. Vì thế, hắn vui vẻ cầm chiếc khăn lụa đẹp do mẫu hậu ban tặng, đề bút viết xuống

hai câu thơ, cất vào phong thư của nàng, dưới hai chữ “tư quân” kia hắn

viết thêm hai chữ “niệm khanh” (nhớ chàng, nhớ nàng)

Có lẽ là năm đó tuổi trẻ xúc động, có lẽ là thật sự không nhìn thấu

tâm tư của hoàng huynh. Hắn thật không ngời, ngay hôm sau ngày hắn trình tấu chương, bách quan đồng tấu Mộc Thành Khí mưu phản. Khi đó, hắn chỉ

nghĩ chuyện tứ hôn sẽ kéo dài vài ngày, dù sao cũng là Mộc thị có

chuyện, hoàng huynh lại sủng ái Quý phi Như Nguyệt. Cho nên, chỉ có thể ở trong vương phủ chờ đợi. Nhưng hắn không ngờ, biến cố lớn trong triều

ngày đó, cũng là lúc vận mệnh hắn biến chuyển.

Một ngày kia, mấy trăm người Mộc thị bị kéo đến Võ môn xử trảm. Nghe

nói chỉ duy nhất Mộc Vân Mộc Như Tiên từ nhỏ đã lên núi bái sư là không

bị chém vì Ngự Lâm quân không biết tìm nữ tử này ở đâu nên cũng bỏ qua.

Ngày đó, rất đáng sợ, hắn suốt đêm chạy vào hoàng cung, không nghĩ

vừa đến Huyền Vũ môn thì nghe thấy tin Mộc thị Quý phi Như Nguyệt bị

truất quý phi vị, lại bị hoàng huynh ban uống “tàng hoa hồng’ đuổi vào

lãnh cung.

Lúc ấy, hắn có thể nói là kinh hồn táng đởm, không thể tin được hoàng huynh lại xử trí nữ tử mình sủng ái như vậy, lại còn giống Minh Nguyệt

Quý phi đến chín phần. Nhưng hắn còn chưa đến Ngự Thư phòng đã bị mấy

chục ám vệ ngăn lại, bị bắt uống một chén thuốc. Vì thế, sau khi mất trí nhớ, ba năm liền vẫn bị nhốt trong “Hồ tâm tiểu trúc”.

Mới mất trí nhớ, hắn chỉ cảm thấy mê mang mà hoàng huynh cũng không

hề ngăn cấm hắn không được đi vào hậu cung hay cấm địa nào cho nên hắn

rất thư nhàn. Đôi lúc hắn sẽ đi thăm hoàng hậu và vài vị tần phi, nhưng

cứ lâu như thế lại cảm thấy phiền muộn. Nhưng một ngày nọ, lại thấy rất

nhiều cao tăng đi vào Tẩm tâm cung, trên tay mỗi người là pháp khí mà họ không rõ.

Không biết vì sao, trong lòng hắn thấy bối rối và bất an, vì thế liền sau người truyền Tần An lập tức đến gặp hắn. Nhưng Tần An đến cũng

không cho hắn thêm được tin tức gì. Dù Tần An bình thường đi theo hoàng

huynh nhưng chuyện hắn biết được cũng không nhiều. Hơn nữa, hắn vô cùng

trung tâm, sẽ không đi dò đoán ý vua, mà cũng chính vì như thế mà Tần An mới có thể bên cạnh hoàng huynh hơn mười năm.

Manh mối bị đứt mà hắn cũng thức thời không dám thăm dò. Nhưng sự bất an trong đầu càng lúc càng tăng. Sau mấy ngày, trong cung hình như tản

ra ít lời đồn. Nhưng mấy ngày sau hắn vô tình bị nhiễm phong hàn nên

cũng không có tâm trí nào mà để ý. Dù sao hậu cung cũng là nơi thị phi,

những lời đồn đại cũng không phải là trong yếu.

Nhưng sau đó, vô duyên vô cớ hắn lại có thêm một Vương phi. Tuy rằng, hắn không nhớ rõ chuyện đã xảy ra, nhưng công chúa này hắn vẫn biết.

Nàng vốn sẽ được gả cho hoàng huynh thành Quý phi nhưng hoàng huynh lại

ban nàng cho mình.

Trong đế đô vẫn nói lời đồn đại gì đó nhưng hắn vì đột nhiên có thêm

một thê tử này mà không buồn quan tâm. Hắn là Thiên triều tam Vương gia, nhưng lại bị cấm cư ở Hồ Tâm tiểu trúc ở sâu trong Ngự hoa viên. Tuy

rằng đây cũng là một tòa cung điện xa hoa nhưng lại là tòa cung điện u

tính nhất “Trường Khanh điện”, lại là nơi cấm cư của Vương gia bị mất

trí nhớ, như thế có phải là hơi quái dị.

Hắn vẫn muốn tìm một cơ hội hỏi hoàng huynh, nhưng hoàng huynh bận

rộn chính vụ nhờ người nói lại với hắn rằng hắn ở ngoài cung bị người hãm hại mà mất trí nhớ. Nay ở lại ‘Trường Khanh cung’ để an tâm dưỡng

bệnh, chờ Hoàng Thượng phải ám vệ tìm được phương thuốc giải thì sẽ trở

về vương phủ. Vì thế hắn tin, cứ yên bình ở trong rừng hoa mai ba năm.

Canh ba, tiếng thanh la vang lên. Ngự Hạo Thiên có chút mệt mỏi dựa

lên lan can, truyện cũng rối tung tất cả hiện lên trước mắt. Không ngời

khi quay đầu lại, giai nhân đã qua đời.

Mà nay, hắn cũng đã biết những bí mật năm đó. Nhưng lại kinh hãi

không muốn nhận tiếp nhận những thuyết quỷ thần kia. Thì ra, những cao

tăng vào Tẩm tâm cung ba năm đó đúng là đến niệm kinh bày chú. Bởi lẽ,

hoàng huynh tìm được một tờ giấy viết khoa đẩu văn tư màu vàng từ đời

Thánh tổ để lại, nghe nói tờ giấy đó có thể gọi về người giải bùa chú

trên người hoàng huynh. Mà hắn thì vẫn không hề hay biết đó là lời

nguyền rủa thế nào.

Mới đầu cảm thấy hoang đường, nhưng là khi hoàng huynh cho hắn khôi

phục trí nhớ, nhớ đến chuyện của Mộ Tuyết. Nhớ tới sau khi Mộ Tuyết vào

cung không hề giống với nàng trước kia. Lúc này, hắn thật sự tin cái gì

gọi là thuyết chiêu hồn. Nhưng hắn lại phát hiện Mộ Tuyết mà mình thật

sự yêu lại không phải là Mộ Tuyết khi trước. Trong lòng lại đau đớn vô

cùng, dù sao, Mộ Tuyết đã qua đời.

Hắn như tự khuyên giải an ủi chính mình, có lẽ hoàng huynh nói là

thật, nhưng vì sao sau khi Mộ Tuyết vào cung đã hơn ba tháng, bệnh của

hoàng huynh vẫn không khỏi hẳn mà tinh thần mỗi ngày lại càng sa sút.

Hắn chưa bao giờ thấy hoàng huynh như khi Mộ Tuyết rơi xuống vách

núi, ngã vào đầm băng. Sinh mệnh của hoàng huynh như theo nàng mà đi

mất. Cánh tay vốn nắm chặt tay nàng đã bị tứa đầy máu tươi nhưng hoàng

huynh vẫn không nhúc nhích. Chỉ có một điều duy nhất khiến hắn nghĩ

hoàng huynh còn sống chính là nước mắt hoàng huynh tuôn rơi, cùng với

một câu nói như từ đáy lòng mà nói ra:

- Trẫm hận ngươi... Minh Nguyệt... Trẫm đời đời kiếp kiếp đều hận ngươi

Hoàng huynh hận Mộ Tuyết, hận đến chính mình đứng ở vách núi như hòn

Vọng thê, hận đến bệnh nặng hôn mê suốt mấy ngày nhưng trong cơn mê lại

không ngừng gọi Minh Nguyệt, hận đến nửa đêm lại bừng tỉnh thức dậy.

Hận một người so với nhớ một người lại càng đau khổ. Giờ phút này,

nhìn hoàng huynh tiều tụy như vậy, hắn rốt cuộc có thể hiểu vì sao người ta nói tình yêu có thể khắc sâu đến “vì người ấy mà tiều tụy khô héo”

Một nhánh cỏ tương tư, một giọt máu đào. Hai người hòa rượu cùng

uống. Đây là truyền thuyết bách bộ toái tâm trong giang hồ. Là một loại

tương tư nhưng không thành kết quả. Sẽ thành Hận độc dược. Nghe nói,

người uống rượu này sẽ không tự chủ được mà muốn tới gần người đưa rượu, cho dù ý chí kiên định cũng không thể rời xa 100 bước, nếu không sẽ bị

đau tim đến chết, lại càng nhớ nhung. Cách giải duy nhất là dựa vào máu

của người đó hoặc là hai người hoan ái.

Vì một nữ tử tâm cơ làm hậu cung đảo loạn, đến cả hoàng tự trong bụng cũng đem thành quân cờ mà hoàng huynh lại đau lòng như thế. Hoàng huynh đã dùng đến phương thức hèn mọn đó để giữ lại nàng, thậm chí làm cho

nàng không hề phát hiện mà uống Hận độc dược đó. Lại không tiếc mà lợi

dụng Như Nguyệt vốn hết lòng yêu hắn để diễn vở “Bá vương biệt cơ”.

Nhưng nữ tử kia sau khi uống rượu độc đó lại lựa chọn cách “sinh bất

thành song, tử không phân thủ”. (đây là giải thích cho lần ban rượu độc)

Có lẽ đây là thứ mà nhà Phật gọi là Oan nghiệt

Trong Tẩm tâm cung, đèn đuốc hôn ám, ba tháng trước một hồi tàn sát

đẫm máu đã tiêu tán đi. Nhưng từ đó về sau lại trở nên tịch liêu, u ám.

Tần công công nghe nghe thấy tiếng trống điểm canh ba, thất thần nhìn Trường sinh điện đã sớm tắt ánh nến, trong lòng không hiểu có cảm giác

gì. Hoàng thượng có thật sự là đã ngủ?

Ba tháng, mỗi ngày đều như thế, ánh nến trong Trường sinh điện đã

sớm tắt. Nhưng đến sáng hôm sau, khi hắn mang triều phục vào lại chỉ

thấy Hoàng thượng nửa nằm trên long ỷ, ngơ ngác nhìn chăn nệm đã bị Đức

phi chặt đứt, trong tay nắm chặt ngọc trâm mẫu đơn rơi trong rừng mai

hôm ấy. Tần An biết, đó là thứ trang sức duy nhất mà mẫu phi của Hoàng

thượng lưu lại. Mà lúc Đức phi mang thai, Hoàng thượng lại đem cả chiếc

lược ngà khắc phượng tự tay mình điêu khắc và ngọc trâm này cho Đức phi.

Nhẹ thở dài một hơi, Tần An không khỏi lắc lắc đầu, việc này đều đã trôi qua, có nhớ lại Đức phi cũng không trở về, nếu không..

Tần công công nghĩ đến thất thần. Đột nhiên chính hắn cũng cảm giác

cô tịch rất nhiều. Đã ba tháng không nhìn thấy Tiêu Đồng và Lí công

công, không nghĩ tới một hồi biến cố, người nên đi cũng đi mà không

nên…. tất cả đều chết!

Đây là hậu cung, tựa hồ mãi mãi không thay đổi quy luật minh tranh ám đấu. Không có máu tươi tràn trề nhưng lại là một chiến trường vô cùng

xa hoa. Âm mưu và tình yêu ở chốn này như chiếc võng của con nhện độc,

những người bị cuốn vào ai cũng không tìm thấy đường thoát, chỉ có thể

đến chết mới ngừng giãy dụa.

Nhắm mắt lại, Tần công công đi về phía trước hai bước, bỗng nhiên

nghe được trong tẩm điện có tiếng nỉ non: “Minh Nguyệt” khiến hắn cứng

đờ người. Muốn quay đầu lại nhưng trong lòng trầm xuống, thở dài, quay

người bước đi.

Ba mươi ba tầng trời, cao nhất là Ly Hận (hận xa cách) điện

Bốn trăm bốn mươi bệnh, đau nhất cũng là bệnh tương tư.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...