Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 88

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm đến, trong Tẩm tâm cung đèn đuốc sáng trưng, Ngự Lâm quân canh

gác cẩn mật bên ngoài, thậm chí trong mỗi tòa tẩm điện còn có hai ngự

tiền thị vệ bảo hộ. Ngoài cung, cữ năm bước lại có một ngọn đèn khiến từ trong điện nhìn qua cửa sổ, Tẩm tâm cung sáng như ban ngày.

Trong Trường sinh điện, Minh Nguyệt thong thả đi đến trước cửa sổ

nhìn hoa viên sáng bừng, mắt lưu luyến nhìn đến con đường mòn u tĩnh

trải đá cuội. Sau đó, nhẹ chợp hạ mi dài, trước mắt như có một bóng ma,

xoay người đi vào trong điện, tùy tiện cầm lấy một quyển sách, lật xem

mấy chương.

Nhắm mắt lại, trong lòng có chút bất an, nôn nóng gập sách lại. Đột

nhiên, ánh mắt hơi động, nàng mở bừng mắt nhìn ngoài cửa sổ, chỉ thấy

bóng đen lóe lên rồi biến mất, một chiếc phi tiêu màu trắng phi về phía

Minh Nguyệt.

Dưới chân hơi động, Minh Nguyệt xoay người né tránh khỏi phi tiêu

trắng nhưng đến khi chạm chân xuống đất nhưng trước mắt hoảng hốt, dưới

chân mềm nhũn, té ngã trên đất. Minh Nguyệt theo bản năng bảo vệ bụng

nhưng khi ngã trên sàn thượng vẫn nhẹ đụng chạm, trong bụng hơi đau đớn.

Bàn tay trắng nõn chống đỡ, Minh Nguyệt trợn to mắt, ngẩng đầu nhìn

phía cửa sổ, trong lòng rùng mình. Trước cửa sổ một nam tử cao gầy mặc

áo choàng đen, khuôn mặt không rõ đứng đó, dưới ánh trăng và đèn đuốc

tựa như quỷ mị khiến người khác sợ hãi.

Minh Nguyệt nhìn nam tử đứng đó, mâu quang trong suốt hơi lạnh lùng

lại, mím môi đợi hắn mở miệng. lúc sau, chỉ nghe nam tử kia cười nói:

- Ta vốn tưởng Đức phi nương nương sẽ hoảng sợ muôn phần

nhưng xem ra nương nương quả nhiên là gan dạ, sáng suốt hơn người, những phi tần bình thường không thể sánh được.

Giọng nam tử khàn khàn, có hơi quái dị, nhưng Minh Nguyệt vẫn có thể phân biệt được là ai.

- Nửa đêm giả quỷ, độc tiêu ám sát, chẳng lẽ chỉ là đến thử bản cung có gan dạ hay không?

Minh Nguyệt lạnh lùng nhìn hắc y nam tử kia, rồi ôm bụng đứng dậy, đánh giá hắn một chút, mím môi, cười lạnh nói:

- Xem ra bản cung xem thường Âu Dương chiêu nghi, không nghĩ nàng lại có thủ hạ trung tâm như thế này, vì chủ tử nhà mình mà dám ám

sát tần phi.

Hắc y nam tử sửng sốt một chút, lập tức toàn thân cứng đờ, thanh âm quái dị che dấu chút sát khí, lạnh lùng nói:

- Tại hạ không biết chủ tử Đức phi nương nương nói nhưng tại hạ sống trên giang hồ nhiều năm, vẫn thu tiền của người, thay người

giải họa.

Đôi mi thanh tú của Minh Nguyệt hơi động, hai mắt nheo lại, không hề

sợ hãi bước lên hai bước, bàn tay trắng nõn nắm lấy thắt lưng bên hông,

mím môi cười nói:

- Nga! Thì ra Hồ công công là xuất thân sát thu, xem ra bản

cung ngàn tính vạn tính, chung quy là tính nhầm một chuyện, Sớm biết

vậy, bản cung đã không nên hạ thủ với Triệu Truyền mà nên mổ bụng ngươi.

Nói xong, giật thắt lưng, bàn tay trắng nõn rung lên, thắt lưng như con rắn đánh tới nam tử kia, nháy mắt đã cuốn lấy cổ hắn.

Minh Nguyệt nhếch môi, bàn tay trắng nõn vừa chuyển, xoạt một tiếng

kéo được chiếc khăn che mặt của nam tử kia khiến hắn kinh hãi, trở tay

không kịp lui về phía sau. Nhưng gương mặt gầy gò, cùng đôi mắt sâu thăm thẳm lại hiện rõ dưới ánh đèn đuốc, da thịt trắng bệch như quỷ.

Cười khẽ, Minh Nguyệt cầm lấy chiếc khăn che mặt đen kia, trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

- Hồ công công, bây giờ bản cung cho ngươi một cơ hội, nếu

ngươi hôm nay giết không được bản cung, vậy ngày mai, bản cung sẽ làm

cho Âu Dương Hồng Ngọc trở thành tù nhân

Nói xong, cầm miếng vải đen đặt lên ngự án, mâu quang ngả ngớn.

Hồ Hải nhìn thần sắc Minh Nguyệt, trong mắt đầy sắt khí và kinh ngạc. Có lẽ hắn không nghĩ tới vị nương nương ngày thường nhu nhược lại có

khinh công trác tuyệt như thế. Làm cho hắn chưa hoàn hồn đã giật đi khăn che mặt, đã vậy còn sớm biết hắn là ai. NẮm chặt tay, sát hí càng dày

đặc, trong lòng biết nếu không giết được nữ tử khiến Chiêu nghi thấy có

nguy cơ, áp lực này thì ngày khác chính mình sẽ không có kết cục gì tốt.

Vì thế, Hồ Hải rút trường kiếm, nhảy vào trong phong, huy kiếm về

phía Minh Nguyệt, nhưng không nghĩ Minh Nguyệt lại né về phía cửa sổ, mở mạnh cửa, hoảng sợ kêu:

- Cứu mạng, có thích khách, cứu mạng…

Hồ Hải sửng sốt, chưa kịp phản ứng, nhưng cửa điện đã bị đẩy ra, hai gã ngự tiền thị vệ đứng trước cửa vọt vào trong điện.

Hồ Hải biết đã mắc mưu, vội huy kiếm đánh nhau với hai gã thị vệ kia. Tiếng đao kiếm trong đêm càng trở nên chói tai. Không lâu sau, khi Hồ

Hải giết hai gã thị vệ kia thì toàn bộ thị vệ trong Tẩm Tâm cung đều đã

đến, vây Hồ Hải lại. Nhưng võ công Hồ Hải thực sự cao cường, không bao

lâu đã giết chết hơn 20 thị vệ cùng ba thị nữ nghe kêu chạy tới. Nhất

thời, Tẩm Tâm cung vô cùng hỗn loạn, tiếng đao kiếm và tiếng thét chói

tai, ánh nến chao đảo mịt mờ.

Minh Nguyệt đứng trước cửa sổ nhìn Hồ Hải vọt ra ngoài điện liều mạng chém giết, mâu quang lạnh lùng nhìn độc tiêu kia, lững thững đi về phía sau bình phong, thắt lại thắt lưng, sửa sang trường bào, rút trâm ngọc

khiến tóc xõa rối tung, sau đó nhắm mắt lại. Nàng dùng ngọc trâm tự đâm

vào cổ mình, nhất thời máu tươi tràn ra, nháy mắt đã nhiễm trên trường

bào trắng,

Mở mắt, Minh Nguyệt nhìn vạt áo dính máu, bàn tay trắng nõn nắm lấy

bình phong từ từ ngồi trên sàn lạnh như băng. Bụng và cổ đau đớn khiến ý thức nàng mơ hồ, nàng dựa vào bình phong, nghe tiếng chém giết ngoài

điện, trong lòng có một tia tiêu tan. Tựa như lúc này nàng có thể buông

xuống tất cả, kể cả Ngự Hạo Hiên mà nàng yêu sâu đậm.

Máu tươi rớt xuống, sự đau đớn trên thân thể đột kích. Minh Nguyệt mơ hồ nhìn có thứ gì chảy ở giữa hai chân, rồi nhìn đến vết máu đỏ tươi

kia thì trong lòng đau xót nhưng lại như được giải thoát, từ từ nhắm

mắt, chìm vào bóng đêm.

- Vì sao ngươi muốn giết chết con của chúng ta?

Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng mang theo sự nổi giận, nổ tung

bên tai nàng. Nàng mở to mắt, thấy được một nam tử mặc hoàng bào đẩy

nàng dựa vào cột đá cẩm thạch, bàn tay to nắm lấy vai nàng như muốn bóp

nát xương nàng.

Minh Nguyệt hoảng hốt nhìn xung quanh mình lại kinh hãi phát hiện đây chính là Vọng Nguyệt các, ánh tịch dương nhuộm đỏ hoàng thành.

Tim run lên, giống như là trở lại ngàn năm trước, Minh Nguyệt sợ hãi. Nàng ngẩng đầu nhìn nam tử tấu mỹ trước mặt. Khi mắt nhìn đến đôi mắt

màu lam nóng rực mà phẫn nộ kia bỗng dưng nhắm mắt lại, lắc đầu, nước

mắt rới xuống:

- Ta không hại chết ai, ta không hại chết ai, cầu ngươi buông tha ta, ta không hại chết ai.

Vì sao, vì sao nàng lại gặp được nam nhân này, lại để cho nàng nhìn thấy hết thảy.

Bàn tay hắn nắm lấy cằm nàng, Minh Nguyệt đau đến muốn giãy nhưng nam tử kia lại gắt gao giữ chặt nàng, phẫn nộ rít gào:

- Ngươi giết hài tử của ta, ngươi giết hài tử của ta, vì

sao? Trẫm yêu ngươi như vậy, trẫm cho ngươi một hài tử nhưng ngươi lại

giết hắn.

Giết hài tử của hắn. Minh Nguyệt mở to mắt đột nhiên nhớ tới trước

khi mình mất đi ý thức đã thấy máu đỏ tươi chảy giữa hai chân.

Lắc đầu, trong lòng Minh Nguyệt sợ hãi vô cùng, nàng nhìn nam tử sắp nổi điên trước mặt, nước mắt không ngừng được rớt xuống:

- Xin lỗi, xin lỗi, ta không bảo vệ tốt con của chúng ta, xin lỗi.

Hài tử này tuy nàng không muốn nhưng nàng cũng không cố ý làm chết

nó. Là Hồ Hải muốn giết nàng mà nàng chỉ tương kế tựu kế mà thôi, nàng

khôngi cố ý ngã sấp xuống, nàng không phải…

- Ngươi gạt ta…

Nam tử tuyệt vọng nhìn nàng, giọng nói đột nhiên trở nên cực nhẹ, nhẹ đến Minh Nguyệt cảm giác như không thật. Sau đó, nàng thấy trong mắt

hắn dâng lên một chất lỏng, đột nhiên hắn mạnh mẽ đẩy Minh Nguyệt ra,

thân hình cao lớn lảo đảo lui về phía sau, từng bước rời xa nàng. Nhưng

đôi mắt bi thống kia lại gắt gao nhìn khuôn mặt đang khóc của nàng. Sau

đó, nhưng không muốn khiến mình hối hận, hắn quay người đi.

- Húc.

Minh Nguyệt khóc nhìn thân ảnh quyết tuyệt của hắn, khóc lớn, gào tên hắn nhưng trả lời nàng chỉ là tiếng gió rít lạnh lùng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...