Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dùng xong bữa trưa, Minh Nguyệt lại tiếp

tục đem mình nhốt trong phòng ngủ. Khi trước nói là muốn nghỉ một chút

nhưng thực ra là nằm trên giường đọc sách, lần này lại thực sự nghỉ

ngơi.

Tiêu Đồng sửa sang lại giường, đỡ Minh

Nguyệt lên nằm, đắp chăn bông cho nàng, buông trướng phù dung, dọn dẹp

tất cả xong xuôi lại đem mấy quyển sách đến bên gối đầu cho nàng. Sau

đó, đến trước cửa sổ, thấy lành lạnh thì định đóng cửa sổ lại.

- Để đó đi.

Giọng Minh Nguyệt thản nhiên mơ màng truyền đến, mắt vẫn nhắm nghiền như cực kì mệt mỏi.

Tiêu Đồng quay đầu nhìn trướng phù dung

một chút rồi thấp giọng đáp lời nhưng vẫn khép bớt cửa sổ rồi ngồi trước giường khẽ thổi thổi bát thuốc. Đây là thuốc do Lã Thái y kê nhưng cũng chỉ là thuốc bổ thông thường.

Minh Nguyệt dựa vào mép giường, nhìn hoa

mai phiêu tán ngoài cửa sổ, trong lòng ủ rũ, đột nhiên nhớ tới bài thơ

“Mộ Tuyết từ” kia, thấp giọng thì thầm:

“Mộ tuyết lạc nhất trì

Hiểu dữ bách hoa tri

Phiêu nhiên trời đông giá

Phân loạn mai khai thì”.

Sau đó nhìn Tiêu Đồng cười nói:

- Tiêu Đồng có biết hàm nghĩa trong đó?

Tiêu Đồng buông bát thuốc nóng bỏng xuống cười nói:

- Đây là tiểu thư làm, ý tứ rõ

ràng, vừa đọc đã hiểu: Một trận tuyết cuối cùng chậm rơi xuống cũng là

lúc hoa mai tươi đẹp nhất phiêu tán khắp nơi nhưng khi tuyết ngừng rơi,

mùa xuân cũng dần đến mà trăm hoa đua nở.

Minh Nguyệt gật đầu, lạnh nhạt mỉm cười

nhưng khẽ thở dài trong lòng. Chỉ là, bài thơ này còn có tầng ý nghĩa

khác không mấy ai hiểu hết.

Thật ra bài thơ này Mộ Tuyết đem chính

mình so sánh với một trận tuyết cuối cùng khi hoa mai nở rộ thật tươi

đẹp, nhưng đông qua xuân đến trăm hoa đua nở, cảnh đẹp khi xưa đã bị

thay thế, còn ai nhớ đến cảnh tuyết trắng kia?

Giống như hậu cung tranh đấu, trong lòng

đế vương hôm nay có thể yêu thích một gốc cây tiên thảo mà mai lại có

thể lưu luyến bụi mẫu đơn kiều diễm.

- Tiểu thư sao lại thở dài?

Tiêu Đồng dùng thìa khuấy bát thuốc, muốn làm nó nhanh nguội hơn. Minh Nguyệt trầm tư một lát rồi mới nói:

- Kì thật chữ “mộ” có ý chỉ hoàng hôn, chữ “hiểu” lại là sáng sớm. Bài này có thể giải thích thành: hoàng hôn tuyết rơi, sáng mai hoa nở, trời đông giá rét, hoa mai nở rộ phiêu

tán.

Lần đầu tiên nàng nghe bài thơ này đã

nghĩ như vậy nhưng vì sao lại là “hoàng hôn tuyết rơi, sáng mai hoa nở”? Ngôn từ kì quái như đang ám chỉ điều gì đó, Mà hai câu sau “trời đông

giá rét, hoa mai nở rộ phiêu tán” kết hợp lại, lại càng quái dị. Có mùa

đông nào lại có nhiều chuyện lạ kì như vậy đâu.

Tiêu Đồng ngừng khuấy thuốc, trố mắt nhìn Minh Nguyệt rồi lại cúi đầu, lúc sau mới nói:

- Thật không? Thì ra còn có tầng ý nghĩa này. Hoàng hôn tuyết rơi? Chắc là màu đỏ đi. Nói rồi nàng nhợt nhạt cười to.

Màu đỏ, Minh Nguyệt ngẩn ra, chần chừ hỏi:

- Vì sao?

Lại thấy Tiêu Đồng cười rộ lên, vui tươi hớn hở nói:

- Bởi vì khi hoàng hôn, tịch

dương nhuộm đỏ bầu trời, tuyết trắng dưới ánh chiều tà lại càng tăng sắc đỏ, haha, tiểu thư người đừng mắng Tiêu Đồng nha.

Tiêu Đồng còn chưa nói xong đã thấy Minh

Nguyệt cứng đờ, nhất thời thất thần, bỗng nhiên Minh Nguyệt cầm lấy cổ

tay nàng, ánh mắt lưu chuyển như đang suy tư gì đó, cuối cùng thấy Minh

Nguyệt nói ra một chữ: Máu?

Tuyết dưới tịch dương tất nhiên là màu đỏ đậm, nhưng khắp nơi tuyết đều đỏ đậm không phải vì bị vấy máu sao?

Máu? Tiêu Đồng hoảng sợ bối rối nói:

- Máu? Sao vậy? Tiểu thư người không thoải mái sao?

Lần này, Tiêu Đồng vẫn chưa nói xong lại bị Minh Nguyệt cắt lời, chỉ thấy nàng vội vã hỏi:

- Vậy còn “sáng sớm hoa nở” là có ý gì?

Tiêu Đồng thật sự bị dọa đến há hốc mồm,

nàng nhìn chằm chằm Minh Nguyệt, nhất thời không biết nên làm gì, mà

Minh Nguyệt lúc này mới nhớ tới bài thơ kia chính là Mộ Tuyết viết, mà

Mộ Tuyết là mình, chính mình viết sao còn hỏi người khác?

Vì thế nàng thu tay, cười yếu ớt, nhẹ giọng nói:

- Tiêu Đồng bị ta dọa sao?

- Không, không có. Tiêu Đồng miễn cưỡng cười cười, rồi đột nhiên khóc, quỳ gối trước mặt Minh Nguyệt: –

tiểu thư, người thật sự mất trí nhớ sao? Hay người vốn không phải là

tiểu thư nhà ta?

Lần này Minh Nguyệt hơi hoảng hốt, nàng vội xuống giường muốn đỡ Tiêu Đồng. Nhưng Tiêu Đồng đã ôm chân Minh Nguyệt nói:

- Tiểu thư, bất luận hôm đại hôn

cuối cùng xảy ra chuyện gì, tiểu thư vẫn vĩnh viễn là tiểu thư của nô

tỳ, mãi không thay đổi.

Trong lòng Minh Nguyệt vừa cảm động lại

kinh ngạc phát hiện ra Tiêu Đồng thực ra là muốn thử chính mình. Nàng

rùng mình, có chút ngạc nhiên nhìn Tiêu Đồng đang quỳ trước mặt mình,

trong lòng bỗng nhiên hiểu rõ, đầu cũng tỉnh táo hơn rất nhiều.

Hít sâu một hơi, Minh Nguyệt nâng Tiêu Đồng dậy, nhẹ nhàng lau đi nước mắt của nàng nói:

- Tiêu Đồng, có một số chuyện ta

không thể giải thích rõ ràng với ngươi, nhưng thân thể này chính là của

tiểu thư nhà ngươi.

Giờ phút này, Minh Nguyệt lại có chút sợ hãi Tiêu Đồng sẽ bỏ mình mà đi, dù sao nàng không thể bị cô lập được.

Tiêu Đồng cũng không truy vấn nữa, giống như mọi việc đều rất bình thường, hít hít cái mũi nói:

- Thật ra, ý tứ của câu thơ kia

thật sự là “sáng sớm hoa nở”, sáng sớm hoa nở tất nhiên là thập phần

kiều diễm, cho nên cho thể so sánh với mỹ nhân, mà trải qua một đêm nhất định sẽ nhiễm sương sớm, ý tứ của lời này chính là mỹ nhân rơi lệ.

Đế đô nhuốm máu, mỹ nhân rơi lệ? Minh Nguyệt đang ngạc nhiên đã thấy Tiêu Đồng nói tiếp:

- Năm đó, khi tiểu thư viết những câu thơ này có ba tầng ý nghĩa. Cả hai tầng người đều đoán được, còn

tầng thứ ba là nói đến thảm án Mộc gia diệt môn cách đây ba năm.

Thì ra, ba năm trước, một ngày trời đông

giá rét, ba thế lực lớn tại Hoài Nguyệt quốc nảy sinh xung đột, do Âu

Dương thị cầm đầu khơi mào một trận chiến hỏa, Mộ thị theo Âu Dương thị, trình báo Hoàng thượng chứng cớ Mộc thị mưu phản khiến Mộc gia bị diệt

môn.

Mộc thị bị tru diệt, Như Nguyệt Quý phi

cũng bị vạ lây, Âu Dương thị đem Thánh Tổ gia huấn bức Hoàng thượng phế

Như Nguyệt Quý phi, nhốt vào lãnh cung, cũng bắt Như Nguyệt uống tàng

hoa hồng, hủy đi cơ hội mang hoàng tự của nàng ta.

Minh Nguyệt nghe Tiêu Đồng nói xong, suy

nghĩ lại một chút. Năm đó cung đình đột nhiên quyết định gả Khuynh Thành công chúa khiến Mộ Tuyết thành trò cười đúng là lúc Như Nguyệt bị phế

vào lãnh cung cùng Mộc gia bị diệt môn. Hai sự kiện trong cùng một ngày, bởi vậy, Mộ Tuyết mới viết nên bài thơ hàm chứa nhiều ý nghĩa kia.

Trùng hợp đến kì quái, chuyện này quả

nhiên không bình thường. Hơn nữa, xem hôm nay khi gặp Ngự Hạo Thiên, hắn nói hắn đã ở hậu cung suốt ba năm, hơn nữa còn mất đi một phần trí nhớ.

Hơn nữa nếu như Tiêu Đồng nói thật, khi Ngự Hạo Thiên cùng Mộ Tuyết gặp nhau lần đầu có cả người thứ ba, đó là ai??

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...