Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 28

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặt trời lặn dần về phía tây, một vệt đỏ đậm lưu lại ở phía chân trời. Mây lững lờ mà tim cũng lững lờ.

Minh Nguyệt mặc quần áo mỏng manh đứng

trước cửa điện, nàng ngửa đầu nhìn rặng mây đỏ trên bầu trời làm nổi bật ngói vàng chốn hoàng cung. Tất cả trở thành màu máu.

Tiêu Đồng cầm hồ cừu vội vàng đi tới

khoác lên người Minh Nguyệt, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Minh Nguyệt vừa

định nói gì đó lại thôi.

Một kiếp hôm nay có phải là đặt nhầm tiền đặt cược? Nàng dù không biết vì sao không có kết quả rõ ràng nhưng từ

khi tiểu thư cùng Hoàng thượng nói mấy câu sau khi tỉnh lại thì lúc nào

cũng trầm mặc, hay là lại nảy sinh ra chuyện gì nữa? Nên biết rằng vị

chủ tử Tư Mộ cung kia vốn chẳng phải là người lương thiện.

- Tiêu Đồng muốn nói gì?

Giọng Minh Nguyệt sâu kín, tuy rằng rất

yếu ớt nhưng lại nặng nề khác thường. Nàng nhấc chân bước lên, nhìn về

gốc hàn mai phía sườn tây Hướng Ân điện, trong mắt có một tia cô tịch.

Từ lúc nào hoa mai lại tiêu điều thế kia, hoa thơm rụng hết chỉ còn lại

một gốc cây khô.

Tiêu Đồng cúi đầu nhưng nhịn không được, lại nhìn theo Minh Nguyệt rồi mềm mỏng nói:

- Tiểu thư, đã làm như vậy mà

Hiền phi nương nương cũng chỉ bị Thái hậu giam giữ trong Khôn Trữ cung.

Hoàng thượng đến giờ một câu cũng không nhắc đến. Chuyện giấu thạch tín

vào Tư Mộ cung sợ cũng chẳng để làm gì.

Vừa nói Tiêu Đồng vừa phiền muộn nhìn

Minh Nguyệt nhưng cũng chỉ thấy Minh Nguyệt khẽ cười, bàn tay trắng nõn

nâng phượng bội bên hông lên nhìn ngắm, nhẹ thở dài:

- Đế vương vốn đa tình, huống chi Hiền phi hiểu rõ tâm tư của hắn hơn cả. Nghĩ mà xem, làm một phu quân

sao có thể qua loa chặt đứt tình nghĩa kết tóc. Huống chi, Ngự Hạo Hiên

sao có thể tin người trí tuệ tuyệt đỉnh như Thượng Quan Uyển Nhi lại làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy

Có lẽ trong hậu cung, đại đa số phi tần

đều nghĩ là do Hiền phi hạ độc. Nhưng những kẻ mắt tinh sẽ thấy đây chỉ

là giả mà thôi. Nhưng vì sao lại phải đặt chuyện này lên đầu Thượng Quan Uyển Nhi, nhất định là vì nàng không có bè có phái.

Nhất phẩm tần phi có bốn người. Hoàng hậu không bàn gia thế thì còn có Âu Dương Hồng Ngọc trí tuệ giúp nàng ngồi

vững trên hậu vị kia. Mà Mộ Tuyết dù không có mỹ mạo nhưng Mộ Từ cũng

được Hoàng thượng thiên ân vạn sủng. Chỉ có Hiền phi bất luận là gia thế hay nhân duyên đều là kém nhất trong bốn người.

Tiêu Đồng thấy Minh Nguyệt giải thích rõ

ràng cũng có chút yên tâm. Nhưng vẫn không rõ Minh Nguyệt vì sao lại

chắc chắn như vậy. Trong thiên hạ cũng như hậu cung này ai cũng biết rõ

Hiền phi hiền đức, lại hiểu thánh tâm, tương lai nhất định là đứng đầu

tứ phi.

- Tiểu thư, nếu nói như vậy sao vẫn còn buồn phiền?

Tiêu Đồng thiếu kiên nhẫn. Đây là một thế cờ hiểm. Huống chi nàng cùng Mộ Tuyết vốn là quân cờ của người khác nay ngược lại lại thành kẻ chơi cờ. Mạo hiểm như vậy sao có thể khiến nàng

yên tâm

Minh Nguyệt lắc đầu, vươn bàn tay trắng nõn kẽ vuốt lọn tóc trước ngực, cười nhẹ nói:

- Chiêu này quả thực rất hiểm, nhưng về sau cũng không cần chúng ta nhúng tay, Hoàng hậu tự nhiên sẽ làm rất thỏa đáng.

Nói rồi nàng hơi nhếch môi cười rồi nói tiếp:

- Ta chỉ là có chút chờ mong, không biết Âu Dương Hồng Ngọc có biện pháp gì để giúp Hoàng hậu.

Muốn trừ bỏ Hiền phi thì dễ như trở bàn

tay. Nhưng nghĩ đến việc qua cửa Ngự Hạo Hiên chắc chắn tốn không ít tâm tư. Ngày sau trong triều, nhất định Âu Dương thừa tướng sẽ nhân cơ hội

này bỏ đá xuống giếng, áp lực của triều đình cùng với lời đồn đại chốn

hậu cung sẽ như liên châu tiễn đánh đổ bức tường. Cho dù Ngự Hạo Hiên

muốn bảo vệ Thượng Quan Uyển Nhi cũng sẽ phải lùi bước.

Đến lúc đó Thái hậu giận dữ nhưng sẽ là

ai cũng không cản được chuyện này. Có điều, ánh mắt Minh Nguyệt hơi tối

lại, thở dài nói:

- Hiền phi có dã tâm lại có trí tuệ, cũng coi là một nhân vật lớn đi.

Tiêu Đồng ngẩn ra, về sau cũng dần dần gỡ bỏ tảng đá trong lòng, che miệng cười nói:

- Nếu tiểu thư cho nàng là một nhân tài, vì sao lại không giữ lại để dùng.

Hiện tại nàng đã thật sự tin tưởng tiểu thư.

Minh Nguyệt cười khẽ, quay đầu nhéo mũi Tiêu Đồng nói:

- Quỷ linh tinh, ngươi đang cười ta không thu phục được nữ nhân này chứ gì?

Nói xong lại cười tự giễu nói:

- Có điều Thượng Quan Uyển Nhi

thật sự không tầm thường, muốn thu phục nàng không dễ chỉ sợ đến lúc đó

lại quay lại tính kế với ta.

Tiêu Đồng gật đầu, điều ấy nàng cực tin tưởng. Nhưng một lúc sau chợt nhớ ra một điều, xoay người nói nhỏ:

- Tiểu thư, ta nghe nói gia tộc Thượng Quan có một vật truyền gia chi bảo, vang danh giang hồ.

- Từ khi nào ngươi lại có hứng thú với mấy thứ đồ cổ kia.

Minh Nguyệt không thèm để ý, truyền gia

chi bảo tám phần là những đồ cổ quái, cho dù là trân quý nàng cũng không thèm (đi trộm mộ bao nhiêu năm mà:)

- Không phải đồ cổ đâu tiểu thư,

ta nghe nói là một quyển bí tịch là “Giá y thần công” nhưng đến nay

không ai có thể luyện thành cho dù là Thượng Quan đại nhân. Bởi vì đó là một loại văn tự đặc biệt ai cũng không hiểu. Nhưng Thượng Quan đại nhân coi đó như bảo bối luôn mang theo bên người. Hơn nữa lúc đại hôn của

Hiền phi còn mang theo một bản viết tay làm của hồi môn hiến cho Hoàng

Thượng. Nhưng hình như Hoàng thượng cũng không hiểu.

- “Giá y thần công”?

Minh Nguyệt hơi nhướng mày, quay đầu nhìn Tiêu Đồng hơi kinh ngạc nói:

- Ngươi nói cái gì giá y thần công?

Tiêu Đồng cũng nghi hoặc chỉ nói:

- Tục truyền thần công đó nếu có thể luyện thành sẽ xưng bá thiên hạ

Minh Nguyệt rùng mình trong lòng bỗng

nhiên sáng tỏ một điều. Thì ra việc Ngự Hạo Hiên che chở cho Thượng Quan Uyển Nhi bất luận là chân tâm hay giả ý thì quyển bí tịch này cũng có

chiếm công lao không nhỏ.

Nghĩ đến đây, tâm tình Minh Nguyệt lại

tốt hơn, nàng cười rộ lên, rồi xoay người đi vào phòng ngủ. Sự buồn bực

trong lòng cũng tiêu biến không ít, cả người thanh sảng. Thật ra nên cảm ơn những lời vừa nãy của Tiêu Đồng, dù chỉ là suy đoán nhưng cũng coi

như gỡ được nút thắt trong lòng nàng.

Nhìn Minh Nguyệt đột nhiên hớn hở, Tiêu

Đồng cũng thất kinh khó hiểu. Nàng đi theo Minh Nguyệt vào phòng ngủ,

nhu thuận đóng cửa rồi vội vàng hỏi:

- Tiểu thư, người không sao chứ?

Minh Nguyệt đứng trước cửa sổ, khóe môi

vẫn tươi cười, đôi mắt trong suốt mang theo sự vui vẻ khiến lòng người

say mê. Bàn tay trắng nõn vuốt ve lọn tóc, bỗng nhiên nói:

- Tiêu Đồng, ngày mai cùng ta đến chỗ Thái hậu cầu tình cho Hiền phi.

Tiêu Đồng kinh ngạc nhưng Minh Nguyệt chỉ vươn tay thở dài một tiếng, sau đó lộn một cái về giường nhắm mắt lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...