Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 149

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm sang canh ba, sương rơi đậm, tiếng trống vang lên.

Trong phòng ngủ tối đen, chỉ có duy nhất

ánh trăng có mấy phần thanh lương chiếu rọi, chiếu lên mặt đất đầy xiêm

y, vài cơn gió lạnh thổi vào.

Trong trướng, gió lạnh thổi nhẹ qua khe

hở, không khí tràn ngập hơi thở ái muội, mùi Long diên hương và mùi hàn

mai hỗn tạp quấn quanh giường, tiếng thở dốc trầm mê. Một đêm quấn quýt

si mê

Canh năm, sắc trời u ám, trong Tẩm Tâm

cung, ngự tiền thị nữ và Tần công công sớm chuẩn bị sẵn long bào chờ

ngoài Hàn nguyệt cung. Mà Tiêu Đồng một đêm lo lắng chưa ngủ đứng đó,

kinh ngạc thất thần nhìn cánh cửa gỗ đào đóng chặt.

Đêm qua, nàng ở ngoài điện chờ, vốn định

lựa lúc mà vào xem tiểu thư ngủ hay chưa, không ngờ còn chưa bước thì đã bị người điểm huyệt mà thất kinh. Rồi lại nhìn thấy đế vương không biết đến từ khi nào nắm chặt tay đẩy cửa mà vào, sau đó, nàng nghe tiếng

tiểu thư kinh hô và tiếng quần áo bị xé rách, nàng biết điều đó đại biểu cho cái gì. Nhưng nàng chỉ có thể nhắm mắt đứng đó mà nghe tiếng si mê

dây dưa đến tận canh năm.

Nhắm mắt lại, Tiêu Đồng hít sâu một hơi,

sự chua xót trong mắt và sự bất an trong lòng dần dâng lên, sau đó, như

là không thể ngồi yên mà đứng dậy. Nhưng nàng vừa mới đứng dậy thì Tần

công công lại vội bước lên, đè vai nàng, nhỏ giọng nói:

- Tiểu chủ, Hoàng Thượng là quá mức nhớ nhung Hoàng hậu mới có thể như thế, người đừng lo lắng

Nói xong, trong mắt cũng có vài phần lo lắng nhìn lướt qua cánh cửa đóng chặt kia, cúi đầu không nói.

Hôm qua, sau khi Hoàng hậu rời đi, đế

vương một mình đứng trước gương hồi lâu, ánh mắt lạnh băng không dám tin nhìn chính mình tiều tụy trong gương. Sau đó, như là hoàn toàn tuyệt

vọng mà ném vỡ gương, lẩm bẩm nói:

- Nàng thấy rồi, nàng thấy trẫm tiều tụy rồi.

Một khắc này hắn mới hiểu được, thì ra

Hoàng thượng cướp lấy thái tử là vì Hoàng thượng nghĩ chỉ cần thái tử ở

đây là có thể giữ được lòng Hoàng hậu. Hắn đuổi Hoàng hậu đi là vì không muốn nhìn nữ tử hắn yêu thấy hắn chật vật, tiều tụy như thế. là vì yêu

quá sâu nên thành thật cẩn thận, vì sợ hãi, sợ hãi mình quá tiều tụy, để Hoàng hậu thấy mà ghét bỏ mình.

Trong trí nhớ của hắn chưa từng thấy

Hoàng thượng như thế bao giờ. Khi còn nhỏ, Hoàng thượng lãnh tình tự

chế, cho dù với mẫu thân Hoa quý nhân cũng thế. Tiên đế từng nói, hắn là người si tình. Lúc ấy, những lời tiên đế nói không ai tin, dù sao Hoàng thượng trời sinh lạnh bạc đến cực điểm. Thậm chí, năm mười sáu tuổi đại hôn, cũng vẫn không thích nữ sắc. Nhưng, ai ngờ ngày nay lại thành ra

thế này.

Nhớ lại chuyện đã qua, Tần công công khẽ thở dài một tiếng, lại an ủi Tiêu Đồng, nói:

- Tiểu chủ, Hoàng hậu nương nương không phải là người tầm thường, Hoàng thượng sẽ không làm gì nương

nương đâu. Chỉ là một năm nay, tương tư thành bệnh. Tiểu chủ chớ lo

Nói xong, liếc nhìn Tử Lộ vẫn yên lặng ở bên, lui về phía sau, cúi đầu chờ đợi.

Trong phòng ngủ, vẫn yên tĩnh không một

tiếng động. Trên giường, chăn gấm tơ lụa phấn hồng, hai người mệt mỏi ôm nhau mà ngủ, gió lạnh thổi động sa trướng, sắc trời dần sáng.

Ngự Hạo Hiên mở to hai mắt thân u, ngón

tay thon dài vuốt mặt Minh Nguyệt, lướt qua khuôn mặt tinh tế của nàng,

sau đó, si mê nhìn đôi môi đã sưng đỏ của nàng, tựa như nhìn mỹ thực mà

tinh tế hôn lên.

Có lẽ là cảm nhận được nụ hôn đầy yêu

thương của Ngự Hạo Hiên, đôi mi thanh tú của Minh Nguyệt khẽ động, như

là muốn rời khỏi sự ôn nhu đó, nhưng nàng mệt mỏi không thể tỉnh lại,

chìm vào cơn mơ.

Tay Ngự Hạo Hiên cứng đờ giữa không

khung, đôi mắt lưu luyến si mê và ôn nhu nhìn đôi mày thanh tú của Minh

Nguyệt nhíu lại thì xẹt qua một tia đau đớn và phẫn nộ. Hắn nhìn dung

nhan kiều mị say ngủ, đột nhiên lại tiến lên, ngón tay thon dài nắm vai

nàng, vùi đầu vào cổ nàng, hít sâu mùi lãnh hương trên người nàng. Môi

lạnh băng lưu luyến trên da dẻ trắng nõn của nàng, một đường hôn lên

vành tai non mịn.

Nhẹ nói một tiếng mơ hồ, Minh Nguyệt như

là cực kỳ bất an, vươn tay định đẩy nam tử đang xâm phạm kia, nhưng tay

nàng mới vươn ra khỏi đệm chăn thì đã bị bàn tay to của nam tử nắm lại,

một lần nữa lại giấu xuống chăn bông ấm áp. Nhưng nụ hôn kia lại mềm nhẹ triền miên hơn, từng tấc hôn lên da dẻ nàng như đang trừng phạt.

- Đừng.

Minh Nguyệt nhẹ nỉ non, nàng nhắm mắt

nhưng mày hơi nhíu lại, bàn tay trắng nõn vươn lên kháng cự. Khi chăn

đệm kéo xuống, làn da trắng nõn đã đầy vết xanh tím, chứng tỏ sự điên

cuồng đêm qua.

Không khí lạnh như băng tràn lên da thịt

khiến Minh Nguyệt run rẩy mi dày. Khi thân mình lại một lần nữa rơi vào

vòng ngực tinh tráng mà ấm áp thì nàng hơi mở mắt.

Ngự Hạo Hiên nhìn đôi mắt mông lung của

Minh Nguyệt, càng dùng sức ôm chặt nàng tựa như sợ nếu nàng nhìn thấy

mình thì sẽ biến mất, thậm chí hắn còn nhắm mắt lại, tựa cằm lên trán

nàng, hôn lên tóc mây của nàng.

Mắt Minh Nguyệt vẫn mông lung khi cảm

nhận được những xúc cảm trên da thịt thì dần trở nên trong suốt rồi

trong đầu hiện lên cảnh nóng cháy triền miên kia thì cả người đều thanh

tỉnh lại. Nàng vội để tay vào ngực hắn, trong mắt tràn đầu hoảng sợ muốn trốn tránh khỏi nam tử khiến nàng trầm luân này. Nhưng Ngự Hạo Hiên lại càng thêm dùng sức ôm lấy eo nàng, giọng nói trầm thấp khàn khàn như có như không vang lên tai nàng:

- Minh Nguyệt, nàng trốn không thoát đâu.

Lòng Minh Nguyệt trầm xuống, không khỏi

run rẩy người, tay để trước ngực đế vương nắm chặt thành quyền, nàng run run mi dài, khi nhìn đến vết sẹo dữ tợn trên ngực trái đế vương thì

ngừng giãy, mũi cay cay, nhắm mắt lại, run rẩy thấp giọng cầu xin:

- Buông... Không cần

Đêm qua một màn hiện rõ trước mắt, nàng

không thể thừa nhận sự nóng cháy điên cuồng đó, nhưng đế vương như đã

nổi điên, càn rỡ không muốn ngừng lại, như là muốn trừng phạt nàng mà

dây dưa đến bình minh, để lại vô số dấu vết trên thân thể nàng, đến độ

nàng mệt mỏi mà thiếp đi, nhưng giờ, không ngờ hắn…

Khi Minh Nguyệt vặn vẹo phản kháng, tay

Ngự Hạo Hiên đã bắt đầu dao động, lại như cực lực khắc chế mà ôm lấy

thân thể mảnh mai của nàng chặt hơn, nhắm mắt lại, vùi vào mái tóc nàng, hơi thở vốn trầm tĩnh dần thành đục ngầu thở dốc. Đôi môi lạnh lẽo lại

một lần nữa cọ xát trên da dẻ nàng, giọng nói khàn khàn mang theo hơi

thở nóng bỏng, trầm thấp nói:

- Minh Nguyệt… trẫm rất nhớ nàng… thật sự rất nhớ nàng.

Nhớ nàng, mỗi đêm khuya nhìn đến chiếc

long sàng trốn trải mà muốn phái điên. Trăm ngàn lần muốn xông vào phòng ngủ của nàng mà hung hăng yêu nàng. Nhưng mỗi lần nhìn đến ánh nến chập chờn qua cửa sổ thì lại lùi bước. Bời vì, hắn sợ nàng sẽ càng hận hắn.

Nghe đến Ngự Hạo Hiên nói những lời này,

thân thể Minh Nguyệt lại run lên, sau đó lắc đầu, tóc mây rối tung quấn

quanh cánh tay đế vương, ánh mắt mang theo sự bất an và bối rối, nhẹ

giọng nói:

- Đừng, xin ngươi, đừng…

Nhưng Minh Nguyệt còn chưa nói hết thì đế vương đã nâng cằm nàng lên, môi lạnh băng lại dán lên đôi môi mềm mại

của nàng, cắn nuốt mà triền miên.

- Ưm…

Lòng Minh Nguyệt run lên, sau đó, khi tay đế vương luồn vào sợi tóc nàng, gắt gao nâng gáy nàng thì nàng liều

mạng mà giãy dụa. Nhưng ngay sau đó, thân thể cường tráng lại áp đảo

thân thể yêu kiều của nàng.

- Minh Nguyệt, trẫm yêu nàng… rất yêu nàng.

Giọng nói trầm thấp khàn khàn lạnh như

băng, khi kích tình qua đi, Ngự Hạo Hiên ôm lấy Minh Nguyệt, hôn lên

giọt nước mắt ở khóe mắt nàng, lầm bẩm lời yêu.

Mùa đông Hoài Nguyệt thiên triều Hiên đế

năm thứ 14, mười ngày sau khi thái tử được trăm ngày, đế vương lâm hạnh

Hàn Nguyệt cung rồi lâm triều xử lý chính vị, tuyên cáo thiên hạ, ba

ngày sau cử hành lễ phong hậu và lễ thành hôn, đồng thời, tiếp nhận tấu

chương của bách quan, phế truất Hồ quý phi, biếm vào lãnh cung.

Ba ngày sau, toàn bộ hoàng cung là không

khí vui mừng, trong Tẩm Tâm cung kim bích huy hoàng, nơi nơi trang trí

lụa đỏ, toàn bộ cung điện như mùa xuân tới mà tươi vui. Ngự tiền thị nữ

ai nấy đổi thành váy đỏ theo tổ chế, người người sắc mặt như đóa hoa nở

rộ tấp nập qua lại. Trong đại điện, Tần công công mặc trường bào trông

rất không tự nhiên, tay cầm phất trần chỉ huy sắp xếp. Ai nấy bận tối

mặt tối mũi.

Hoa Quỳnh sau khi bị phế truất phi vị

liền bỏ đi lớp mặt nạ giả, trở về đội ám vệ, nhưng cũng có khi ẩn thân

trong đám ngự tiền thị nữ, cùng Tử Lộ chuẩn bị cho hôn lễ của Đế hậu.

Trong Ôn tuyền biệt quán, sương khói lượn lờ, hương khí mông lung, Tiêu Đồng một thân trường bào đỏ thẫm, tóc búi cài hoa đỏ đứng cạnh ôn tuyền, cười yếu ớt nhìn nữ tử trong suối, ôn

nhu nói:

- Tiểu thư, đã đến hôm nay rồi, người cũng đừng trì hoãn nữa, miễn cho Hoàng thượng lại nổi cơn lôi đình mà vọt vào

Nói đến chỗ mấu chốt, Tiêu Đồng bưng miệng không nói nhưng không nhịn được lại nhẹ cười rộ lên.

Mấy ngày qua, tiểu thư thấy đế vương như

thấy rắn rết mà né tránh, nhưng đế vương lại không chấp nhận sự trốn

tránh mà dính tiểu thư như bóng với hình. Thậm chí xử lý chính vụ cũng

kéo tiểu thư đi cùng, còn buông thả nói:

- Nếu Minh Nguyệt không cùng trẫm đi xử lý chính vụ, vậy từ mai trở đi không để ý tới triều chính nữa.

Một câu, đem tất cả tội danh đổ lên người tiểu thư khiến cho tiểu thư giận cũng không phải, tức cũng không được.

Nhưng thị nữ Tẩm Tâm cung giờ cũng thoải

mái hơn nhiều, tính tình đế vương không hề cổ quái khó đoán nữa. chẳng

làm gì ngoài việc suốt ngày bám lấy Hoàng hậu, còn lại bỏ mặc tất cả mọi việc, không nhắc đến chuyện cơm nước. Cho nên đám thị nữ ngoài việc dỗ

dành, chơi đùa cùng tiểu thái tử thì cũng chẳng có mấy việc mà làm.

Trong suối, Minh Nguyệt nghe Tiêu Đồng

nói xong thì cứng đờ người, trầm mặc không nói. Mấy ngày nay nàng đều

trầm mặc không nói, dù là với đế vương cũng thế. Nhưng dù nàng yên lặng, đế vương lại giống như chỉ cần nhìn thấy nàng, ôm nàng là đã thấy mỹ

mãn mà không cưỡng cầu gì.

Sương mù dần dần dâng đầy mắt Minh

Nguyệt, nàng hơi hơi nhắm mắt lại, thở sâu một hơi rồi bay lên, khoác

chiếc áo sa mỏng che đi thân hình yểu điệu, khi chân chạm đất thì gỡ

ngọc trâm trên tóc, mái tóc mây xõa xuống che đi xuân quang mê người.

Tiêu Đồng thấy Minh Nguyệt ra khỏi suốt

thì cầm hồng bào chạy đến. Nhưng lúc này, chỉ thấy Tử Lộ lo lắng đi vào, khi thấy Tiêu Đồng trố mắt nhìn thì không tự nhiên mà nháy mắt với

nàng. Khi Tiêu Đồng hiểu ý thì đã thấy ngoài bình phong, bóng dáng màu

vàng đầy anh tuấn đã đi vào.

Tiêu Đồng giật mình, ý cười thu lại, nàng kích động nhìn nữ tử đứng bên suối tựa như tiên tử kia, định nói gì thì đế vương đã đi tới, âm trầm lấy đi hồng bào trong tay nàng, yên lặng đi về phía Minh Nguyệt.

- Này…

Tiêu Đồng lên đính định ngăn cản đế

vương, nên biết rằng như thế này tiểu thư chắc chắn sẽ tức giận. Nhưng

ngay lập tức Tử Lộ đã bịt miệng nàng lại, sau đó ngón trỏ điểm trước

môi, thở dài một tiếng rồi lôi nàng ra ngoài, nhỏ giọng nói:

- Bệnh tương tư của Hoàng thượng

lại tái phát, ném hết tấu chương, chỉ muốn gặp Hoàng hậu nương nương,

cho nên, chúng ta vẫn nên đi ra đi…

Minh Nguyệt đứng trước trường kỉ, khi nghe tiếng bước chân đến gần thì vẻ mặt có chút mệt mỏi nhẹ giọng nói:

- Mau chút đi, ta có chút mệt rồi

Rồi sau đó, vươn đôi tay trắng nõn bị

nước suối tẩm ướt nhẹ nhàng tháo đi sa mỏng trên người, ngón tay ngọc đỡ lấy tóc dài phía sau để Tiêu Đồng thay quần áo cho nàng.

Ngự Hạo Hiên đứng ở phía sau Minh Nguyệt, khi nhìn đến thân thể trắng nõn trơn bóng của nàng thì ánh mắt trở nên

thâm thúy, trong sương khói mông lung, đồng tử dần biến thành màu lam,

yết hầu run lên, hô hấp dồn dập

Minh Nguyệt hơi nghiêng đầu, chỉ nhắm

mắt, vừa định nói gì thì Ngự Hạo Hiên đã vội mở trường bào lụa đỏ phủ

quanh thân thể mê người của Minh Nguyệt, ánh mắt thâm u nhìn cánh tay

ngọc nhẹ xuyên qua tay áo, đường cong trước ngực di động, quấn dây bên

hông chờ Tiêu Đồng bước lên thắt lại.

Bàn tay Ngự Hạo Hiên có chút run run vòng qua eo Minh Nguyệt, ngốc nghếch thắt dây lưng cho Minh Nguyệt. Nhưng

còn chưa thắt xong đã thấy Minh Nguyệt như hoảng sợ đột nhiên quay đầu

lại. Khi bốn mắt nhìn nhau, Minh Nguyệt trợn to hai mắt, kinh hô một

tiếng, vung tay áo định đẩy đế vương ra nhưng đế vương lại mạnh mẽ hơn

ôm lấy nàng khiến nàng không thể nhúc nhích, một lúc, hắn thở gấp gáp

trầm thấp nói:

- Minh Nguyệt, trẫm chỉ muốn gặp nàng.

- Ta không muốn gặp ngươi.

Mỗi ngày đều là như thế, vô luận nàng làm gì đế vương đều có thể đột nhiên xuất hiện bên cạnh nào, đảo loạn ý

muốn bình tĩnh suy nghĩ của nàng, rồi sau đó đó là quấn quýt si mê không ngừng cũng giống như giờ phút này

- Ngươi

Minh Nguyệt nhìn đôi mắt dần thâm u của đế vương, không thể tin được mà giãy dụa, xấu hổ chỉ về phía bình phong, nhỏ giọng nói:

- Thái tổ đã định rõ quy củ, trước khi thành hôn, phu thê không thể gặp mặt, ngươi… ngươi bây giờ đi ra ngoài cho ta.

Ánh mắt Ngự Hạo Hiên trầm xuống như là có chút đau lòng, nhưng lập tức khẩn trương nói:

- Minh Nguyệt, trẫm biết, là hoàng nhi khóc không ngừng, cho nên… cho nên trẫm mới tới tìm nàng.

Nhưng lời còn chưa dứt, Tử Lộ đứng sau bình phong vội chạy vào, khi thấy cảnh đế hậu ái muội thì đỏ bừng mặt lên, vội cúi đầu:

- Hoàng Thượng, Hoàng hậu nương

nương, Tần tổng quản báo lại, nói thái tử vừa tỉnh ngủ, vẫn khóc, dường

như là muốn gặp Hoàng hậu nương nương.

Tử Lộ vừa dứt lời, còn chưa kịp ngẩng

đầu, chợt nghe đến bùm một tiếng, nàng ngạc nhiên ngẩng đầu, đã thấy đế

vương không biết vì sao ngã xuống ôn tuyền. Mà Hoàng hậu một thân trường bào đỏ rực chân trần chạy về phía nàng, tóc đen nhánh xõa tung đẹp

khiến người ngừng thở. Một chút sau đã nghe toàn bộ ôn tuyền vang vọng

tiếng đế vương phẫn nộ:

- Tần Minh Nguyệt, nàng lại dám chạy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 149
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...