Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 179

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tấm nệm bị chém đứt cô đơn rơi xuống sàn băng. Hắn kinh ngạc đứng

trước cửa sổ gió lạnh thổi đầy, cảm giác thế giới của mình sụp đổ chỉ

trong nháy mắt…

Hắn như nổi điên mà đẩy Như Nguyệt ra, không để ý đến tiếng thét

hoảng sợ của mọi người và tiếng khóc của Như Nguyệt. Hắn đuổi theo thân

ảnh của nàng nháy mắt đã biến mất qua cửa sổ, sau đó ra đến hoa viên đã

tìm không thấy bóng dáng tố khiết của nàng, thậm chí mùi hương lành lạnh cũng dần tiêu tan trong không khí. Tim như không còn là của chính mình, rõ ràng nghe tiếng cõi lòng tan nát mà lại chết lặng không còn biết đến đớn đau…

Hắn chật vật tìm quanh hậu hoa viên, đau đớn gào thét tên nàng nhưng

trả lời hắn chỉ là tiếng gió gào thét tứ phía và những đóa hoa tường vi

đỏ rực bay múa đầy trời…

Ngực hắn hơi nhói ngẩng đầu nhìn trời cao. Hắn nhớ rõ, ngày nàng tiến cung, những đóa hoa cũng bay múa như hôm nay vậy, tung bay khắp trời

hoàng cung như chứng minh, tế lễ điều gì đó. Hắn nhìn những đóa hoa đỏ

như máu này, lòng càng hỗn loạn, nàng sẽ đi đâu…

Nàng thích nhất hoa mai, nàng để ý nhất là Như Nguyệt, nàng còn thích cái gì… Hắn đứng trong hậu hoa viên, hỗn loạn nghĩ về nàng. Như Nguyệt ở trong đại diện… hoa mai… hoa mai. Tim hắn hơi nhói lại, vội vàng chạy

như điên về phía rừng mai. Hơi thở của nàng hắn vô cùng quen thuộc. Vừa

bước vào rừng mai đã tàn rụi hắn đã ngửi thấy chút hương thơm còn sót

lại của nàng. Vì thế hắn vội đuổi theo sâu vào rừng mai nhưng khi đi về

góc cuối lại chỉ nhìn thấy cây trâm bạch ngọc mẫu đơn mà nàng thích nhất nằm cô đơn trên mặt đất.

Đó là hắn tặng cho nàng. Hắn trố mắt đứng trong gió lạnh nhìn những

đóa tường vi đỏ như máu bay múa, run rẩy nhặt chiếc trâm ngọc lên, nắm

chặt trong tay. Dược tính có lẽ đã phát tác, nàng đi chưa xa, trong lòng hắn không ngừng tự nhủ câu này nhưng vì sao nàng không có ở gần đây?

Nghiêng ngả lảo đảo, hắn như mất đi mạng sống, mờ mịt nhìn quanh.

Nhìn không thấy bóng nàng, không thấy hơi thở của nàng. Hắn hoảng sợ

nhưng nàng đang ở nơi đâu…

Khóe mắt đột nhiên liếc thấy một thân ảnh màu trắng bay lên, mang

theo mùi hương lạnh mà hắn đã quen thuộc. Hắn rùng mình, lập tức quay

đầu, nhưng lại thấy được bóng Tam đệ

Minh Nguyệt của hắn… Hắn không thể nghĩ thêm gì, vội bay lên, đuổi

theo bóng Tam đệ. Minh Nguyệt của hắn, đó là Minh Nguyệt của hắn. Trong

đầu hắn chỉ còn lại ý thức duy nhất này. Hắn nhìn thấy Tam đệ gắt gao ôm chặt Minh Nguyệt đi về nơi hắn không biết, trong lòng hắn muốn giết

người. Hắn không biết bản thân lúc này sẽ dữ tợn, khủng bố đến mức nào

nhưng hắn muốn Minh Nguyệt của hắn. Hắn muốn giết đi kẻ cướp đi Minh

Nguyệt của hắn…

- Mộ Tuyết, mau lên, mau tỉnh lại, đến sau núi rồi…

Trong cơn cuồng phong, hắn nghe Tam đệ gọi tên nàng. Lửa giận thiêu

đốt chút lý trí còn sót lại của hắn. Hắn vội vã ngăn Tam đệ lại khiến

cho Tam đệ bất đắc dĩ phải dừng chân. Hắn nổi điên hét lớn:

- Buông nàng ra.

Nàng là của hắn chỉ là của hắn. Mắt hắn đỏ ngầu chăm chú nàng đã dần

mất đi ý thức trong lòng tam đệ, đau đớn vô cùng. Minh Nguyệt của hắn,

nàng cả đời chỉ có thể sống trong vòng tay hắn, hắn không cho phép bất

kì nam nhân nào chạm tới nàng dù chỉ là một sợi tóc.

Hắn bước từng bước lại gần bọn họ, mắt đỏ ngầu chăm chú nhìn nàng nhưng nàng lại suy yếu phản kháng lại:

- Đừng

Tim như cứng lại, bước chân của hắn cứng ngắc nhưng lại nghe được tiếng nói khiến hắn đau đớn hơn nữa:

- Đi … Dẫn ta đi… Dẫn ta đi…”

Hắn điên rồi, mắt đỏ bừng như máu, bàn tay nắm chặt đến nghe rõ tiếng các đốt ngón tay. Hắn nhìn bọn họ, cảm giác máu dần đọng lại. Hắn yêu

nàng như vậy nhưng nàng lại muốn rời bỏ hắn. Hắn nhìn bọn họ, tay run

run nhưng lại nghe Tam đệ chỉ trích hắn:

- Hoàng huynh, ngươi phụ bạc nàng…

- Trả nàng cho trẫm…

Hắn điên cuồng rít gào, hắn căn bản không hiểu Tam đệ đang nói gì.

Hắn chỉ biết là hắn muốn nàng. Hắn thầm vận nổi lực, sát khí đầy người

như để cảnh cáo Tam đệ, để Tam đệ trả lại Minh Nguyệt cho hắn. Nếu

không…hắn không biết bản thân có thể kiềm chế mà không giết hắn hay

không.

Nàng nhìn hắn, hắn biết bộ dạng của mình lúc này rất đáng sợ bởi vì

hắn có thể nhìn thấy được sự đau thương trong mắt nàng và bóng dáng hung tợn của mình trong mắt nàng. Nhưng hắn không thể nào ngăn cản bản thân

không bước về phía trước, nhẫn tâm mà cướp lại nàng.

Gió lớn thét gào nhưng muốn đem những hy vọng cuối cùng của hắn thổi

bay như tro bụi. Nàng đột nhiên phi thân ra khỏi lòng Tam đệ, nhẹ nhàng

như những đóa tường vi đang bay múa kia, lúc nào cũng có thể rời đi. Hắn nhìn nàng, khi còn chưa chuẩn bị, nàng đã dồn hết nội lực còn sót lại

mà chạt vội về sau núi…

Hắn đuổi theo bóng dáng đó, sự hoảng hốt xâm chiếm từng tấc cơ thể

hắn. Nàng là nữ nhân quyết tuyệt, nàng đến sau núi để làm gì? Hắn điên

cuồng đuổi theo nhưng lại nhìn thấy nàng dừng bước. Nàng đứng giữa trời

gió, tường vi đỏ rơi xuống người nàng, tà váy tố khiết phấp phới như

hoa.

- Đừng

Hắn đau đớn gào lên nhưng lại không phát ra chút thanh âm gì. Hắn

nhìn thân ảnh nàng điêu linh như những đóa hoa rơi xuống vách núi. Hắn

vội đi lên, tay xượt qua những mảnh đá sắc nhọn mà nắm chặt bàn tay lạnh băng của nàng, gắt gao nắm chặt thân thể nhẹ bẫng của nàng. Nước mắt

nóng hổi rơi xuống…

Hắn chưa bao giờ sợ hãi như lúc này. Hắn nắm chặt tay nàng, lòng run sợ, lo lắng hét lên:

- Nàng dám nhảy xuống vực…

Sao nàng có thể đối xử với hắn như vậy, sao nàng có thể? Mắt hắn đỏ

ngầu nhìn ý cười giải thoát trên môi nàng. Sự tuyệt vọng và sợ hãi đánh

tan ý chí của hắn. Môi hắn run run, cầu xin:

- Minh Nguyệt trở về với trẫm…

Van xin nàng trở về cùng hắn, đừng rời đi, đừng bỏ lại hắn một mình.

- Sống không thành đôi, chết không chia lìa

Đôi môi tái nhợt của nàng nhẹ mấp máy nhưng không phát ra bất kỳ

thanh âm nào, thế nhưng hắn vẫn nghe rõ. Hơi thở của hắn như bị rút kiệt đi, hy vọng tiêu tan. Hắn nhìn nàng, vừa giận vừa hận rồi đau đớn rít

lên:

- Minh Nguyệt, trẫm hận nàng… trẫm hận nàng…

Nàng nở nụ cười, nụ cười khiến cõi lòng hắn tan nát. Khi hắn định kéo nàng lên, muốn ôm chặt nàng trong lòng để xóa đi sự sợ hãi, đau khổ

trong lòng thì nàng mạnh mẽ giật tay hắn ra, như chiếc lá rụng xuống đáy vực…

- Minh Nguyệt…Hắn điên cuồng hét lớn.

Hắn không suy nghĩ gì mà muốn đi theo nàng nhưng lúc này Tam đệ lại

vùng lên ôm lấy hắn. Ngày đó, hắn như nổi điên mà đánh Tam đệ. Hắn muốn

đi tìm Minh Nguyệt của hắn. Nước lạnh sâu ngàn thước, Minh Nguyệt của

hắn mới mất đi đứa nhỏ, sao có thể ở trong nước lạnh băng? Nhưng tam đệ

lại tàn nhẫn tước đi hy vọng của hắn:

- Nàng không yêu ngươi, ngươi cần gì phải đau khổ như vậy…

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 179
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...