Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 65

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nửa đêm, ngoài phòng gió lạnh thổi qua, mây đen che lấp, mưa nhỏ tí tách rớt xuống bệ cửa sổ.

Trong phòng ngủ, nến chảy thành giọt, ánh nến lay động, trướng phù dung mềm nhẹ phất phơ, cả phòng tĩnh lặng.

Minh Nguyệt mở mắt nhìn sự tăm tối xung quanh, đôi mắt lạnh lùng

không chút dao động hay đau thương. Lúc sau, nàng đứng dậy, chân trần

bước xuống giường, đi về phía chiếc bàn, mi dài rũ xuống nhìn những cánh hoa bị gió thổi loạn trên bàn, sau đó nhìn mưa gió tiêu điều ngoài cửa, đáy lòng lạnh giá.

Cửa lãnh cung rách nát, ánh nến leo lét, Như Nguyệt một thân váy dài

tố khiết, tái nhợt, mảnh mai dựa vào thành giường, bàn tay trắng nõn cầm kim, thêu bức uyên ương hí thủy (uyên ương giỡn nước).

Trên bàn, ánh nến sắp tắt, gió đêm thổi tới rồi nến lại vụt sáng. Như Nguyệt ngẩng đầu nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, nghe tiếng mưa đêm, nước

mắt trên mặt còn đọng lại. Hôm nay là ngày rằm nhưng cũng là ngày mây

che lấp trăng, khốn khổ chờ đến canh ba lại chỉ chờ được một trận mưa

gió.

Nhắm mặt lại, khóe miệng lạnh băng có chút chua xót. Mắt nhắm chặt

rồi lại mở ra, buông bức thêu trong tay lại vô ý nhìn đến ngoài cửa sổ,

loáng thoáng bóng dáng màu vàng.

Trái tim run lên, Như Nguyệt vội chạy xuống giường, bàn tay trắng nõn gắt gao nắm lấy song cửa sổ, môi hồng run rẩy kêu:

- Hạo Hiên.

Trong đêm mưa, Ngự Hạo Hiên đứng khoanh tay quay lưng về phía Như

Nguyệt, bóng dáng anh tuấn đứng sừng sững nơi đó. Như Nguyệt vui vẻ mà

khóc, nàng lao ra phòng ngủ, chạy tới ôm lấy Ngự Hạo Hiên từ phía sau,

gắt gao ôm mang theo sự nhớ nhung, đau khổ.

Thân thể Ngự Hạo Hiên cứng đờ bất động, bàn tay to đặt lên tay Như

Nguyệt ôm lên bụng hắn. Giọng nói trầm thấp trong đêm mưa bụi cực kì

trong trẻo nhưng lạnh lùng:

- Như Nguyệt chịu khổ rồi.

Như Nguyệt nước mắt như mưa, liều mạng lắc đầu, nức nở nói:

- Tội thiếp không khổ. Có thể nhìn thấy Hoàng thượng thì tội thiếp không coi là khổ.

Giọng nói Như Nguyệt mang theo sự bi thương, đau khổ, từng lời như thấu lòng người.

Đêm lạnh mông lung, mưa bụi tí tách, trong đêm tối, Ngự Hạo Hiên chỉ

nhắm mắt không nói để mặc Như Nguyệt ôm, khóc cho đến khi mưa đêm thấm

ướt cả hai người.

Sâu trong Ngự hoa viên, dưới tán cây hải đường, một nữ tử váy dài màu đen, đôi mắt lãnh tuyệt lẳng lặng nhìn hai bóng người gắn bó kia, mặc

cho mưa rơi hoa rụng làm ẩm ướt cả người.

Canh năm, cấm địa Ôn Tuyền biệt quán trong hậu cung, Minh Nguyệt nằm

trong suối nước nóng, tóc đen phiêu tán trôi nổi trên nước, bả vai trần

non mềm trắng mịn, hơi nước bốc lên như sương mù khiến cảnh tượng rất

mông lung.

Tiêu Đồng đứng trên bờ, tay cầm một chậu cánh hoa mai thả vào nước

suốt, đôi mắt nhìn về phía Minh Nguyệt đang nằm trong ao, trong lòng cảm giác sự quái dị nói không nên lời. Nàng đi lên phía trước, quỳ trên

nhuyễn điếm (đệm mềm mềm be bé)

Nàng không biết tiểu thư làm sao như thế. Canh bốn trở về điện toàn

thân ẩm ướt rồi sai nàng chuẩn bị xiêm y đến Ôn Tuyền biệt quán tắm rửa, thần sắc lạnh lùng.

Minh Nguyệt dựa vào tường thạch bích, nước cao quá cổ, mím môi nhìn

những bức tường đá điêu khắc khó hiểu, nhắm mắt lại, hít sâu một hơi tựa hồ phóng thích hết sự bế tắc trong lòng rồi lại chìm xuống nước.

Tiêu Đồng sửng sốt, hốt hoảng nhìn thân mình Minh Nguyệt như người cá xuyên qua nước, sương khói lờn vờn vây phủ như tiên tử, tóc dài trong

nước phiêu tán, chỉ nghe rào rào một tiếng, Minh Nguyệt lại bay ra khỏi

suối nước. Tiêu Đồng ngẩn ngơ chưa kịp phản ứng Minh Nguyệt đã cầm lấy

xiêm y trong tay nàng, mặc lên người mình.

- Tiểu…tiểu thư

Tiêu Đồng kinh ngạc há hốc miệng, tiểu thư nhà nàng có võ công từ khi nào? Hơn nữa lại có thể khiến nàng không thể thấy rõ… Tiêu Đồng nhìn

Minh Nguyệt mặc quần áo, váy màu lam nhạt như lóe ra trong mắt rồi tùy ý mặc thêm một chiếc trường bào bằng sa mỏng, ngón tay thon dài thắt lưng thành mặt kết rất đẹp, rồi cầm khối phượng bội đỏ tươi trong tay, hơi

trầm tư rồi đi ra biệt quán bên ngoài.

Tiêu Đồng hoàn hồn vội thu thập đồ đạc rồi đuổi theo Minh Nguyệt,

nàng nhìn bóng dáng Minh Nguyệt vừa kiên quyết vừa lạnh lùng mà trong

lòng có cảm giác lành lạnh khó hiểu, hôm nay… tiểu thư quá khác thường.

Ngoài điện, mưa đã ngừng mặt trời dần nhô lên từ phía đông, hai binh

lính thủ vệ thấy Minh Nguyệt đi ra vội quỳ xuống cung tiễn mà Minh

Nguyệt làm như không thấy, đi thẳng lên kiệu, nhắm mắt nửa nằm trên

tháp thượng, bàn tay trắng nõn đặt trên trán không nói lời nào.

Tiêu Đồng theo sau kiệu mím môi cúi đầu suy tư thỉnh thoảng lại nhìn

nhìn kiệu. Nhưng cách lớp cẩm trù (vải gấm) nên chỉ có thể thấy thân ảnh mơ hồ của Minh Nguyệt. Tiêu Đồng lại nhìn xuống mũi chân mình, đôi mi

thanh tú nhíu chặt, không tự giác mà cắn cắn môi.

Trở lại Ngưng Tuyết cung, Minh Nguyệt ngồi trước bàn trang điểm, Tiêu Đồng và Đông Nguyệt từ trong điện đi ra, hai tay bưng khay ngọc đầy

châu báu tới trước mặt Minh Nguyệt nói nhỏ:

- Tiểu thư, đây là những thứ khi trước Hoàng thượng ban cho, mời tiểu thư xem.

Minh Nguyệt liếc nhìn châu báu đẹp đẽ, quý giá chói mắt, cầm lấy một

chiếc vòng bạch ngọc trạm trổ hình phượng đep lên tay rồi lại lấy vài

món trang sức tố khiết mà vô cùng quý giá lên, tóc cài trâm bạch ngọc

khắc mẫu đơn.

Tiêu Đồng nhìn thần sắc Minh Nguyệt lạnh lùng như trước, vài lần muốn hỏi nhưng lại thôi. Nàng không biết vì sao tiểu thư đã nhiều ngày luôn

có tâm sự trong lòng, lúc nào cũng trong trẻo nhưng lạnh lùng khiến

người khác khó tiếp cận. Đang suy nghĩ thì Minh Nguyệt “ba” một tiếng,

lạnh lùng ném chiếc lược ngà voi vào chiếc khay trên tay nàng.

Tiêu Đồng hoàn hồn nhìn chiếc lượng ngà voi khắc phượng, quả đúng là

chiếc lược hôm qua Hoàng thượng sai Tần công công đứa tới. Mâu quang hơi động, khó hiểu nhìn Minh Nguyệt như muốn nói gì nhưng chỉ thấy Minh

Nguyệt chăm chú vẽ lông mày nên lại cúi đầu.

Minh Nguyệt cầm bút vẽ nhìn người trong gương, bàn tay trắng nõn nắm

chặt rồi chăm chú vẽ, sau đó mím một mảnh chu đan trên môi rồi đứng dậy. Nàng đi đến trước người Đông Mai, liếc nhìn chiếc nhẫn trên khay, vừa

định quay người bước đi đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn chiếc nhẫn

màu lam, mâu quang trầm ám, chậm rãi cầm lên nhìn.

Đông Nguyệt nghi hoặc ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Minh Nguyệt trầm ngưng

nhưng chỉ thấy Minh Nguyệt như đang chần chừ, giằng co rồi đeo chiếc

nhẫn lên ngón áp út, nhìn chăm chú hồi lâu.

- Tiểu thư.

Có lẽ là không nhìn được tiểu thư khác lạ như thế, Tiêu Đồng nhướng

mi gọi, Minh Nguyệt nhướng mày lên khiến Tiêu Đồng sợ hãi kinh hồn, chưa kịp định thần lại nghe Minh Nguyệt nói rất nhẹ:

- Thu dọn phòng bếp một chút, hôm nay ta tự mình xuống bếp.

Tiếng nói vừa dứt, Tiêu Đồng và Đông Nguyệt mở to mắt nhìn rồi hai

người mới gật gật đầu nói vâng. Sau đó, cất hết châu báu vào nội điện,

chạy vào phòng bếp Ngưng Tuyết cung mà chuẩn bị.

Sau nửa nén hương, Tiêu Đồng và Đông Nguyệt ngây ngốc đứng ở cửa

phòng bếp nhìn Minh Nguyệt nấu nướng. Chỉ thấy Minh Nguyệt thành thạo

chế biến thức ăn, sai bảo gã sai vặt đun lửa rồi lại đem lá sen và bách

hợp bỏ vào nồi, không lâu sau, Tiêu Đồng và Đông Mai ngửi thấy mùi hương thơm ngát mà bụng réo ào nhìn nồi cháo không biết là cháo gì mà thèm rỏ dãi.

Minh Nguyệt thấy cháo nấu đã gần xong liền sai Tiêu Đồng và Đông

Nguyệt ở lại trông, đi ra ngoài phòng bếp sai cung nữ lấy ít hàn mai đã

ngâm nước rồi đưa tới.

Trong phòng bếp, Tiêu Đồng và Đông Nguyệt thấy Minh Nguyệt rời đi. Đông Nguyệt hưng phấn nắm chặt tay Tiêu Đồng nói:

- Tiêu Đồng tỷ tỷ, thì ra nương nương có thể xuống bếp nha, thật không ngờ.

Sau đó, hít hà mùi hương trong không khí, sắc mặt ửng hồng.

Tiêu Đồng nghe Đông Nguyệt nói vốn sắc mặt có chút hưng phấn nhất thời lại ạm đạm xuống, ý cười khóe miệng cũng thu liễm lại.

Thật ra, Mộ Tuyết chân chính sẽ không vào bếp. Nàng theo tiểu thư mấy năm, tiểu thư thích nhất là ngâm thơ, vịnh phú, hơn nữa ngẫu nhiên khi

không có người sẽ ảm đạm nhìn gương thất thần. Nàng nhớ rõ, lúc ba năm

trước đây tiểu thư và Tam vương gia quen biết, tiểu thư có lần trong lúc trang điểm tháo khăn che mặt xuống, hỏi nàng xem tiểu thư có phải rất

khó coi hay không?

Có lẽ nếu không phải tiểu thư bây giờ và tiểu thư trước kia khác nhau quá lớn thì cho dù chính miệng tỷ tỷ nàng nói đến chuyện linh hồn kí

chủ nàng cũng sẽ không tin. Tiêu Đồng nhớ rất rõ, tiểu thư trước kia đơn thuần, thiện lương, tuy bụng đầy kinh luân nhưng không màng thế sự. Còn bây giờ, tiểu thư kiên cường, lạnh lùng lại có mấy phần ngoan tuyệt.

- Tiêu Đồng cô cô, nương nương sai có thể tắt lửa, cũng muốn cô cô bỏ ít hoa mai vào trong cháo.

Trước cửa phòng bếp, một cung nữ áo lam tướng mạo bình thương lên tiếng rồi đưa chiếc bình đầy cánh mai đến trước mặt Tiêu Đồng.

Tiêu Đồng hoàn hồn, bật cười đón lấy.

- Tiểu thư, cháo hầm xong rồi.

Nửa nén hương, Đông Nguyệt tiến lên báo rồi nhìn về phía Minh Nguyệt đứng trước cửa sổ lại hói:

- Nô tì bưng cháo lên?

Minh Nguyệt giật mình rồi không để ý xoay người đi về phía bàn. Bàn tay cầm khăn đặt trên bàn, trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

- Chuẩn bị kiệu.

Đông Nguyệt sửng sốt một lúc rồi mới hiểu ý Minh Nguyệt, lên tiếng xưng vâng rồi rời khỏi điện.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 65
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...