Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 106

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phía bên kia, Tiểu Ngư đi vài bước mới

phản ứng lại, đang định theo bản năng tránh thoát, đột nhiên nhớ tới

trước đây khi mới gặp Đinh Triệt, nàng cũng từng kéo người nào đó đi lên bờ sông như vậy, người nào đó còn vì ra sức chống cự lại mà ngã chổng

vó, khóe miệng không khỏi cong lên mỉm cười, không nói gì nữa, ngược

lại để mặc cho hắn dẫn đi.

Đinh Triệt

một đường kéo nàng đi dọc theo lối mòn trải sỏi ven bờ sông nhỏ, vòng

qua núi giả, qua bờ hồ, cho đến nơi không còn nhìn thấy bóng dáng người

hầu nữa mới dừng lại buông tay nàng ra.

“Được rồi, ở đây không có ai, cậu nói đi.” Tiểu Ngư nắn nắn cổ tay vừa bị hắn nắm chặt, cười cười nói.

Thấy Tiểu Ngư chẳng những không chút tức

giận mà ngược lại còn tươi cười như hoa nhìn hắn, sắc mặt Đinh Triệt

căng thẳng như băng lạnh lúc này mới biến đổi, ánh mắt nhìn động tác

Tiểu Ngư đang lơ đãng xoa cổ tay, gương mặt tuấn tú nhất thời hiện lên

một chút áy náy mơ hồ, đôi môi ngược lại mím càng chặt.

Aiz, thằng nhóc này nhìn có vẻ tự cao tự đại, kỳ thật cũng rất đáng thương.

Tiểu Ngư âm thầm thở dài, buông tay bị

đau ra, cũng không thúc giục hắn, chỉ nghiêng người giơ tay nhẹ phớt qua những nụ hồng mới nở ở bụi cây rậm rạp bên cạnh, vừa bước chầm chậm

lướt qua những khóm hoa.

“Các người không thể… không thể.. không đi sao?” Đinh Triệt rầu rĩ theo sát sau nàng, một lúc lâu mới thốt ra một câu.

Không thể không thể không đi? Tiểu Ngư bị câu nói quái lạ này khiến cho sửng sốt một chút, mới hiểu được hắn có

thể vốn dĩ định như trước đây bá đạo ra lệnh “Các người không thể đi”,

nhưng giữa chừng lại sửa miệng biến thành câu dò hỏi “Có thể không đi

hay không?”, trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút gì mềm mại.

Đinh Triệt là người có tính tự tôn rất

mạnh, xem hắn khi nghèo túng vẫn ra sức giữ gìn kiêu ngạo của mình là có thể nhìn ra. Tuy rằng loại kiêu ngạo này đôi khi ngược lại khiến hắn có vẻ ngây thơ, ví dụ như khi hai người ở chung hắn nhất định sẽ tỏ ra

ương bướng, giống như có thể từ nàng mà đòi lại được tôn nghiêm bị mạo

phạm, là kiêu ngạo của hắn.

Nhưng hiện giờ, thiếu niên kiêu ngạo này

lại bởi vì không muốn bọn họ rời đi mà lần đầu tiên nói chuyện mềm mỏng, thậm chí trong giọng còn ấn chứa hàm xúc thỉnh cầu, khiến Tiểu Ngư thật sự cảm thấy rất bất ngờ.

“Ha ha, Tướng phủ này vừa lịch sự tao nhã vừa thoải mái, đồ ăn cũng ngon, nếu có thể, chúng tôi đương nhiên cũng

hy vọng có thể không đi ấy chứ!” Tiểu Ngư không quay đầu lại, chỉ cười

nói, “Có điều, tôi cũng đã nói từ trước, chúng tôi chỉ là thảo dân bình

thường, có thể được Tướng gia giúp đỡ trả lại trong sạch cho mình đã vô

cùng cảm kích rồi, sao có thể dám nhận chiêu đãi lâu dài chứ?”

“Nhưng.. Các người nếu đi rồi, ta làm thế nào chứng minh cho ngươi xem?” Đinh Triệt cắn răng nói, hắn sao có thể

không rõ nhà Tiểu Ngư kiên trì phải đi hoàn toàn là do thái độ của ông

ngoại mình? Đáng giận chính mình cũng là ăn nhờ ở đậu, ở trong phủ này

một chút quyền lợi làm chủ cũng không có.

“Chứng minh cái gì?” Tiểu Ngư khó hiểu.

“Ngươi không phải nói nếu như ta học võ,

nhất định là ba ngày cũng không kiên trì được hay sao?” Thấy nàng lại

dám quên ước định giữa hai người, Đinh Triệt tức tối vượt lên chắn trước mặt nàng, tức giận đến hai tay nắm chặt lại.

“À.. ha ha.. cái này à…” Tiểu Ngư kéo dài giọng, nhìn đôi mắt Đinh Triệt vì phẫn nộ mà tràn đầy tức giận, ánh mắt lưu chuyển, cố ý thoải mái vung tay, “Cậu đã không có cơ hội chứng tỏ,

vậy thì tôi rút lại câu nói kia là được rồi.”

“Không được.” Đinh Triệt nói như đinh

đóng cột, lửa giận trong mắt càng cháy mạnh, “Nam tử hán đại trượng phu, nói được sẽ làm được. Ta nhất định phải chứng minh cho ngươi xem.”

“Cậu tìm được sư phụ rồi?” Tiểu Ngư cười

khẽ, “Nếu cậu tìm được sư phụ, vậy thì chúng tôi ở kinh thành chờ cậu ba ngày cũng không sao cả.”

“Ta… ta có thể bái thúc thúc ngươi làm sư phụ.” Đinh Triệt rốt cuộc nhịn không được nữa thốt ra khát vọng giấu đã lâu của mình.

“Trước không nói Nhị thúc tôi nhận hay

không nhận, phía ông ngoại cậu tuyệt đối không thể nào đồng ý để đường

đường cháu ngoại của mình lại có thể đi theo một người giang hồ, bỏ văn

theo võ, cậu đừng quên, cậu xuất thân từ dòng dõi thư hương, danh môn

thế gia.” Tiểu Ngư không làm mặt vui đùa nữa, nghiêm nghị nói.

Nghĩ lại mấy hôm trước nàng và Phạm Đại

còn trăm phương nghìn kế muốn Đinh Triệt chủ động đề nghị bái sư. Hiện

giờ lại phải khuyên cậu ta bỏ cuộc, Tiểu Ngư trong lòng không khỏi có

chút cảm khái bất đắc dĩ.

“Ta không nói sẽ bỏ việc học văn, ta có

thể vừa học văn vừa học võ.” Đinh Triệt kiên trì nói, “Về phía ông

ngoại, ta sẽ đi thuyết phục, chỉ cần ông đồng ý, các người có thể ở

lại.”

“Chỉ sợ không thể nào đâu.” Tiểu Ngư cười nói.

“Không thử sao biết được, ngươi về Tùng viện trước chờ ta, ta đi tìm ông ngoại.” Đinh Triệt quay đầu bước đi.

“Aiz, cậu chờ một chút.”

“Sao vậy?”

“Cậu ban nãy kéo tôi đi vòng vòng chóng cả mặt, tôi không biết đường quay về Tùng viện.”

**

“Cái gì?”

Tiểu Ngư được một hạ nhân dẫn về Tùng viện, Phạm Đại liền không nhịn nổi chạy tới hỏi.

“Cậu ta nói muốn bái thúc làm sư phụ,

nhưng mà Nhị thúc, ta khuyên thúc vẫn nên đừng có hy vọng gì, nhà họ

Tiền sẽ không đồng ý đâu.” Tiểu Ngư không chút hứng thú tự rót một chén

trà uống, thuận tiện liếc mắt nhìn Phạm Đại mắt đã bắt đầu đảo vòng vo,

“Đúng rồi, ta nhắc nhở thúc, cũng đừng có suy tính đem người ta bỏ chạy

gì đó, nhà chúng ta khó khăn lắm mới có thể trở lại cuộc sống yên ổn,

nếu thúc dám phá hỏng, về sau ta sẽ không thừa nhận ngài là Nhị thúc ta

đâu!”

“Sao có thể chứ? Lừa người bỏ chạy là

phạm pháp, Nhị thúc ta sao có thể phạm sai lầm này chứ.” Phạm Đại lúc

đầu ngớ ra, sau đó lập tức cười hắc hắc phủ nhận.

“Không làm vậy là tốt nhất, Nhị thúc,

thúc biết tính ta rồi đấy. Ta đi tìm Thúy Vân tỷ, hỏi một chút quần áo

chúng ta khô hay chưa, chúng ta thu dọn một chút, sau bữa trưa sẽ đi.”

Tiểu Ngư buông chén trà, mang theo cảm giác bức bối khó hiểu trong lòng

đi ra ngoài cửa, bỏ lại Phạm Đại một mình buồn bực.

Thúy Vân và Lục Ngạc nghe nói bọn họ chỉ ở lại một tối mà đã đi, đều kinh ngạc đồng thời có chút không nỡ, có điều không nỡ thì không nỡ, các nàng dù có ngưỡng mộ Nhạc Du thêm nữa, yêu

quý nhà Tiểu Ngư thêm nữa thì thân là hạ nhân cũng hoàn toàn không có

quyền giữ lại.

Thuận lợi chính là, quần áo mọi người tắm rửa thay ra tối qua đều đã giặt sạch, phơi cả đêm lại thêm một buổi

sáng, vừa lúc đều đã khô. Hai nha hoàn cùng cướp lấy tất cả quần áo cẩn

thận gấp lại, khóe mắt không khỏi thoáng hiện hơi nước mắt.

Cơm trưa không bao lâu đã đưa đến, gà vịt cá đều có đủ, mặc dù không đặc biệt quý giá hay tuyệt phẩm, nhưng cũng

là phong phú. Mọi người yên lặng ăn xong, đang muốn nhờ Thúy Vân đi

thông báo tổng quản, chào từ biệt Tiền Duy Diễn thì tổng quản kia đột

nhiên đi đến, theo sau còn có một tên sai vặt bưng theo một cái khay, và một nha hoàn dáng người yểu điệu, mắt hạnh mặt lạnh, nhìn kỹ, nha hoàn

kia rõ ràng chính là Cổ Ngọc người hầu bên cạnh Đinh Triệt.

“Đây là một chút lòng thành của Tướng gia nhà ta, để cảm tạ các vị giúp đỡ công tử nhà ta.” Tổng quản dùng một

loại ngữ khí vô cảm nói, đầu tiên là giải thích hai câu hôm nay trong

phủ có khách quý, Tiền Duy Diễn không rảnh gặp lại bọn họ, Đinh Triệt

cũng là người quan trọng phải theo tiếp khách, rồi mở tấm vải đỏ phủ

trên cái khay tên sai vặt đang bưng ra, là những nén bạc nhỏ đại khái

chừng năm mươi lượng.

“Đa tạ ý tốt của tổng quản, nhưng mà..” Phạm Thông nhíu mày.

“Cổ Ngọc, thay ta tiễn khách.”

Hắn đang muốn hỏi rõ ràng, tổng quản kia

không cho hắn cơ hội, khóe miệng hơi nhếch lên, coi như là cười, xoay

người bước đi, chỉ ném lại một câu như vậy.

“Dạ, tổng quản ngài đi thong thả.” Cổ

Ngọc hướng về phía ông ta vừa đi cúi chào, rồi ngẩng đầu nhìn nhà họ

Phạm, khóe miệng pha lẫn chút khinh bỉ cười lạnh, “Ý tứ chính là quan hệ giữa công tử nhà ta và các ngươi đến đây chấm dứt, các ngươi cầm chỗ

bạc này là có thể đi, về sau cũng đừng có mượn danh công tử nhà ta mà

đến Tiền phủ nữa.”

“Mẹ nó! Ngươi tưởng chúng ta muốn đòi

tiền hả?” Thấy tổng quản kia mới xoay người, nha hoàn này liền đã dám

nói chuyện vô lễ như thế, chỉ liếc mắt một cái là có thể hiểu rõ, Phạm

Đại nhất thời điên tiết.

“Sao hả, các người còn muốn giống năm đó

được một tấc lại muốn tiến một thước sao? Đừng quên, ở đây là Tiền phủ.” Cổ Ngọc trong mắt thoáng qua một chút e ngại, nhưng lập tức không còn

sợ hãi, vênh cằm lên cười càng thêm lạnh. (nô tỳ ngu ngốc ko biết điều, đợi đó Tiểu Ngư trả thù thì đừng có hối hận. >.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 106

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 106
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...