Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 34

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Một trăm xâu? Sao có thể?” Chưởng quầy kia liếc mắt âm dương quái

khí cười nhạo, “Chỉ một miếng ngọc bội xấu xí cũ nát thế này mà muốn giá một trăm xâu tiền, nói cho ngươi, đừng nói mười xâu, ngay cả hai xâu

cũng là quá cao, nhiều nhất trả cho ngươi một xâu.”

“Một xâu?” Phạm Đại đầu tiên là kinh ngạc, sau đó giận tím mặt, xông

đến trước cửa quầy cao cao, giơ cánh tay dài đoạt lại ngọc bội trong tay chưởng quầy, tức giận mắng: “Ngươi con mẹ nó thối lắm, nói hươu nói

vượn. Sao ngươi không nói thẳng là một văn tiền đi, hả? Mắt ngươi toàn

lòng đen hay lòng trắng, hả? Miếng ngọc tốt như thế còn dám nói là xấu

xí cũ nát, ta xem hiệu cầm đồ này ngươi cũng đừng mở nữa. Lại dám khinh

chúng ta là không có kiến thức dễ bắt nạt sao? Nói cho ngươi, ông đây

không thèm cầm đồ nữa!”

“Thôi Nhị đệ, nếu người ta ra giá không như ý, chúng ta không cầm

cũng được, cần gì khắc khẩu với hắn?” Phạm Thông cầm lấy ngọc bội quay

sang Tiểu Ngư, thấy Phạm Đại vẫn tức giận không thôi, lại nhắc: “Nhị đệ, đi thôi!”

“Không bán? Cầm đồ Trần ký là nơi các ngươi muốn vào là vào, muốn

không bán thì không bán sao? Hừ!” Ngoài dự đoán của mọi người, chưởng

quầy kia chẳng những không xấu hổ chút nào, ngược lại còn mạnh tay đập

xuống mặt quầy, đứng lên, hừ lạnh một tiếng kéo dây thừng bên cạnh, chỉ

nghe bên trong có những tiếng rầm rập, cư nhiên có ba gã đàn ông nhanh

chóng kéo nhau chạy ra, tất cả đều là chế phục giống nhau, thắt lưng đeo trường đao, mà cư nhiên lại là quan binh.

“Các ngươi mở to hai mắt nhìn cho rõ họ là ai. Nói cho các ngươi,

hiệu cầm đồ này chính là cháu ruột của huyện úy đại nhân mở, đừng nói

đám điêu dân như các ngươi, ngay cả huyện lệnh đại nhân tự mình đến đây

cũng phải nể vài phần mặt mũi.” Chưởng quầy kia lệnh cho ba tên quan

binh chặn trước cửa, ngang nhiên la hét: “Nói cho các ngươi, miếng ngọc

nát này bản lão gia đúng là coi trọng, các ngươi nếu thức thời, hãy

ngoan ngoãn mà đem ngọc giao ra đây, thành thành thật thật ký tên đồng ý cầm đồ vĩnh viễn, lão gia còn thưởng các ngươi một trăm đồng tiền mua

bánh ăn, nếu rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, hừ hừ, đợi

lát nữa da thịt đau đớn thì đừng trách.”

Sax, dù là trong phim trình diễn hiệu cầm đồ bá vương cùng lắm cũng

chỉ nuôi vài tên gia nô hung ác mà thôi, chưa thấy qua còn có thể dùng

quan binh đến trấn thủ cửa hàng, cướp đoạt của khách, hiệu cầm đồ nhà

này cũng cường thế quá đi? Cửa hàng như vậy còn có khách đến cửa nữa

sao?

Tiểu Ngư kinh ngạc nhìn bốn phía, nhất thời quên mất tình cảnh của

mình, hay có thể nói bên người có hai cao thủ, nàng căn bản cũng không

nghĩ đến mình sẽ có nguy hiểm gì. Khó trách hôm qua khi nàng hỏi ông chủ khách điếm, ông chủ kia có chút kỳ quặc, xem ra muốn nhắc nhở nàng lại

sợ hiệu cầm đồ này trả thù đây. Nàng đã nói mà, thị trấn này tuy nhỏ

nhưng không đến nỗi chỉ có một hiệu cầm đồ, thì ra vẫn là cửa hàng này

bá vương lũng đoạn đây!

Xem tình hình như vậy, phỏng chừng đám dân chúng trong thành nếu

không phải vạn bất đắc dĩ thì chẳng ai nguyện ý bước vào cái lồng bự

này, cho nên bây giờ khó lắm mới có mấy con dê béo đến, bọn chúng sao có thể bỏ qua được?

Giờ nàng cũng đã biết tại sao hiệu cầm đồ nhà này tuy treo biển ngoài cửa nhưng đại sảnh của cửa hiệu lại tuốt trong viện, thì ra là để dễ bề đóng cửa xử lý đám khách không “trung thực” đây!

“Sao đây? Muốn đánh nhau hả? Không biết ông đây đánh nhau là thạo

nhất sao?” Phạm Đại vừa thấy, nhất thời chuyển giận thành vui, cầu còn

không được cười lên ha hả.

“Lão Nhị.” Phạm Thông vẻ mặt nghiêm túc, quát khẽ trừng mắt Phạm Đại

đang hưng phấn, nghiêm mặt nói với chưởng quầy kia: “Có câu mua bán

không thành nhân nghĩa còn, chưởng quầy nếu đã mở cửa buôn bán, nên là

thuận mua vừa bán mới có thể hưng vượng, sao có thể làm loại chuyện

chiếm đoạt thế này?”

“Lại thế nữa.” Phạm Đại trợn mắt, “Huynh biết rõ có giảng đạo lý cho

bọn chúng cũng chẳng nghe, làm gì tốn nhiều hơi, cứ nghe ta, chúng ta

xông lên thôi! Bọn người kia, còn thất thần gì nữa? Muốn đánh thì sớm

đánh, lề mề như đàn bà định ở đấy thêu hoa hả?”

“Điêu dân to gan, cư nhiên dám đối nghịch với quan gia!” Ba tên quan

binh kia vốn tính tàn bạo, bị Phạm Đại trêu chọc như vậy, sao còn nhịn

được, trường đao liền giơ lên chém tới.

Phạm Thông đang muốn khuyên can, nhưng lại thấy một tên quan binh cư

nhiên ngay cả trẻ con cũng không bỏ qua, không khỏi sắc mặt trầm xuống,

chỉ thoáng một cái đã vọt đến bên cạnh hắn, một cái vung tay đã đoạt

được đao đối phương, thuận tay đẩy, quan binh bị đẩy kia không ngờ đối

phương lại là cao thủ, nhất thời lao đầu vào vách quầy hàng, lảo đảo,

tròng mắt loạn vòng vòng hồi lâu, bịch một tiếng ngã lăn quay.

Bên kia Phạm Đại cũng không vội xử lý hai tên quan binh, mà cười ha

ha đẩy người này một cái, búng trên mặt thanh đao kia một cái, thuận

tiện lại dẫm lên một bàn chân, kéo một cái tai, đùa đến là vui vẻ, khiến hai tên quan binh kia vừa tức vừa sợ vừa giận, nhưng làm thế nào cũng

không đụng nổi đến xéo áo của hắn, quả thực giống hệt như mèo vờn chuột, khiến cho Tiểu Ngư và Tùng Tùng cười thầm không ngớt.

Ha, hôm nay Phạm Đại lại dạy nàng một bài, có đôi khi giáo huấn người khác cũng không nhất định phải đánh đối phương đến đầu rơi máu chảy, có thể vô sự mà đùa giỡn bại hoại cảm giác cũng không tồi nha! Vừa có tác

dụng giải trí lại có tinh thần giáo dục, hay thật, hay thật!

Hết thảy mọi chuyện xảy ra quá nhanh, chưởng quầy đang đứng sau tủ

quầy hàng vẻ mặt đắc ý còn chưa kịp ngừng, cũng đã cứng ngắc luôn trên

mặt, da mặt đầy nếp nhăn co rúm giật giật, lộ ra răng vàng một bên

miệng, cực kỳ xấu xí ghê tởm.

“Được rồi, lão Nhị, đừng đùa nữa!” Phạm Thông nghiêng mình tiến đến, sắp kéo Phạm Đại lại.

“Được rồi! Thật chán ngắt!” Phạm Đại tránh thoát khỏi tay Phạm Thông, từ giữa hai người nhảy ra, còn không quên nhân tiện động tay động chân

chút lên thắt lưng bọn chúng.

Hai tên quan binh đang nổi giận đùng đùng định đuổi theo, lại đột

nhiên phát hiện bản thân mình không thể khống chế được mà cười sằng sặc

như điên, khua tay múa chân không ngừng lại được, hai người đáng thương, không bằng ngay từ đầu giả vờ bất tỉnh còn thoải mái hơn.

Tiểu Ngư ánh mắt sáng rực lên: Điểm huyệt!

Wase, món võ này thật hay! Nàng quyết định, phải học cái này.

“Lão Nhị, đệ… Quên đi, đi thôi!” Phạm Thông bất đắc dĩ lắc lắc đầu,

đang muốn dắt hai chị em ra khỏi cửa hàng, bên ngoài bỗng vọt vào một

tên quan binh bộ dáng đầy nóng nảy sốt ruột, chỉ là phục sức khác đôi

chút so với ba tên vừa nãy.

Hắn vừa tiến đến nhìn thấy cảnh trong quán, nhất thời giật mình há to miệng, bất quá không may cho hắn, chưa kịp nói gì làm gì đã đột nhiên

thấy trước mặt xông đến một bóng đen, sau đó cái mũi đã đau đớn, hoa lệ

ngã gục xuống, ngay cả ai đánh mình cũng chưa kịp nhìn rõ.

Thấy Phạm Đại chưa nói gì đã đánh ngã luôn người mới đến, Phạm Thông

không khỏi nhíu mày, nhưng người đã xỉu rồi, muốn ngăn lại cũng không

kịp nữa, đành thở dài đi ra ngoài.

Phạm Đại cười hì hì, cũng bước theo sau đi ra, bỗng đột ngột quay

mình vù một cái vọt đến trước quầy hàng, trừng mắt: “Hôm nay xem như

tiện nghi cho tên khốn nhà ngươi, lần sao còn dám hoành hành ngang ngược ức hiếp người như thế, ta sẽ…”

Hắn đột nhiên trầm giọng xuống, uy hiếp một câu, chưởng quầy kia vốn

đang ngồi trên chiếc ghế cao, bị hắn dọa, nhất thời bịch một tiếng ngã

lộn ra sau, không cần nói, nhất định là không thiếu mấy cục u sưng vù

được.

Tiểu Ngư mới vừa bước xuống bậc cửa, suýt chút nữa cũng ngã lăn, nhờ

cái lỗ tai đặc biệt linh mẫn ban tặng, vừa rồi Phạm Đại thấp giọng uy

hiếp cũng đồng thời lọt vào tai nàng không thiếu một chữ:

“Ta sẽ cho lỗ ** của ngươi cắm cái dùi!”

(Cái ** này mọi người tự hiểu nhé. = =.)

Trời ạ, Nhị thúc này của nàng sẽ không có khuynh hướng BL chứ? Bằng

không sao lại uy hiếp người sáng tạo như thế? Nàng nghĩ Phạm Đại cùng

lắm thì nói thiến hắn… Mmm…

(BL: Boy love, theo ngôn ngữ truyện trên mạng thì gọi là đam mỹ, còn thông tục thì là gay.)

Không nói đến Tiểu Ngư im lặng mà 囧, bọn họ vừa bước đi, bên ngoài

tuy rằng có mấy tên nô bộc còn đang đứng, lại đều trốn thật xa, chỉ dám

vụng trộm nhìn lại, đã từ lâu lắm mới thấy vị khách thứ nhất tủm tỉm

cười mà không phải vẻ mặt khóc tang đi ra, à, không phải vị thứ nhất mà

là gia đình thứ nhất!

Cả bọn đợi nhà họ Phạm đi xa rồi, mới dám chạy đến cứu chữa hai vị

quan gia té xỉu kia, chia nhau vừa mời thấy thuốc đến vừa chạy đi báo

tin.

Nhà họ Phạm cũng không biết rằng, khi tên quan binh bước vào sau cùng vừa yếu ớt tỉnh lại, câu nói đầu tiên là: “Mau… mau… Có điêu dân cướp

ngục, huyện úy đại nhân sai các ngươi mau chóng quay về cứu viện.”

Bọn người làm của hiệu cầm đồ quay ra nhìn hai tên quan binh đang

cười sằng sặc không ngừng, cùng với người ngồi phịch trên ghế hiển nhiên thần hồn còn chưa trở lại, không khỏi ngoảnh mặt nhìn nhau: Binh như

vậy, có thể đi cứu viện sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...