Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 235

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đến chiều nay là có thể tinh luyện ra

được. Trước đó hắn nghiên cứu ra mê dược này.” Tiểu Ngư móc ra một cái

lọ cho hắn xem, “Hắn nói không thể điều chế ra mông hãn dược vô sắc vô

vị, chỉ có thể dùng bột phấn này thay thế, nếu người thường uống hai

ngụm, có thể hôn mê nửa canh giờ, về phần đám Tây Môn Khang, ta xem với

công lực của bọn chúng nhiều nhất cũng hôn mê một khắc (15 phút) mà thôi. Đáng tiếc hắn không biết nhuyễn cốt tán, hóa công tán, vv… những thứ độc dược này lại càng tiện hơn.”

Đinh Triệt nhận lấy cái lọ, tiện tay đúc

vào trong ngực, cười nói: “Vậy cũng không trách được, hắn không phải

người trong giang hồ, chẳng bao giờ tiếp xúc với những dược vật đó,

không làm được cũng là bình thường.”

“Uhm.” Tiểu Ngư gật đầu, lập tức xông tới muốn cướp lại cái lọ kia: “Ấy.. Ta chưa nói cho chàng mà, mau trả lại cho ta.”

“Chỉ là một lọ mê dược mà thôi, nương tử sẽ không nhỏ mọn như vậy chứ?” Đinh Triệt cười hì hì né tránh.

“Nếu chàng không quay lại đó, ta sẽ cho chàng, nếu chàng không đồng ý, ta sẽ không chấp nhận.” Tiểu Ngư lại lao tới.

Lúc này, Đinh Triệt rõ ràng làm như né

tránh, thực tế lại giảo hoạt dang tay ôm nàng vào lòng, gắt gao siết

chặt, lúc này mới ôn nhu nói: “Tiểu Ngư, nàng biết ta ở lại Hạ phủ còn

có mục đích quan trọng là nội ứng ngoại hợp, hôm nay sư phụ chưa tìm

được, bá phụ cũng chưa quay về, chúng ta thiếu nhân thủ vô cùng, ta lại

càng không thể không đi. Tối qua đám Cao Chí Đạt đã lợi dụng Hạ Tủng tra được trấn Liễu Hà, cả đêm đi đánh lén, nhưng phát hiện người không nhà

trống, vẫn đang vô cùng tức giận. Nếu giờ ta rời đi, bọn chúng tuyệt đối sẽ hoài nghi, nếu bọn chúng cảnh giác, rời khỏi Hạ phủ, sẽ rất bất lợi

cho kế hoạch của chúng ta.”

Tiểu Ngư bất động một lát, thân thể mềm

xuống, dán trong lòng ngực hắn, khe khẽ thở dài: “Ta từng thấy qua thân

thủ của hai Hộ pháp kia. Sự ăn ý giữa hai người bọn chúng không phải

người thường có thể làm được, tuy rằng ta có lòng tin với chàng, nhưng

nghĩ đến mỗi ngày chàng phải qua lại bên cạnh bọn chúng, lại lo sợ không yên.”

“Ngoan.. Thực sự không cần lo lắng, cùng

lắm thì mấy ngày nay ta không làm gì hết, chỉ an phận làm một vị tiên

sinh huấn chim luyện dế tầm thường thôi.” Đinh Triệt ôn nhu vỗ về đầu

vai nàng, dụ dỗ: “Hiện giờ chúng ta đã qua nửa thời gian, qua bốn năm

ngày tới, cha nàng có thể sẽ quay lại. Chúng ta kiên trì thêm một chút,

được không?”

“Nhưng…” Tiểu Ngư rầu rĩ ngẩng đầu, rốt cuộc vẫn khó nén chút lo lắng trong lòng.

“Suỵt! Nương tử, tiểu sinh đã báo xong

chính sự, nương tử liệu có nên ban thưởng cho tiểu sinh một chút hay

không?” Đinh Triệt khẽ nâng cằm nàng, thần sắc thoáng chốc trở thành

không đứng đắn, một chân cong về phía sau, kéo ghế tròn chuyển tới dưới

mông, đồng thời nhẹ nhàng nhấc nàng lên, đặt nàng trên đùi mình.

“Tiểu sinh ở đâu ra thế?” Biết người này mà cố chấp thì tuyệt đối không thua kém gì con trâu (thành ngữ “lỳ như trâu”), Tiểu Ngư không còn cách nào khác đành âm thầm thở dài, cố ý nhìn trái

nhìn phải: “Ta rõ ràng chỉ nhìn thấy một ông chú thô tục.”

“Nhóc con này, dám nói ta thô tục?” Đinh

Triệt hung hăng ôm chặt nàng, đưa tay giữ chặt lấy cằm dưới thon thon

của nàng, cố ý làm bộ như ác lang ghé vào gần sát, hơi thở ấm nóng, tà

ác mà lại mê hoặc phả vào mặt nàng.

“Không chỉ thô tục mà còn háo sắc.” Vành

tai Tiểu Ngư đỏ ửng như hoa hồng, nhưng nhờ dịch dung che giấu, hai

tròng mắt thanh minh, không lùi mà tiến tới ngửa đầu khiêu chiến hắn.

Đinh Triệt nhất thời phá công: “Nương tử, nàng đang câu dẫn vi phu sao? Vậy vi phu phải háo sắc cho nàng nhìn mới được.”

Nói xong, gương mặt đang ghé sát đôi môi nàng bỗng hơi nghiêng, rồi đột ngột ngậm lấy vành tai Tiểu Ngư, hàm răng khẽ cắn.

“A…” Tiểu Ngư bất thình lình bị tấn công nơi mẫn cảm, nhịn không được buột ra một tiếng kêu..

Tiếng kêu của nàng giống như tình dược

cực mạnh, khiến Đinh Triệt vốn chỉ định trêu chọc nàng thoáng chốc động

tình, lực đạo căng thẳng, vừa ôn nhu vừa gấp gáp ghé sát xuống bên cổ

nàng, từ vành tai đến cần cổ thon xinh đẹp, vô sự tự thông liếm láp. Mỗi lần đầu lưỡi tiếp xúc với da thịt đều nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt

nước, chạm vào liền dừng, rồi lại chuyển sang nơi khác.

Con hẻm nhỏ, không khí lạnh lẽo len lỏi

khắp nơi, xuyên qua y phục mỏng manh xâm nhập vào cơ thể, khiến những

người ăn mặc mỏng manh nhịn không được rung mình.

Nhưng trong căn phòng nhỏ, vì không chuẩn bị nên không có lò sưởi, lúc này dù khô ráo cũng vẫn nhiễm hơi lạnh.

Nhưng đôi tình nhân đang chìm đắm trong tình ái ngọt ngào chẳng những

không cảm thấy chút ý lạnh nào, nhiệt độ thân thể trái lại nóng hơn bình thường rất nhiều, lại bất giác càng quấn sát người nhau hơn…

“Chàng… học… ở đâu …ra vậy…?”

Theo sự di chuyển của những nụ hôn nóng

bỏng trên da thịt, trêu chọc những tế bào sâu thẳm trong cơ thể, Tiểu

Ngư kìm lòng không đậu ngẩng đầu, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ vừa thống khổ vừa khát vọng, vừa cảm thụ tình triều sung sướng, lại vừa phải cố

sức giữ thần trí thanh tỉnh.

“Nàng quên sao? Là nàng dạy ta…”

Đinh Triệt hích mũi nhẹ nhàng đẩy cổ áo

nàng, bồi hồi trên xương quai xanh của nàng, mỗi lần hít sâu vào một làn u hương, thân thể hắn lại nóng lên thêm một chút, nơi bụng dưới nhanh

chóng căng lên, khiến hắn khó chịu một tay kéo chặt thân thể của nàng ép chặt trên người mình, một tay tự động luồn lên trên, nhẹ nhàng cầm lấy

một thứ mềm mại.

“Ta đâu có…A….”

Vùng cấm thiếu nữ chưa từng bị chạm đến

bỗng nhiên bị người ngoài nắm giữ, Tiểu Ngư thân thể run mạnh, không

khỏi khẽ nức lên một tiếng rất nhẹ, hoảng loạn mở mắt muốn đẩy tay hắn

ra. Nhưng mới khẽ động, phía ngoài đùi phải lập tức đã mẫn cảm chạm phải một nơi nóng rực lạ thường, nhất thời cực kỳ xấu hổ, thân thể vừa mềm

nhũn vừa căng thẳng, lại thêm vừa cuống vừa sợ, không biết nên ngăn trở nơi nào trước mới tốt.

Không ăn qua thịt heo cũng từng thấy heo

chạy, kiếp trước nàng dù chưa tự mình trải qua, nhưng không có nghĩa là

nàng không hiểu tình yêu nam nữ, không biết trong đó có những nguy hiểm

gì. Chỉ là.. Biết là một chuyện, khi gặp phải lại là một chuyện khác, lý trí trước hưng phấn tình ái bỗng chốc yếu đi rất nhiều.

“Tiểu Ngư…” Thanh âm Đinh Triệt khàn khàn khẽ gọi, đầu vừa ngẩng lên, đã chuẩn xác ngậm lấy đôi môi anh đào đang

vì hoảng loạn mà khẽ hé của nàng, tham lam cướp đoạt hơi thở từ miệng

nàng, đồng thời bàn tay càng thêm bao chặt lấy nơi khiến người ta phải

mê hồn kia, không ngừng nắn bóp, tùy ý để cho cảm giác kỳ diệu tuyệt với lan tràn bành trướng nuốt chửng bản thân mình, mặc cho bản năng vui

sướng theo những đợt sóng lớn dập dìu chìm nổi.

“Đinh.. Triệt…” Tiểu Ngư khó khăn gọi tên hắn, miễn cưỡng nắm tay hắn, muốn chống lại sự xâm phạm của hắn, nhưng

thân thể cãi lại ý chí, ngược lại ưỡn ngực nghênh đón, mê loạn tham muốn càng nhiều hơn.

“Ta đây..” Đinh Triệt hôn khắp từ đôi môi vào sâu bên trong miệng nàng, thỉnh thoảng cuốn chặt lấy cái lưỡi đinh

hương của nàng, mạnh mẽ như muốn nuốt chửng cả người nàng.

“Chúng ta… không thể…” Thừa lúc buông ra hít thở, Tiểu Ngư cực lực lấy lại tâm trí, tránh khỏi sự tấn công liên tục của hắn.

Đinh Triệt lại giống như không nghe thấy, không hôn được đôi cánh hoa kiều diễm, đôi môi nóng bỏng như lửa lập

tức di chuyển xuống dưới, một đường in lại thật nhiều vết lửa, không chỉ thiêu đốt chính bản thân mình, mà còn muốn đem thân thể trong lòng đồng thời kéo xuống nước, không, là kéo vào biển lửa..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 235
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...