Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lần này vì phần lớn thú rừng đều còn sống, lại khá nhiều loại khác

nhau, nhà Thượng Quan trả năm trăm văn, dạo một vòng qua trấn trên, tiêu hết hơn một trăm văn. Tiểu Ngư nghĩ ngợi một chút, liền chỉ giữ lại

trên người mấy chục văn, ba trăm văn còn lại tìm một chỗ bí mật giấu

kín.

Cổ đại mua bán đều dùng tiền đồng, vừa nhiều vừa nặng, thật sự rất

không tiện, nhưng lúc này tiền giấy còn chưa xuất hiện, một đứa bé gái

như nàng cũng không cách nào được như người xuyên không trong tiểu

thuyết thần thông quảng đại thay đổi lịch sử, cho nên chỉ có thể nhập

gia tùy tục.

Sau khi ăn xong không có việc gì làm, Tiểu Ngư ngồi trên tảng đá trước nhà, chống cằm nhìn những ngọn núi phía xa xa.

Phạm Thông sau khi trả lại chiếc xe lừa vẫn tâm tình không yên, Tiểu

Ngư đoán nhất định là lúc còn ở trấn trên hắn nghe nói Trương đại nương

thôn bên cạnh ngã bệnh, không còn sức làm việc cho nên mới âm thầm lo

lắng, liền ngầm ra hiệu cho hắn, chỉ cần không vi phạm nguyên tắc nàng

đặt ra, những chuyện khác muốn làm gì thì làm.

Phạm Thông nghe xong mừng rỡ, vội vàng uống mấy ngụm nước rồi rời khỏi nhà, Tiểu Ngư nhìn theo bóng lưng hắn, lắc đầu.

Hai kiếp nàng sống, chưa từng gặp qua loại người thế này, coi chuyện

tốt làm không công như là được lợi lộc gì lớn lắm, thật sự là một “cực

phẩm” a!

“Tiểu Ngư à, sắp đến sinh nhật mười tuổi của cháu, cháu muốn quà sinh nhật thế nào?” Phạm Đại thân hình cao lớn ngồi xuống bên cạnh, tay to

chân lớn khoan khoái duỗi ra.

“Sinh nhật của cháu?” Tiểu Ngư nghiêng đầu nhìn thoáng qua Phạm Đại,

lúc này mới nhớ đến hắn hỏi là sinh nhật của thân thể này, không khỏi

khó hiểu hỏi lại: “Hằng năm cháu đều được tổ chức sinh nhật sao?”

Nàng nhớ rõ trẻ con ở cổ đại bình thường chỉ có mừng đầy tháng và một tuổi, sau đó cho đến lúc trưởng thành cập kê mới có chúc mừng sinh

nhật, sao ở nơi này mười tuổi cũng sinh nhật nhỉ?

“À, đúng rồi, quên mất cháu đã không còn nhớ rõ chuyện trước đây.”

Phạm Đại gãi gãi đầu, cười lộ ra hàm răng trắng lóa: “Ta cũng không biết nhà người ta như thế nào, nhưng cha cháu và ta hằng năm vào ngày sinh

nhật đều nghĩ cách cho cháu và Đông Đông ăn một bữa ngon, hoặc mang hai

đứa đi đâu đó chơi.”

Đi chơi đâu đó? Nghe có vẻ đáng để tâm, nàng đến thế giới này lâu như vậy, cũng nên tìm một cơ hội đi ra ngoài một chút xem thế giới bên

ngoài trấn.

“Vậy chờ khi cha và Đông Đông về thì bàn lại đi.” Tiểu Ngư cười nói,

“Đúng rồi, Nhị thúc, thúc từng nói trước đây cháu vẫn theo thúc luyện võ phải không?”

“Đúng vậy.” Thấy Tiểu Ngư cư nhiên chủ động nhắc tới điều này, Phạm

Đại nhất thời trở nên hưng phấn: “Hồi cháu còn rất nhỏ, có một lần chúng ta gặp Vô Diệu đại sư, đại sư xem xương cho cháu, nói cháu xương cốt

hiếm thấy, thiên phú dị bẩm, là kỳ tài luyện võ hiếm có, sau này ta và

cha cháu dạy cháu luyện các chiêu thức, cháu luôn học một lần đã thành,

nếu không phải trí lực có hạn, không thể lý giải nội công tâm pháp, bây

giờ cháu đã sớm là thần đồng võ học rồi…”

Phạm Đại vừa nói đến võ công, lập tức liền thao thao bất tuyệt, khoa

tay múa chân mà đem những chuyện kỳ thú từ khi Phạm Tiểu Ngư bắt đầu

luyện võ năm ba tuổi nhất nhất kể ra, thỉnh thoảng còn chêm vào khen

Phạm Tiểu Ngư chỉ một người đánh bại cả mấy đứa con trai, giúp Đông

Đông trút giận, lại từng đá ngã một tên buôn người định bắt cóc Đông

Đông, Tiểu Ngư hứng thú nghe, thỉnh thoảng lại kinh ngạc ồ lên, không

ngờ trước đây Phạm Tiểu Ngư dù có ngốc nhưng cũng yêu thương Đông Đông

đến vậy.

“Nhưng mà, hiện giờ một chiêu cháu cũng không nhớ nổi nữa.” Tiểu Ngư

thở dài, nếu nàng cũng lợi hại được như Tiểu Ngư ngốc kia thì tốt rồi,

như vậy có thể quang minh chính đại báo thù cho Đông Đông, chẳng cần

phải kiêng dè này nọ gì cả.

Phạm Đại ngậm miệng lại, nhìn nhìn nàng, cẩn thận nói: “Nhớ không nổi cũng không sao, chỉ cần cháu bằng lòng, Nhị thúc sẽ dạy cháu lại từ

đầu, tuy rằng cháu không nhớ rõ chuyện trước kia, nhưng từ nhỏ cháu đã

mỗi ngày kiên trì theo ta luyện võ, học lại một lần nữa hẳn là rất dễ

dàng.”

Ánh mắt Phạm Tiểu Ngư lập tức sáng lên, nhất thời cong khóe miệng,

đúng vậy, sao nàng lại quên bây giờ nàng chính là Phạm Tiểu Ngư, Phạm

Tiểu Ngư chính là nàng nhỉ? Nếu thân thể này trước kia đã có thể học rất tốt, nàng chẳng lẽ lại còn kém hơn cả một đứa bé ngốc hay sao?

“Sao, cháu có bằng lòng không?” Phạm Đại cơ hồ ngừng thở nhìn chằm

chằm nàng, nhưng lại căng thẳng cứ như lần đầu tiên cầu hôn vậy.

“Đương nhiên.” Tiểu Ngư nhướng mày, cười tươi tắn.

Tuy rằng nàng căn bản không muốn làm hiệp nữ hào hùng vạn trượng,

trường kiếm dạo giang hồ gì đó, bất quá võ công cũng là một loại bản

lĩnh, học được dù sao cũng không có gì không tốt.

“Ha! Tốt quá tốt quá, Phạm gia chúng ta sau này đã có người kế nghiệp rồi!” Phạm Đại đầu tiên là sửng sốt, sau đó đột nhiên hô to nhảy dựng

lên, hưng phấn lộn vài vòng trên không trung, nói năng lộn xộn: “Ta phải nghĩ, ta phải nghĩ xem làm thế nào dạy cháu học lại một lần nữa cho

thích hợp, ngẫm lại, ngẫm lại đã…”

Nhìn đứa trẻ to xác thỉnh thoảng lại nhảy dựng lên giữa không trung,

Tiểu Ngư bỗng nhiên không nhịn được cười thầm, nếu một ngày nào đó bọn

họ quyết định lưu lạc giang hồ, không chừng còn có thể ở đầu đường diễn

xiếc, tiết mục tên là “Khỉ to đùa giỡn.”

……..

Chạng vạng hôm sau, cả nhà tuy rằng vẫn mặc áo vải thô, bất quá mặt

mũi tóc tai đều gọn gàng sạch sẽ, vui vẻ nói cười, đầu tiên vòng lên

tiểu trấn, gửi nhờ chó mẹ nhà bác Lữ gái cho cáo con Bối Bối uống sữa

rồi mới đi đến Thượng Quan phủ.

Phạm Tiểu Ngư bây giờ đã quen đi đường núi, hơn hai mươi dặm đường

qua lại cũng không sao, nhưng Phạm Bạch Thái đi chưa được bao lâu liền

thở hổn hển, Phạm Tiểu Ngư sớm từ Phạm Đại mà biết Phạm Bạch Thái vẫn

nhất quyết không chịu luyện võ liền nhân cơ hồi giảng một hồi đạo lý cho nó.

Phạm Bạch Thái nghe Tiểu Ngư nói luyện võ cũng không phải là đánh

nhau, tương lai cũng không nhất định phải làm đại hiệp bị người lợi dụng như Phạm Thông, có thể đơn thuần chỉ là rèn luyện cho thân thể khỏe

mạnh, sau lại có nhiều sức lực hơn tránh khỏi kẻ bắt nạt mình, quả nhiên dao động, hơn nữa lại là chính tỷ tỷ mà nó rất phục một hai khuyên bảo, cuối cùng cũng đồng ý từ ngày mai bắt đầu theo học võ, để chính mình

cũng nhanh nhanh lớn lên.

Tuy hai đứa con chưa đứa nào thật sự muốn kế thừa y bát của hai huynh đệ mình, có điều bọn chúng đã đồng ý học võ cũng là một bước tiến lớn,

trong lòng Phạm Thông thật sự rất vui mừng, âm thầm thề nhất định trước

sinh nhật Tiểu Ngư phải cố gắng sắm cho mỗi đứa một bộ đồ mới thật đẹp.

Cả nhà vào Thượng Quan phủ, thịt thú rừng coi như lễ vật giao cho

quản gia xong, vừa lúc nghe nói tân lang đã đón dâu trở về, liền đi ra

cửa.

Mọi người đang tụ tập đông đúc trong vườn vừa nghe, đều ùa theo chủ nhà hướng ra ngoài cửa.

Phạm Tiểu Ngư và Phạm Bạch Thái cũng vội chạy ra xem náo nhiệt, nhưng hai người vừa nhỏ vừa thấp, bị người bốn phía che hết, chẳng còn nhìn

thấy gì, quýnh lên, Phạm Tiểu Ngư mạnh chen lấn mới an toàn che chắn

Phạm Bạch Thái chen lên phía trước, lúc này mới nhìn thấy đội ngũ đón

dâu.

Chỉ thấy vị Thượng Quan công tử từng nhìn thấy ngày đó mặc một bộ hỉ

bào đỏ thẫm vừa vặn, đang cưỡi một con ngựa cao lớn chậm rãi bước, phía

sau hắn là chiếc xe một ngựa kéo, xe ngựa này tuy rằng không hoành tráng như xe của tiểu chính thái kia, bất quá vì treo lụa hồng rực rỡ, nhìn

qua cũng hỉ khí vô cùng. Bất quá, Thượng Quan công tử này tuy hôm nay

làm tân lang, nhưng sắc mặt lạnh lùng kia không tốt hơn chút nào so với

lần trước nhìn thấy hắn, trực tiếp viết thẳng lên trên mặt là cực kỳ bất mãn với cuộc hôn nhân này, khiến bà con vây xem xung quanh xì xào bàn

tán.

Cậu bé đáng thương, vừa thoát khỏi tuổi nhi đồng bước vào thời kỳ

niên thiếu đã phải cưới vợ sinh con rồi, thật đúng là chế độ phong kiến

vạn ác khiến người ta phải sợ hãi đến cỡ nào nha!

Phạm Tiểu Ngư thương cảm nhìn thoáng qua chú rể, bất giác nghĩ đến

chính mình, nhịn không được sợ run, dù sao nàng cũng không có cách nào

tưởng tượng mình mới mười lăm tuổi đã phải lấy chồng rồi.

Đội ngũ càng lúc càng gần lại, quản gia xướng lên một tiếng, pháo lập lức nổ lốp bốp, đội nhạc công cố phùng má ra sức thổi, bọn trẻ con vừa

bịt lỗ tai vừa hưng phấn kêu to, đám người lớn mặt mày cũng cười ha hả.

“Phạm Đại!”

Giữa những tiếng ồn ào đinh tai nhức óc, Phạm Tiểu Ngư bỗng đột nhiên nghe thấy có tiếng nữ nhân thét lên chói tai gọi Nhị thúc nàng, theo

bản năng nhìn về phía đó, liền thấy một cô gái mặc váy màu hồng phấn

khoảng chừng hai mươi tuổi vốn dĩ đang đứng bên cạnh Thượng Quan phu

nhân, một đôi mắt phượng xinh đẹp lộ ra vẻ vui mừng kinh ngạc vô cùng,

nhưng lại xen lẫn phẫn nộ đến nghiến răng nghiến lợi, thần sắc vô cùng

phức tạp.

Chẳng lẽ Nhị thúc này của nàng lại gây chuyện? Ý nghĩ đầu tiên xuất

hiện trong đầu Phạm Tiểu Ngư là như vậy, vội quay đầu nhìn về phía Phạm

Đại, thấy Phạm Đại nhìn cô gái áo hồng kia, cũng tỏ ra vô cùng sửng sốt, lại thấy nữ nhân kia liều lĩnh chạy về phía mình, trên mặt đột nhiên

tràn ngập vẻ sợ hãi, hét to một tiếng quay người bỏ chạy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...