Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 116

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Trương đại thẩm, ngài đi thong thả nhé!”

Tiểu Ngư lễ phép tiễn Trương quả phụ lấy

cớ trong nhà có việc bận luôn miệng cáo từ ra khỏi cửa, mỉm cười phất

phất tay. Tuy rằng quả phụ xinh đẹp vừa đấu với lão già quái một hiệp

liền bại trận, có điều mục đích của nàng đã đạt được, cùng là khách,

nhưng thái độ của nàng trước sau lạnh lùng và nhiệt tình hoàn toàn khác

biệt, có là đồ ngốc cũng phải nhìn ra, quả thật nàng chẳng hề có chút

hứng thú nào với võ công của lão già quái dị này cả.

Thừa dịp tiễn khách, Tiểu Ngư thuận tiện rời khỏi nhà chính, tất nhiên không quay trở lại đó nữa mà trực tiếp đến gõ cửa phòng Nhạc Du. Hai huynh đệ nhìn

nhau, nhưng ai cũng không dám lên tiếng gọi nàng, thần tình đó lọt vào

mắt lão già quái dị, khiến lão không khỏi lắc đầu quầy quậy: “Uổng cho

hai người các ngươi là hai đại nam nhân, lại còn phải xem sắc mặt của

một tiểu cô nương.”

Tiếng lão nghe ra thì không vang mấy, nhưng lại rành mạch lọt vào tai mỗi người.

Bát tự còn chưa xem đã muốn ra oai phủ

đầu trước, không nói đến nàng chẳng chút hứng thú với lão già này, mà dù cho có phải bái sư, nàng cũng không thể răm rắp nói gì nghe nấy với lão được, Tiểu Ngư trong lòng cười lạnh, nhưng không mở miệng phản bác, chỉ coi như không nghe thấy gì.

“Phạm cô nương…” Nhạc Du cũng nghe thấy lời lão già nói, thấy nàng mặt lạnh lùng tiến vào không khỏi có chút lo lắng.

Tiểu Ngư mỉm cười, giống như có gió xuân

lướt qua: “Không sao, chúng ta mặc kệ mấy người kỳ dị, đúng rồi, Nhạc

tiên sinh, huynh có biết chơi nhạc cụ gì không?”

Nhạc Du giật mình, không rõ nàng có ý định gì, nhưng vẫn thành thật trả lời: “Ta có học qua cổ cầm một thời gian.”

“Cổ cầm? Còn có nhạc cụ nào khác không?”

Tiểu Ngư nhíu mày, loại nhạc cụ này quá cao nhã trầm tĩnh, có thể tượng

trưng cho phẩm tiết của văn nhân ẩn sĩ, không thích hợp diễn tấu ở những nơi như ngõa tứ câu lan, cũng không thích hợp làm nhạc đệm.

Nhạc Du đỏ mặt nói: “Ngoài ra còn có sáo, còn lại thì không biết loại nào nữa.”

Thanh âm cổ cầm nhã nhặn, thanh âm của

sáo là thế tục, cổ cầm có thể tu tâm dưỡng tính, sáo lại vui tươi linh

hoạt, không được quân tử yêu thích, hắn biết đánh đàn lại có thể thổi

sáo, thật có vẻ phẩm hạnh không ổn.

Có điều Nhạc Du trong lòng còn đang thầm

xấu hổ, Tiểu Ngư lại vô cùng vui mừng: “Ồ, huynh còn có thể thổi sáo à?

Tại sao đến giờ cũng không nghe huynh nói chứ? Tôi vẫn muốn học thổi

sáo, chỉ là không gặp được thầy, sau này huynh dạy tôi nhé!”

Nhạc Du đôi mắt tỏa sáng: “Cô thích sáo?”

“Đúng vậy, sáo nghe rất hay mà.” Tiểu Ngư tràn ngập hy vọng hỏi tiếp, “Nhạc tiên sinh, vậy huynh có biết nhạc phổ không?”

Nhạc Du chần chừ một chút, nói: “Chỉ biết một chút, nhưng không am hiểu lắm.”

Tiểu Ngư mặt mày hớn hở: “Biết một chút

là được rồi, Nhạc tiên sinh. Tôi có một điệu hát ngắn, nhưng mà không có nhạc phổ, không biết huynh có thể căn cứ vào âm điệu tôi hát ra mà giúp tôi chép lại thành nhạc phổ hay không?”

“Vậy tôi sẽ hết sức thử xem.” Nhạc Du

định nói không thể, nhưng nhìn gương mặt tươi cười như hoa xuân rực rỡ

của Tiểu Ngư, lại thật sự không đành lòng, đành gắng gượng nói.

Tiểu Ngư hưng phấn: “Thật tốt quá, nhân lúc trời còn chưa tối, chúng ta đi mua sáo đi!”

“Bây giờ?” Nhạc Du giật mình hỏi.

“Đúng, bây giờ, nếu huynh sợ bị người ta thấy thì đội nón vào là được.”

Ngày mai sẽ đi biểu diễn, về ngón giọng

và nội lực của nàng, hát không thành vấn đề, nhưng nếu muốn hiệu quả tốt hơn thì hay nhất là có nhạc đệm, hơn nữa trong nhà còn có lão già quái

dị, nàng cũng không muốn ở yên đó. Tốt nhất là chờ khi nàng mua sáo trở

về, lão già kia đã đi rồi, như vậy cũng dễ hỏi chuyện Nhị thúc đã tìm

hiểu thế nào.

Tìm hiểu… Á, Cảnh Đạo Sơn!

Tiểu Ngư mới vừa quay người định đi ra

cửa, sắc mặt đột ngột biến đổi, nàng sao lại quên mất trong nhà còn đang giấu một người, liệu có bị lão già kia phát hiện ra chưa?

Chấn kinh này không phải chuyện đùa, Tiểu Ngư bất chấp mọi thứ, vội vọt mạnh ra khỏi cửa phòng hét to một tiếng Phạm Thông.

Nghe ra cấp thiết trong giọng Tiểu Ngư,

Phạm Thông vội vàng cáo lỗi với lão già quái dị, để Phạm Đại tiếp tục

tiếp đón, vội vàng chạy tới.

“Cha, họ Cảnh kia đâu? Có bị lão ta phát hiện ra không?” Tiểu Ngư hạ giọng rất thấp nói.

Phạm Thông rất nhanh liếc mắt qua nhà

chính một cái, cũng thấp giọng trả lời: “Không có, giữa trưa nay ta ra

ngoài thuận tay điểm huyệt đạo của hắn, đến giờ còn chưa giải, Đản Nhi

cũng đang trông giữ hắn nữa!”

“Đêm dài lắm mộng, cha, con không có hứng thú học võ với lão già kia, cha nghĩ cách mời lão ta đi đi.” Tiểu Ngư

nhẹ nhàng thở ra, gật đầu, lập tức cao giọng nói: “Cha, con đi cùng Nhạc tiên sinh lên trấn trên một chuyến.”

“Cái này… À.. con đi đi..” Phạm Thông

ngây ngẩn đáp, trong ánh mắt lại lộ ra thần sắc khó xử, phải mời Bỉ lão

tiền bối đi, cái này…

“Chúng ta đi thôi!” Tiểu Ngư quay đầu nói với Nhạc Du đã che mặt lại cẩn thận.

Nón sa này ngày ấy rời khỏi Tiền phủ,

Nhạc Du đặc biệt thỉnh cầu nàng mua, lần này quyết định lên kinh và ở

lại kinh thành, Nhạc Du vẫn sợ sẽ bị Hạ Tủng phát hiện, bởi vậy làm gì

cũng đặc biệt cẩn thận, bình thường có thể không gặp người ngoài thì sẽ

không gặp người ngoài, ra cửa nhất nhất mang theo đấu lạp nón sa, quả

thực so với thiên kim tiểu thư còn thiên kim tiểu thư hơn.

Hai người lên trấn, may mắn phồn hoa

trong thành đã lan ra vùng ngoại thành, không cần phải vào thành, hai

người cũng nhanh chóng chọn được hai cây sáo tốt. Để tránh phải giáp mặt với lão già, nhìn mặt trời còn một lúc nữa mới xuống núi, Tiểu Ngư cố ý không về nhà mà dẫn Nhạc Du đến cánh đồng cách nhà không xa, ngồi ở một bờ ruộng, sau đó mở miệng hát.

Nhạc Du nghe đến xuất thần, cho đến khi

Tiểu Ngư gọi hắn lần thứ hai, hắn mới giật mình tỉnh lại: “Làn điệu ngắn này cô học được ở đâu? làm sao có thể thanh tân thoát tục như thế?”

Tiểu Ngư cười nói: “Huynh trước đừng hỏi học được ở đâu, hãy thử xem có thể thổi lại được theo điệu hát của tôi không.”

Nhạc Du thôi không hỏi, ngưng thần cẩn

thận nhớ lại một chút, thổi ra một hai câu, tuy rằng không quá ăn nhập,

nhưng đại thể vẫn là bắt đúng điệu, nhưng mà Tiểu Ngư lại nhanh chóng

phát hiện ra một vấn đề. Tiếng sáo này lanh lảnh trong veo, nếu thổi

đơn, tất nhiên là vô cùng dễ nghe, nhưng nếu cứ để nguyên vậy làm nhạc

đệm cho toàn bộ bài thì không khỏi quá sắc bén.

Nghĩ một chút, Tiểu Ngư bảo Nhạc Du thử

thổi xuống âm thấp một chút, quả nhiên là tốt hơn, sau đó hai người lại

tiếp tục thử, lại sửa chữa, mãi cho đến khi Phạm Bạch Thái đến tìm mới

miễn cưỡng ổn thỏa được nửa bài.

Cơm chiều còn chưa nấu! Nhìn chân trời

nắng chiều đã tối lại, Tiểu Ngư lúc này mới ý thức được thời gian trôi

qua, vội bật dậy, thuận tay vuỗi mông: “Đông Đông, đói lắm rồi hả? Tỷ tỷ về nhà nấu cơm đây. Đúng rồi, người kia đã đi chưa?”

“Đi rồi, Nhị thúc giữ ở lại, nhưng ông cụ kia nói, ông ấy có thói quen màn trời chiếu đất, ngủ ở nơi náo nhiệt,

nhà chúng ta quá thanh tịnh, nhưng mà trước đi khi ông cụ nói, hôm nay

uống rượu xong mới có gà nướng ăn, ngày mai ông ấy phải vừa uống rượu

vừa ăn gà nướng.” Phạm Bạch Thái thành thành thật thật báo cáo, sau đó

bổ sung một câu: “Cha và Nhị thúc đều đáp ứng, nói sáng mai nhất định sẽ chuẩn bị tốt cho ông ấy. Tỷ tỷ, ông cụ kia là người nào vậy? Tại sao

cha và Nhị thúc đều đối với ông ấy tôn kính như thế?”

“Người nào ấy à? Lão quái nhân quỷ hút

máu!” Tiểu Ngư quả thực muốn cắn răng nghiến lợi, một cân rượu Kiếm Nam

Xuân ngon nhất, một con gà nướng! Một ngày ít nhất phải ba bốn mươi văn

tiền, hai huynh đệ sinh đôi nhà này thật đúng là hào phóng!

Nhìn Tiểu Ngư lửa giận phừng phừng trở

về, hai huynh đệ lập tức biến thành rùa đen rụt đầu, câm như hến, ấp úng nửa ngày, vẫn là Phạm Thông cười cười nịnh nọt làm lành trước: “Con gái ngoan, cha biết con không thích học võ với Bỉ lão tiền bối, nhưng mà Bỉ lão tiền bối trước đây là nhân vật lừng lẫy nổi danh trên giang hồ,

trước khi triều đình còn chưa cấm võ, ông ấy còn từng mấy lần lập công

lớn, trước kia khi ông nội con còn sống cũng từng sùng bái ông ấy, hiện

giờ ông ấy đến nhà chúng ta, chúng ta làm vãn bối dù sao cũng nên hết

sức chiêu đãi, con nói có phải không?”

“Phải… Phải cái đầu ngài ấy! Một ngày một cân rượu ngon một con gà, ngài cho là nhà chúng ta có tiền lắm à?” Tiểu Ngư quả thực muốn phun ra lửa, “Ta mặc kệ hai người dùng cách gì, ngày

mai là ngày cuối cùng, ăn uống xong hai người lập tức mời người đi cho

ta!”

Lão già quái dị kia dù y phục rách rưới,

nhưng sắc da của lão ta lại rất tốt, người như vậy có giống như sắp đói

chết không? Một lần hai lần ra chút máu cũng không sao, coi như là tình

cảm kính ngưỡng của hai huynh đệ với lão tiền bối giang hồ, nhưng mà sau này cứ thành quen thói như vậy, Phạm Tiểu Ngư nàng cả đời đều đừng nghĩ đến từ làm trâu làm ngựa mà vươn mình được nữa.

Hai huynh đệ lại rụt đầu một lần nữa, mày chau mặt nhíu, không dám phản đối cũng không dám đáp ứng.

Tiểu Ngư nhìn vào mắt, trong lòng điên

tiết, bực bội hận không thể hét to lên, nàng ghét nhất ở lúc mắt thấy có thể sống yên ổn qua ngày thế này, thế nhưng cố tình lại gặp phải cái

quỷ biến cố nào đó.

Ông trời chết tiệt! Chẳng lẽ nàng chỉ muốn làm người bình thường thôi mà khó đến như vậy sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 116

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...