Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 87

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cậu bé, cháu không sao chứ?” Phạm Thông là nôn nóng nhất, tiến lên một bước, lo lắng nhìn Đinh Triệt.

“Ta…” Đinh Triệt trong lòng nóng lên,

muốn nói thật, nhưng bản tính kiêu ngạo đã ngăn cản hắn tố khổ, chỉ có

thể cố cắn chặt môi dưới, gắng sức chặn lại sự yếu đuối sợ hãi đang muốn tràn lên trong lòng.

Nhìn vẻ mặt

ương ngạnh cố nén sợ hãi kia của Đinh Triệt, Tiểu Ngư thầm thở dài một

hơi, cho dù thật sự có là nó khai ra địa chỉ quán trọ mà không phải Cảnh Đạo Sơn tự điều tra, nàng cũng hoàn toàn không muốn truy cứu, huống chi nếu người đã đến đây rồi, dù sao cũng phải nghĩ cách cứu nó ra trước

rồi nói tiếp. Ngẫm nghĩ lại cẩn thận cách mà mình đề nghị lúc trước,

Tiểu Ngư tuy vẫn như trước thấy rõ là không chắc chắn thành công, nhưng

bất luận thế nào, chỉ cần có một cơ hội thôi, nhất định sẽ phải tranh

thủ cố gắng hết sức mình.

Trong khi nàng còn đang ngẫm nghĩ, Phạm

Đại đã lớn tiếng quát muốn Cảnh Đạo Sơn thả người, còn không ngừng châm

chọc hắn nếu thật có bản lĩnh thì cùng Phạm Nhị hiệp ta đây đường đường

chính chính quyết đấu.

“Đêm nay ánh trăng đẹp như thế này, nếu

hai chúng ta vọng động can qua, chẳng phải là có lỗi với cảnh đẹp hay

sao?” So với Phạm Đại bộ dạng nổi trận lôi đình hận không thể xông lên

đánh lộn, Cảnh Đạo Sơn lại thong thả chậm rì rì cứ như thật sự đang

chuẩn bị pha trà ngắm trăng, vừa nhấc ấm trà lên rót nước nóng tráng qua chén trà một lần, vừa không chút để ý mà liếc nhìn về phía Tiểu Ngư,

dừng trên người Bối Bối trong lòng nàng, ngừng một chút, mỉm cười: “Cáo

có bộ lông màu lửa đỏ rực không chút pha tạp như vậy, có một con đã coi

như là hiếm quý, không ngờ thật sự lại có một đôi, Cảnh mỗ hôm nay thật

sự là được mở rộng tầm mắt!”

“Cảnh đẹp cái rắm, con cáo kia đâu?” Phạm Đại khinh thường nhổ nước bọt, Tiểu Ngư không nói lời nào nửa mình náu

phía sau Phạm Thông, vừa giả vờ như sợ hãi rụt rè vừa lén quan sát rừng

cây xung quanh. Ba năm nay, ngoài Nhạc Du và Đinh Triệt, nàng chưa từng

thể hiện võ công ở trước mặt người ngoài, nếu có thể khiến Cảnh Đạo Sơn

cho rằng đứa con gái này nhà họ Phạm chỉ là một đứa bé gái bình thường,

phần thắng của bọn họ lại thêm được mấy phần.

Cảnh Đạo Sơn cười cười, lại tự cho là

tiêu sái vỗ tay một cái, trong rừng nghe thấy tiếng lại đi ra một người, trong tay đang không chút khách khí túm chặt cổ một con cáo, Nhạc Nhạc

đáng thương không giãy dụa nổi, cổ họng lại bị nắm chặt mà không thể kêu ra tiếng.

“Thả Nhạc Nhạc!” Đinh Triệt vốn đang cố

nén giận, lúc này nhìn thấy con vật cưng của mình bị ngược đãi như vậy,

nhất thời không khống chế được hét lớn, muốn vọt đến, nhưng lập tức trên cổ hắn liền nhiều thêm một lưỡi dao găm sáng loáng bén ngót.

“Chỉ là một con cáo con mà thôi, thả đi!” Cảnh Đạo Sơn chậm rãi lần lượt châm trà, như là căn bản không nhìn thấy thuộc hạ đang cầm dao uy hiếp sinh mạng người ta, còn ra vẻ rộng rãi

hào phóng.

Người đàn ông đang túm Nhạc Nhạc đáp lại

một tiếng, đột ngột vung tay lên, Nhạc Nhạc đã nặng nề văng lên, sắp té

lăn xuống mặt đất. Bên Tiểu Ngư tuy rằng biết hắn sẽ không có lòng tốt

mà dễ dàng thả ra như vậy, nhưng khoảng cách giữa hai bên vốn không gần, muốn đỡ lấy cũng đã không kịp, lại băn khoăn không biết đối phương có

bố trí cạm bẫy gì hay không, không ai có thể xông bừa, chỉ đành trơ mắt

nhìn bi kịch sắp xảy ra.

“Ngao…”

“Nhạc Nhạc…”

Gần như trong cùng một khoảnh khắc, Bối

Bối trong lòng Tiểu Ngư và Đinh Triệt cùng đồng thời kêu lên, chỉ một

loáng, Bối Bối đã nhanh như chớp nhảy ra, khó khăn lắm mới kịp lao đến

trước khi Nhạc Nhạc chạm đất, lăn ra dùng bốn chân cố gắng đỡ được Nhạc

Nhạc.

“Ư ư…” Hai tiếng kêu rên vang lên. Nhạc

Nhạc và Bối Bối cùng lăn ba bốn vòng mới dừng lại được, phát ra những âm thanh đau đớn vì bị thương.

Mọi người đều giật mình, ngay cả Cảnh Đạo Sơn cũng không ngờ lại được chứng kiến cảnh như vậy.

Nói thì chậm nhưng diễn ra thì nhanh,

Phạm Đại thừa dịp đó nhanh chóng phi thân đến, hai tay khua một cái đã

ôm được mỗi con cáo một tay, đồng thời mũi chân không dừng lại chút nào, cả người giống như bị một thanh nam châm cực mạnh hút lại, nhanh chóng

quay trở về. Chỉ nghe thấy ba tiếng vút vút xé gió nhỏ, ngay tại chỗ hắn vừa điểm chân xuống xuất hiện ba mũi châm dài màu bạc sáng loáng, nếu

động tác của Phạm Đại chậm hơn nửa nhịp, mấy mũi châm đó sợ rằng đã ghim trên đùi hắn, mà với bản chất của Cảnh Đạo Sơn, Tiểu Ngư không tin trên đó không có chút độc nào.

Lão thất phu khiến người ta buồn nôn này

quả nhiên là tỏ rõ hết thảy bản chất đê tiện của mình, Tiểu Ngư không

chút lo là coi thường ống tay áo đang rủ xuống trông như chẳng có gì của Cảnh Đạo Sơn, nén lại cảm giác thấy mà sợ khi nãy trong lòng, âm thầm

hừ lạnh một tiếng, cùng Phạm Bạch Thái ôm lấy hai con cáo, cẩn thận kiểm tra chúng nó.

“Ư ư…”

Xem xét hết, Nhạc Nhạc ngoài cổ họng bị

bóp lâu thì chỉ có chút bị sợ hãi, cũng không có vết thương nào khác,

Tiểu Ngư thuận tay trao Nhạc Nhạc cho Phạm Bạch Thái ôm trước, cẩn thận

xem tiểu bảo bối của mình. Dưới ánh trăng sáng tỏ, đôi mắt cáo con đã

sớm đẫm nước mắt, cuộn mình gần như không động đậy, một chân còn duỗi ra một cách kỳ lạ, rõ ràng là bị thương không nhẹ, Tiểu Ngư dịu dàng vuốt

ve chú nhóc cáo lửa dũng cảm thông minh của mình, vừa hãnh diện vừa đau

lòng, sống mũi đã dâng lên cảm giác cay cay.

“Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc, mày sao rồi?” Phía đối diện, Đinh Triệt lo lắng kêu lên.

“Nó không sao.” Tiểu Ngư cố nén cảm giác cay sống mũi, Nhạc Nhạc không sao, thế nhưng Bối Bối nhà nàng lại…

“Được rồi, cáo đã trả lại cho các ngươi,

Phạm đại hiệp, ta nghĩ ngươi hẳn đã biết chúng ta muốn gì rồi chứ?” Cảnh Đạo Sơn một kích không thành, sắc mặt không khỏi biến đổi.

Hắn vốn dĩ tính toán cho thuộc hạ ném con cáo thành thương nặng, sau đó thừa lúc người nhà họ Phạm ôm trở về, có

thể khiến ai bị thương trước thì tốt, càng dễ dàng chiếm được nhiều lợi

thế hơn, không ngờ con cáo kia lại thông minh không sợ như thế, lại càng không ngờ được hai huynh đệ kia lúc trước võ công sàn sàn như nhau,

nhiều năm không thấy, hiện giờ đã có chênh lệch nhiều như vậy. Chỉ dựa

vào chiêu thức vừa rồi mà thấy thì, Phạm Đại đã không dễ đối phó như đại ca của hắn, lại nghĩ đến nội thương của mình vẫn chưa khỏi hẳn, trong

lúc gấp gáp thế này, bên cạnh mình lại không có nhiều nhân thủ, không

khỏi có chút ngầm hoang mang, dứt khoát nghĩ, sự thiện lương của Phạm

Thông vẫn là một nhược điểm trí mạng của bọn họ, mình chỉ cần còn con

tin trong tay là vẫn có thể giữ được thượng phong.

“Vô sỉ, đê tiện! Trên đời sao lại có loại người bề ngoài đạo mạo mà bản chất đê tiện vô sỉ như thế? Mệt ngươi còn dám nói chỉ là một con cáo mà thôi, nhưng loài cáo còn hiểu tình trọng

nghĩa, vì cứu anh em của nó mà quên thân mình, còn ngươi, dù thân khoác

áo nhà nho, thực chất còn không bằng cả loài súc sinh.” Phạm Thông còn

chưa nói tiếp, bên cạnh đã vang lên tiếng mắng, thanh âm trong trẻo

chính khí nghiêm nghị, ngay cả Nhạc Du tính tình yếu đuối cũng không

nhìn nổi điệu bộ giả tạo của Cảnh Đạo Sơn, giận dữ mà tiến lên.

“Ngươi lặp lại lần nữa xem!” Cảnh Đạo Sơn sắc mặt trầm xuống, trong mắt lập tức tinh quang tóe ra, giống như rắn

độc đâm vào trong mắt Nhạc Du.

“Ta…” Nhạc Du sao từng gặp qua ánh mắt

độc ác âm hiểm như vậy, lập tức cả kinh, dũng khí vừa rồi như quả bóng

khí cầu bị châm thủng, căng không nổi như trước nữa.

“Cảnh đại hiệp.” Phạm Thông giải vây đúng lúc, đồng thời nghiêm nghị nhìn Cảnh Đạo Sơn nói. “Năm đó đại hiệp La

Quảng đã phó thác Đản Nhi cho chúng ta, chính là tin tưởng Phạm mỗ, Phạm mỗ đã nhận làm thầy, cũng có nghĩa vụ bảo vệ đồ đệ của mình, sao có thể bán đứng cha con đồ đệ của mình chứ?”

“Ha ha ha ha… Phạm đại hiệp quả nhiên cao thượng.” Cảnh Đạo Sơn như Tứ Xuyên biến diện*, chớp mắt đã khôi phục lại thái độ bình thường, thong dong nhấc một chén trà nhỏ nhấp một ngụm, giọng nói không cao không thấp, giống như tỏ vẻ

hàm dưỡng của hắn có gì đó cao thâm, nhưng lại nói ra một lời khiến

người ta thấy rùng mình ớn lạnh: “Có điều, Phạm đại hiệp hình như còn

không tin quyết tâm của Cảnh mỗ, vậy đi, các ngươi lấy một ngón tay đưa

cho Phạm đại hiệp nhìn xem.”

Câu cuối này là nói với hai người đàn ông đang giữ Đinh Triệt, hai người lập tức chia nhau, một người giữ chặt

Đinh Triệt, người kia lôi một bàn tay của hắn ra, giơ lên, chỉ cần lưỡi

sao sắc lạnh xẹt qua, lập tức sẽ có cảnh tượng máu chảy đầm đìa xuất

hiện.

“Không!” Dù Đinh Triệt có kiêu ngạo ương

ngạnh thêm đi nữa, cũng không nén được sợ hãi mà kêu lên. “Chờ một

chút.” Hô hấp Phạm Thông đột nhiên trở nên gấp gáp, nhìn chằm chằm Cảnh

Đạo Sơn, “Ta biết, ngươi đơn giản là muốn dùng con tin uy hiếp ta, nhưng đứa bé này là vô tội, ngươi thả nó, ta để chính con gái ruột của ta đến đổi cho ngươi làm con tin!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...