Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 76

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên cạnh khách điếm, bến nước bên bờ con

suối nhỏ, Tiểu Ngư thành thạo vắt cái áo cuối cùng, bỏ vào giỏ trúc, vẩy vẩy nước dính trên tay rồi đứng thẳng dậy, mũi ngửi thấy mùi hương hoa

tường vi thoang thoảng, trước mắt đã thấy phía chân trời một vầng trăng

vàng hình lưỡi liềm cong cong treo lơ lửng trên những mái nhà, bỗng dưng nhớ đến câu thơ nổi tiếng này, nhất thời không khỏi ngừng lại một chút

ngắm cảnh đẹp trước mắt.

Nếu như đến được kinh thành, lại thấy

kinh thành cũng không thích hợp ở lại, vậy thì tiến xuống Giang Nam đi.

Hiện giờ cảnh sắc Cô Sơn Tây Hồ*(2) nhất định là thanh khiết đẹp đẽ hơn rất nhiều so với ngàn năm sau, đúng rồi, hình như hiện tại vị Lâm tiên sinh vợ mai con hạc*(3) kia vẫn còn đang sống thì phải? Nếu đi Giang Nam không chừng còn có thể gặp mặt một lần được ấy chứ!

“Sư tỷ, chúng ta về thôi!”

“À, ừ!” Tiểu Ngư vừa mới ngẩn người, chợt nghe tiếng La Đản theo nàng cùng đi giặt quần áo gọi, đưa mắt nhìn liền thấy hắn đã xách theo cái giỏ trúc chất đầy quần áo đứng trên thềm đá

chờ nàng, vội đáp lời, phủi phủi mặt váy đang bị nhăn lại, kéo váy nhẹ

nhàng nhảy lên.

Mấy ngày này bọn họ luôn đi đường, tất cả quần áo chỉ có thể giặt lúc trời chạng vạng và phơi khô vào ban đêm.

Hai người theo cửa hông vào trong sân

khách điếm, cùng nhau đem quần áo rũ ra phơi, tay áo đều được xuyên

ngang bằng gậy trúc, mỗi đầu được khéo léo buộc lại. Kiểu phơi này chẳng những có thể khiến tăng diện tích để nước bốc hơi nhanh nhất, đồng thời tất cả cũng nối vào nhau để kẻ trộm không dễ ăn cắp. Gia sản nhà bọn họ vốn đã chẳng còn nhiều lắm, trước khi tìm được công việc nào đó để mưu

sinh thì một cái áo cũng phải vô cùng quý trọng. Là chủ nhà gánh vác hết mọi quyết định, Tiểu Ngư lúc nào cũng phải tính toán cẩn thận.

Hai người phơi xong quần áo trở về phòng, liền thấy tất cả mọi người đã ngồi quanh bàn chờ hai người bọn họ.

Nếu ngọc bội tạm thời còn chưa thể đi

cầm, trong tình hình khó khăn này, về phương diện thức ăn tất nhiên là

phải giảm thiểu, nhưng tất cả mọi người đều hiểu lí lẽ, không ai có ý

kiến gì với việc này, tuy chỉ là cơm rau dưa nhưng vẫn như cũ ăn rất vui vẻ.

Ăn xong cơm tối, đợi tiểu nhị đem bát đũa thu dọn xong, Không Sắc bắt đầu chỉ dạy Phạm Bạch Thái tập viết, đồng

thời cũng chuẩn bị trước cho La Đản bút mực, nhưng La Đản đã dự tính từ

trước, nói hắn từ nay sẽ không học nữa.

“Tại sao?” Tiểu Ngư ngẩn ra.

“Cũng không có gì, ta vốn đã không thích

đọc sách cho lắn, cũng chưa từng nghĩ đến phải thi đậu công danh gì đó

làm rạng rỡ tổ tông, có thể đọc được sách viết được chữ đã đủ rồi. Chữ

không viết đẹp cũng không quan trọng, ta vẫn nên đi lấy cỏ khô cho lừa

ăn thì hơn!” La Đản thản nhiên nói, gật đầu với mọi người rồi đi ra

ngoài.

Tên nhóc này, hôm nay sao lại có cảm giác là lạ thế nào đó.. Tiểu Ngư nhíu mày, lại nghĩ không ra nguyên nhân,

đang muốn nói với Không Sắc La Đản không muốn luyện chữ thì thôi, Phạm

Đại ở bên cạnh đã đứng dậy, lười biếng duỗi hai cánh tay một chút, nói:

“Đọc sách viết chữ đúng là chẳng vui chút nào, tính này của Đản Nhi thực là hợp ý ta.”

Nói xong, hắn bước ra ngoài, “Trấn này

thực là yên tĩnh, hẳn là không có những kẻ lộn xộn. Mọi người cứ từ từ

viết, ta ra ngoài dạo quanh một chút.”

“Nhị đệ, mọi việc vẫn nên cẩn thận một

chút!” Biết đệ đệ sinh đôi của mình tính tình trời sinh hiếu động, sớm

như vậy không thể nào bắt hắn ở yên trong khách điếm nghỉ ngơi, Phạm

Thông cũng không ngăn lại, chỉ dặn theo một câu. Phạm Đại không cho là

đúng phất phất tay, cũng không quay đầu lại mà bước thẳng ra ngoài.

“Tiểu Ngư, vậy con cùng Không Sắc sư phụ

và Đông Đông luyện chữ đi, ta vào nghỉ ngơi trước.” Phạm Thông nói, vết

thương của hắn tuy mỗi ngày đều chuyển biến rất tốt, nhưng dù sao xe lừa xóc nảy, không thể ở trên xe vận công, vậy nên chỉ có thể nhân lúc ban

đêm tìm nơi ngủ trọ mà vận công chữa thương để đẩy nhanh tốc độ khang

phục.

“Cha, cha lại quên rồi. Hiện giờ đã không còn Không Sắc sư phụ gì nữa, chỉ có một vị Nhạc tiên sinh.” Tiểu Ngư cười nhắc hắn.

“Đúng rồi, là tiên sinh, là tiên sinh, ha ha, xem trí nhớ của ta này..” Phạm Thông cười cười, đã bước hẳn vào phòng.

Tiểu Ngư nhìn hắn đi vào, cười quay sang

hướng Không Sắc, à không, về sau hẳn phải gọi hắn là Nhạc Du: “Nếu Đản

Nhi không thích, vậy để ta đến tập cùng mọi người, chữ của ta chẳng

khác nào gà bới ấy, vừa lúc có tiên sinh chỉ đạo cho ta.”

“Thí chủ…”

Vì không để lộ sơ hở, mỗi ngày chỉ lúc

ngủ Nhạc Du mới bỏ nữ trang xuống rất tự nhiên hai tay chắp lại, ý muốn

tỏ ra khiêm tốn, liền thấy Tiểu Ngư tựa tiếu phi tiếu: “Tiên sinh gọi ta là gì?”

Gương mặt tuấn tú của Nhạc Du nhất thời

ửng đỏ, hai rèm mi đen mượt nhất thời cụp xuống, giấu đi ánh sáng trong

đôi mắt xinh đẹp, cúi đầu nói: “Uhm, là…Tiểu…Ngư…”

“Đúng vậy, là Tiểu Ngư, về sau tiên sinh

gọi nhiều thêm vài lần là quen thôi.” Tiểu Ngư cong khóe miệng cười hì

hì, “Đúng rồi, còn có thói quen chắp tay và tự xưng là tiểu tăng này

nữa, cũng nhất định phải bỏ đi mới được.”

Không Sắc này đôi lúc thật sự là cổ hủ,

đã quyết định hoàn tục còn cứ tự xưng là tiểu tăng, hơn nữa còn luôn

luôn không dám nhìn thẳng vào nàng. Kính nhờ, hiện giờ nàng mới mười ba

tuổi, còn chưa hoàn toàn dậy thì nữa, còn chưa hẳn là một nữ nhân được

không?

“A, được…” Nhạc Du bỏ tay xuống, nhưng

lập tức liền cảm thấy hai tay buông xuống bên cạnh người thực là không

quen, không biết nên làm gì, không khỏi lại càng luống cuống.

Tiểu Ngư vốn định giễu cợt hắn thêm câu

nữa, có điều xem hắn da mặt mỏng quá, đành bỏ qua ý định này, nói sang

chuyện khác, cười nói: “Đúng rồi, tiên sinh, ta nghe nói viết chữ không

chỉ có bút quan trọng mà mực cũng rất quan trọng đúng không. Huynh nói,

mực này phải mài như thế nào mới đúng?”

Nhắc đến chuyện mình am hiểu, vẻ quẫn

bách của Nhạc Du quả nhiên giảm xuống, không chỉ giải thích tỉ mỉ, hơn

nữa còn tự mình làm mẫu. Sau một lúc như vậy, Tiểu Như nhất thời liền

quên mất phải nghĩ lại xem tại sao cảm thấy La Đản có gì đó khác lạ, lại không biết La Đản không lâu sau đã lén lút quay trở về, có điều vẫn ẩn ở một chỗ bí mật gần đó, kinh ngạc nhìn nàng từ xa.

* * *

“Đây chính là núi Cụ Tỳ?”

Đường lên kinh phải đi qua Tân Trịnh,

Tiểu Ngư nhảy xuống xe, vừa lấy tay che lại ánh nắng chói mắt, vừa híp

mắt ngẩng đầu lên nhìn những vách đá dựng đứng trước mắt, những đỉnh núi trần trụi cao ngất trời. Từ hôm trước khi nghe nói phải đi qua nơi này, nàng liền thấy hiếu kỳ, muốn xem thử nơi qua mấy ngàn năm, con cháu

Viêm – Hoàng*(4) bao đời sau

coi là thánh địa dân tộc hành hương tìm về đăng sơn bái tổ có hình dạng

ra sao, lúc này vừa thấy, khí thế quả nhiên bất phàm, nhất là lúc này

khi bọn họ đang qua đường nhỏ nơi khe sâu, ngửa mặt trông lên lại càng

cảm thấy núi cao hùng vĩ.

“Tiên sinh, ở đây thật là nơi năm đó Hiên Viên Hoàng Đế sống sao?” Phạm Bạch Thái cũng nhìn theo không chớp mắt,

trên mặt tràn đầy vẻ kính ngưỡng.

Vì đang mặc nữ trang, ngại gặp người

khác, dù đang lúc nghỉ ngơi, Nhạc Du cũng không chịu rời khỏi thùng xe

chật hẹp, nghe thấy hai chị em hỏi, liền vén rèm lên, gật đầu nói: “Nơi

này đúng là núi Cụ Tỳ. Năm xưa trong “Trang Tử – Từ Vô Quỷ”*(5) từng có ghi chép, viết: Hoàng Đế thăm Đại Ngỗi trên núi Cụ Tỳ. “Thủy Kinh Chú”*(6) của Lịch Đạo Nguyên đời Bắc Ngụy cũng nói: Hoàng Đế lên núi Cụ Tỳ, nâng cao đê hồng thủy lên, lấy “tranh của thần” che cho đồng tử, tức thành núi.

Đời Xuân Thu sau đó danh tướng Trịnh Tử Sản xây dựng Hiên Viên miếu,

cũng đem tháng ba thành tiết lễ, đến tận bây giờ, vẫn thường có thánh

hiền đến hành hương bái lạy, thực là thánh địa.” (móa, mấy tiếng đồng hồ với bài giảng này của Không Sắc. Ta ko đảm bảo trăm phần trăm đâu đó.. T^T)

“Ồ, vậy sao? Tiên sinh, mau nói cho ta

biết đi, nơi này có thánh hiền nào từng đến? Ta muốn nghe.” Phạm Bạch

Thái lập tức mê mẩn, lại leo lên càng xe, chăm chú lắng nghe.

“Được, ta giảng cho trò vài truyện,

truyền thuyết Đại Vũ vì muốn trị thủy tai, đã từng đến đây bái lạy…”

Nhạc Du mỉm cười, đem một đoạn lịch sử kể lại rất êm tai. Không biết cố ý hay vô tình, Phạm Bạch Thái rõ ràng ngay bên cạnh hắn, giọng hắn chuyển thành nhẹ nhàng thấp giọng như trước, nhưng lại rành mạch đến ngay cả

Tiểu Ngư đã cách xa cả một quãng nhặt đá ném chơi cũng nghe thấy rõ

ràng.

“Người đọc sách đúng là người đọc sách,

rõ ràng chẳng cần đi đâu mà dường như điều gì cũng biết, khó trách Đông

Đông kiên trì nhất định muốn đọc sách. Mấy ngày nay, không nói Đông

Đông, ngay cả ta cũng nhiều thêm không ít kiến thức ấy chứ!” Phạm Thông

cười đi đến bên Tiểu Ngư, chỉ vào chỗ khe núi thắt lại nói: “Tiểu Ngư,

chờ qua khỏi núi Cụ Tỳ này, lại đi ba mươi dặm nữa là Tân Trịnh, đợi đến Tân Trịnh, chúng ta có thể đổi sang đường thủy đi thẳng đến kinh

thành.”

Tiểu Ngư gật gật đầu, ngóng nhìn về phía

Phạm Thông chỉ, trong lòng không khỏi có phần bay bổng dâng trào, cũng

có chút kích động.

Kinh thành, Khai Phong*(7) đó! Nàng cuối cùng sẽ nhìn thấy kinh thành phồn hoa nhất của đất nước

này sao? Chỉ mong đô thị này sẽ không để nàng thất vọng, chỉ mong tất cả đều có thể thuận thuận lợi lợi!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...