Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 159

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bách Linh các đang dính kiện cáo, trấn

Liễu Hà dù có gần thành Khai Phong thì cũng cách xa năm sáu dặm đường,

Tiểu Ngư không đủ thời gian ngủ nữa, chỉ tắm rửa ăn cơm rồi lại chạy về

trong thành.

Sự thật chứng minh, sự lo lắng trước của Tiểu Ngư không phải là nói quá.

Nàng vừa về đến, La Đản liền báo một tin

tức không tốt, Miêu Thất chuyên canh giữ ở gần chỗ quan phủ chuyển tin

tức của Phạm Thông về nói, Tang gia quả nhiên đã sớm thông đồng với quan phủ, sau khi đơn kiện tới nha môn, vị phán quan* lão gia họ Thôi kia nhìn kỹ một lần, không ngờ sau đó liền sai phụ tá

chép lại một bản, đợi khi bên ngoài không chú ý đến mới lén lút đưa đến

Tang gia.

(*Phán quan: nguyên văn từ gốc là “Thôi quan”, là từ cổ sử dụng từ đời Đường, chỉ

một chức quan có nhiệm vụ giống như thẩm phán, quan tòa ngày nay, chuyên về tư pháp, xử án)

“Kẻ làm quan như vậy cũng thật khinh người quá đáng!”

Trong phòng làm việc, không cần tháo mặt nạ ra cũng có thể cảm giác được sắc mặt u ám của La Đản.

“Nếu một kẻ là sói, thì một kẻ là bái*, hợp lại với nhau cấu kết làm chuyện xấu là điều rất bình thường.”Tiểu

Ngư thản nhiên nói, trong giọng không nghe ra chút tức giận nào, chỉ bảo Miêu Thất lui ra, sau đó giữ chặt tay áo phải, xoay cổ tay chậm rãi mài mực.

(*Bái: là một giống thú như chó sói chỉ có trong truyện cổ của Trung Quốc.

Ngày xưa nói con lang con bái phải đưa nhau đi mới được, lìa nhau thì

ngã, vì thế cùng nương tựa nhau gọi là lang bái 狼狽. Như lang bái vi gian 狼狽為奸 cùng cấu kết với nhau làm bậy.)

“Chúng ta làm sao bây giờ?”

“Yên lặng xem xét, việc lên tòa chúng ta

không thông thạo, trước chờ Liễu trưởng ban tìm thầy kiện về đã.” Trong

lòng Tiểu Ngư đương nhiên phẫn nộ, nhưng chỉ phẫn nộ không cũng chỉ vô

ích.

Đợi đến buổi chiều, sau khi rời đi được gần ba canh giờ, Liễu Viên Thanh rốt cuộc mệt mỏi trở về, nhưng chỉ có một mình.

“Bọn họ sợ thế lực của Tang gia? Không dám nhận vụ án này?” Tiểu Ngư suy đoán theo phương án tệ nhất.

“Ngoại trừ như vậy, còn có người vừa nghe nói là giúp một gánh hát lên tòa…”

“Sợ mất thân phận của bọn họ? Thật sao?”

Ánh mắt Tiểu Ngư trở nên lạnh buốt. Lúc trước biết quan phủ và Tang gia

cấu kết nàng cũng chưa giận như thế, nhưng lúc này, nàng thật sự nổi

điên.

Đào kép thì làm sao? Không phải đều là

cha mẹ sinh ra? Không phải đều là một cái mũi hai con mắt? Lẽ nào bọn họ làm thầy kiện vốn cũng bị coi là hạng tam giáo cửu lưu là có thể thanh

cao lên tận trời? Có giỏi thì đừng làm thầy kiện nữa, sao không đi làm

quan lớn ấy? Có bản lĩnh thì đừng có đứng dưới công đường khoe khoang võ mồm mà lên trên ghế xử án mà ngồi? Nếu khinh thường đào kép đến vậy,

cũng được thôi, sau này nàng dựng ở cửa Bách Linh các một tấm biển “Chó

và thầy kiện cấm vào”, không, hẳn là “Chó và đồ mồm mép vô lại”. Bọn họ

còn không xứng với cái danh xưng thầy kiện.

“Đông gia, cô trước đừng nóng giận.” Liễu Viên Thanh cười khổ, lập tức phấn chấn trở lại, “Hôm nay tôi chạy mấy

chỗ, dù chưa mời được người, nhưng nghe nói có một vị Ngô công tử thi

Hương chưa đậu, nay sống nhờ ở chùa Thiên Thanh phía thành Bắc, khá là

tinh thông luật pháp. Tiểu nhân muốn đi nhìn xem lần nữa.”

“Mấy kẻ cãi thuê chỉ dựa vào ruộng đất

gia sản mà sống cũng dè dặt như vậy, lại càng không cần nói đến là thư

sinh cổ hủ thi rớt.” Tiểu Ngư châm chọc nói, nhưng dừng một chút lại đổi ý. “Có điều, ông đi một chuyến cũng được, nếu thực sự có thể đồng ý

giúp chúng ta là tốt nhất, nếu chỉ là mua danh chuộc tiếng tự cho mình

là thanh cao thì thôi.”

Nói xong, lại dặn dò Liễu Viên Thanh một

hồi, bảo ông ta trước khi mời người thì hỏi Ngô công tử kia mấy vấn đề.

Nếu đều trả lời hết, hơn nữa câu trả lời gần với đáp án, thì dù có tốn

nhiều tiền cũng phải mời người trở về, ngược lại không cần để ý đến.

Liễu Viên Thanh gật gật đầu, chỉ ở trong

các ăn một chút, liền mướn một chiếc xe bò đi vội vàng, hy vọng trước

lúc trời tối kịp trở về.

Lúc sau, tạm thời chỉ có thể tiếp tục chờ đợi, Tiểu Ngư liền đơn giản coi phòng làm việc thành phòng nghỉ, ngủ bù trên bàn làm việc.

Hạ loại thuốc này không giống như những

độc dược khác, dù là lên giường mà không cương được, cũng không thể nghĩ ngay được rằng mình trúng độc, hơn nữa, nếu như “bệnh” phát một thời

gian, không ai lại dám đem chuyện riêng tư mất mặt này tùy tiện loạn

truyền, dù sao phải vài lần thất bại mới có thể bí mật mời thầy thuốc.

Mà đến lúc đó, sợ rằng đã bỏ lỡ thời kỳ giải độc tốt nhất.

Cho nên, đêm nay nàng muốn đi “thăm viếng” vài người, về phần mạo hiểm hay không, Tiểu Ngư không để vào mắt.

Tang gia dù có giàu hơn nữa, trong nhà có nhiều hộ vệ nữa cũng bất quá chỉ là hạng xoàng, nếu như nhà chúng có

cao thủ, đêm qua trộm lẻn vào sẽ không phải là ba người kia. Đương

nhiên, nếu như nàng đánh giá thấp phòng vệ của Tang gia, bằng khinh công của nàng, nguyên vẹn thoát ra không phải là khó, huống chi, nàng không

phải đến ám sát, hoàn toàn có thể hành sự tùy hoàn cảnh.

Một lúc lâu sau, Liễu Viên Thanh trở về. Lúc này đây, ông ta cuối cùng không phải một người về nữa.

Nhìn qua, vị Ngô công tử này tướng mạo

xấu xí, mặc dù khoác áo bào trắng nhưng màu sắc đã ố vàng, hơn nữa dáng

người thấp nhỏ, sắc mặt ngăm đen, không giống như người đọc sách mà

giống nông dân hơn, duy chỉ có đôi mắt nhỏ nhưng con người sáng rực hữu

thần, lộ ra vẻ chấp nhất của tuổi trẻ và duy trì chính nghĩa, khiến

người ta không dám khinh thường.

Liễu Viên Thanh khi giới thiệu hai người, thái độ của người này trước sau đều đúng mực, sắc mặt không xuất hiện

sự khinh bỉ đối với giới nữ, mặc dù tướng mạo không tốt lắm nhưng lại

khiến người ta thấy rất có cảm tình.

Qua hai câu khách sáo, Tiểu Ngư không nói vô nghĩa nữa, trực tiếp kể lại tình huống rõ ràng, cũng dẫn hắn dạo một vòng qua hiện trường, cho hắn xem bản sao đơn kiện, cuối cùng mới thỉnh giáo.

“Cô nương tìm tại hạ đến, cũng chỉ là hành động dư thừa.” Ngô Ngôn Chi còn thật sự nghe và xem xét, xong rồi lắc đầu nói.

“Ngô công tử sao lại nói vậy?”

“Đã có dầu trẩu làm bằng chứng, lại là

bắt được tận tay, có nhiều láng giềng hàng xóm đều chứng kiến, hơn nữa

đơn kiện rõ ràng trật tự như thế, nếu trong này không có vấn đề gì, thì

chứng cứ đã vô cùng xác thực, cô nương dù không mời Ngô mỗ, ngày sau lên công đường cũng không cần lo lắng gì, sao phải phí tiền tài như vậy?”

Ngô Ngôn Chi thản nhiên nói, chẳng những không nói ngoa lên giống thầy

kiện bình thường, thổi phồng độ nghiêm trọng của vụ án khiến gia chủ chi thêm phí kiện tụng, lại còn khuyên Tiểu Ngư thu hồi lời mời, không cần

thiết mời người cãi giúp.

Đầu mày Tiểu Ngư nhất thời hơi nhướn lên, tiện đà cười khẽ: “Nói như vậy, Ngô công tử cho rằng vụ án này Bách

Linh các của chúng tôi hẳn là thắng?”

“Nếu không có gì sai khác, y theo pháp lý, chắc chắn sẽ thắng.” Ngô Ngôn chi gật đầu nói.

“Nếu Tang gia cấu kết với quan phủ thì sao? Ngô Ngôn Chi cho rằng vụ kiện này chúng tôi vẫn nắm chắc thắng lợi?”

“Xin chỉ giáo?” Sống lưng Ngô Ngôn Chi nhất thời càng thêm thẳng, nghiêm nghị hỏi.

“Không giấu gì Ngô công tử, Tang gia có

hậu trường, hơn nữa hậu trường rất sâu, hôm nay người thụ lý vụ án của

chúng tôi là Thôi phán quan, có quan hệ rất tốt với bọn họ, vì vậy chúng tôi không thể hoàn toàn nắm chắc.” Tiểu Ngư chăm chú nhìn thẳng vào vị

công tử Ngô Ngôn Chi này.

Tuy rằng vị Ngô công tử này đã đến đây,

cũng đã chứng minh về phẩm hạnh của mình, nhưng chỉ tinh thông luật pháp và một tấm lòng chính nghĩa còn chưa đủ, còn cần có sự can đảm và sáng

suốt rất lớn mới được.

Ánh sáng trong mắt Ngô Ngôn Chi nhất thời tăng vọt, ngay cả một chút lo lắng cũng không có, lập tức đứng dậy chắp tay nói: “Đã như vậy, án này Ngô mỗ xin nhận.”

“Ngô công tử lẽ nào không lo lắng một chút?” Tiểu Ngư nhìn hắn, “Vụ này, có lẽ là đầm rồng, là hang hổ.”

“Ta chỉ mong công lý chính nghĩa trong

thiên hạ có thể rộng mở.” Ngô Ngôn Chi cười ngạo nghễ, thân thể thấp bé

dường như đột nhiên cao thêm vài tấc.

“Có lẽ sẽ là quan lại bao che cho nhau, hắc bạch điên đảo.”

Ngô Ngôn Chi lại cười: “Đây là kinh

thành, ngoài Khai Phong phủ, còn có Đại Lý tự, Ngự Sử đài, Hình bộ, cho

dù ba bộ này cùng cấu kết, thì lanh lảnh càn khôn, phía trên còn có

Thiên tử thánh minh. Bốn năm thuần hóa, kinh kỳ có dân gõ trống kêu oan, tố gia nô bị mất một con heo nhỏ, Thái Tông hạ chiếu ban thưởng ngàn

đồng tiền vượt ngoài giá trị, lời rằng: sự nhỏ như vậy cũng tố với

trẫm, chỉ để nghe định đoạt, thật đáng vui mừng. Có lòng lắng nghe cả

thiên hạ, dân chúng không phải chịu oan. Chỉ cần xác thực có oan tình, tại hạ nguyện theo cô nương cùng gõ trống kêu oan.”

“Như vậy, xin kính nhờ Ngô công tử.” Tiểu Ngư nghiêm trang nói, đứng dậy hành lễ, sau đó bỗng nhiên nghi hoặc:

“Ngô công tử mới nói ngày sau lên tòa, xin hỏi làm sao biết được?”

“Trong Khai Phong phủ hai bên trái phải

đều có sảnh làm việc, hai bị phán quan thay nhau ngồi công đường xử án,

nếu hôm nay Thôi phán quan kéo dài thời gian điều tra, tự nhiên ít nhất

cũng phải đẩy chuyện này ít lâu mới giải quyết.”

Tiểu Ngư gật đầu, vị tú tài thi rớt không giống học trò bình thường chút nào này, không ngờ lại cải biến rất

nhiều ấn tượng trong lòng nàng về người đọc sách.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 159

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 159
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...