Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 122

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ăn xong bữa sáng, luyện chữ thêm nửa canh giờ, sau đó lại nằm xuống ngủ thêm một giấc nữa, bù lại mỗi đêm khuya

không được ngủ đủ giấc vì phải đi theo Phạm Đại đến nơi vắng người luyện võ, đây là thói quen hiếm hoi từ khi Tiểu Ngư lập ra gánh hát, nàng khó có được lúc nhàn rỗi, hôm nay cũng không phải là ngoại lệ.

Sau nửa canh giờ, đợi đến khi nàng mãn

nguyện tỉnh lại từ giấc mộng, mặt trời đã lên cao, ánh nắng chói lọi tỏa khắp nhân gian, trên không trung được mấy đám mây trắng nõn che phủ,

bầu trời xanh thăm thẳm kia trở nên vô cùng trong suốt. Từ cửa sổ trên

lầu nhìn về phía xa, dưới khung trời cao vút, cỏ dại trên bình nguyên

mênh mông vô bờ một nửa tươi tốt một nửa tiêu điều, mang theo ý cảnh sâu sắc của bầu không khí cuối thu, lại thấm đẫm một loại phong vị chín

muồi đặc biệt của sinh mệnh.

Trong bốn mùa của một năm, Tiểu Ngư thích nhất chính là mùa này. Đặc biệt là trải qua một mùa hè nóng bức không

điều hòa không quạt điện, ở buổi sáng sớm gió mát hiu hiu thổi thế này,

càng cảm nhận sâu sắc được sự đáng yêu của mùa thu.

Thay đổi một bộ y phục màu xanh nhạt thêu hoa cúc nhỏ, vấn một kiểu tóc đơn giản, dùng hai cây trâm gỗ đàn hương

cố định xong, Tiểu Ngư sảng khoái xuống lầu, đến tiền viện tìm Phạm Đại.

Hôm nay diễn vở “Ngưu Lang Chức Nữ”, theo như lệ cũ trước đây, những ngõa tứ câu lan khác ghen tị, sợ rằng khó

tránh khỏi sẽ có người đến phá đám, vì bảo hiểm, tốt nhất là để Nhị thúc tự mình đi một chuyến, bảo đám lưu manh du côn mà Nhị thúc thu phục

được kia đến trấn giữ.

Nói đến đám lưu manh trẻ tuổi kia, thật

ra là vô tình trồng liễu liễu lên xanh, lúc trước vì bảo vệ nghệ nhân

của mình, không tránh khỏi phải giết gà dọa khỉ giáo huấn một vài tên ác bá trong đó, không ngờ qua vài lần, ngược lại khiến đám người kia toàn

bộ bị thu phục, sống chết thông qua nghệ nhân kiên quyết tỏ ý muốn Phạm

Đại thu họ làm đồ đệ. Tiểu Ngư nhân cơ hội nảy ra một ý hay, mượn danh

Phạm Đại hợp nhất bọn họ lại, từng tháng dạy mấy chiêu, đồng thời định

ra quy củ không được như trước kia bắt nạt ức hiếp mọi người, chỉ giữ

lại một số người dùng phí bảo vệ hạng cao nhất duy trì sinh nhai cho bọn họ, lại chọn mấy người gia thế ổn khuyên họ dùng ít tiền vào nha môn

làm người hầu. Đem địa đầu xà kết hợp với lực lượng quan phủ, mặc dù

không làm đại sự gì, nhưng cứ như vậy, chuyện gánh hát hay bị du côn lưu manh bắt nạt liền cơ bản giải quyết xong.

Có điều, nhà mình có người bảo vệ, không

có nghĩa là chỗ khác không tìm đến quấy phá, nhất là một năm này gánh

hát Bách Linh phát triển nhảy vọt, không biết đã chặn lại tài lộ của bao nhiêu người, lén muốn phá rối cũng không ít, nhất là mỗi lần có vở diễn mới mở màn, mánh khóe thủ đoạn lại ùn ùn tới. Mà ở trong câu lan cả

ngày đều có dân chúng ra vào, đôi khi thật đúng là khó lòng phòng bị,

chỉ có thể chú ý nhiều một chút.

Phạm Đại đang ở trong phòng mình uống rượu, thỉnh thoảng lại múa thanh mộc kiếm.

Ba năm này để giúp võ đạo của Tiểu Ngư

cao thêm mấy tầng,Phạm Đại chạy ra ngoài không ít, cơ hồ chỉ cần nghe ở

đâu có cao thủ liền lập tức tiến đến, danh nghĩa là luận bàn võ đạo, kỳ

thật là muốn vụng trộm lấy sở trường của người ta để bổ sung cho chính

mình, dùng tập hợp nhiều trường phái để khắc chế tuyệt kỹ độc môn của

lão già quái dị.

Chỉ là những năm gần đây triều đình trọng văn khinh võ, khiến cho các môn phái đều thu hẹp, rất nhiều cao thủ võ

lầm ngày trước đều thoái ẩn, nhưng vậy cũng không có nghĩa người ta sẽ

vui lòng đem sở học gia truyền dạy cho người ngoài. Phạm Đại muốn học

tất nhiên chỉ có thể sử dụng những phương pháp đặc biệt, may mà hắn còn

nhớ rõ cải trang và che giấu hành tung, bằng không chỉ với ba năm hắn đi “khiêu chiến”, đại viện Phạm gia này đã sớm bị kẻ thù vây chặt như nêm

cối, nào có được yên tĩnh như bây giờ?

“Tiểu Ngư, cháu tới thật đúng lúc, Nhị

thúc đang muốn đi tìm cháu đây.” Thấy Tiểu Ngư bước vào, Phạm Đại không

đợi nàng mở miệng đã nhíu mày nói.

“Nhị thúc có việc gì à?”

“Ừ, hai chiêu tinh túy của lão già họ Lý

ta nghĩ một tháng cũng chưa thông, cho nên ta định đi tiếp Thái Hành Sơn một chuyến nữa.”

Gia tộc họ Lý ở Thái Hành Sơn? Tiểu Ngư

nhất thời nhịn không được giật giật khóe miệng, nhắc nhở: “Nhị thúc,

thúc đừng quên lần trước suýt nữa thì thua bọn họ không về được, thúc

còn muốn đi nữa?”

Phạm Đại khí phách hiên ngang ưỡn ngực

nói: “Chính vì lần trước thất thủ nên lần này mới càng muốn đi. Cháu yên tâm, Nhị thúc tuy rằng còn chưa hiểu được hai chiêu kia, nhưng lúc này

ta có chuẩn bị mà đi, nhất định sẽ không giống lần trước…”

“Không được, không cho phép!” Tiểu Ngư nghiêm mặt nói.

“Cháu gái ngoan, Nhị thúc cam đoan, lần

này nhất định sẽ bình an trở về, cháu cũng biết tính Nhị thúc mà, nếu

vướng mắc này cứ ở trong lòng, Nhị thúc sẽ không ăn ngon ngủ yên được.”

Phạm Đại nịnh nọt cười lấy lòng nói.

“Hai chữ: không được.” Tiểu Ngư không chút châm chước.

“Cháu gái bảo bối…”

“Không được, không được, không được!”

Tiểu Ngư nghiêm mặt nhìn Phạm Đại: “Nhị thúc, ta cảnh cáo trước, nếu

thúc dám vụng trộm đi Thái Hành Sơn, cho dù có bình an trở lại đi chăng

nữa, ta cũng sẽ không luận võ với Đinh Triệt, cho lòng thúc cả đời thấp

thỏm không biết ta và Đinh Triệt rốt cuộc ai thua ai thắng. Thúc cũng

biết ta luôn nói được làm được đấy!”

“Tiểu Ngư…” Thấy Tiểu Ngư không ngờ lại dùng cách không chịu luận võ để đè lại mình, Phạm Đại nhất thời ngu người.

Ba năm này, hắn vẫn cố gắng huấn luyện

Tiểu Ngư, chính là vì tương lai có ngày được hãnh diện, nếu Tiểu Ngư

không chịu luận võ, quả thực giống như thắt lưng giắt bạc triệu mà không thể cho người ta biết mình có tiền! Khóc! Như vậy sẽ chết người đó!

“Được rồi, ta không đi!” Phạm Đại vòng vo đầu óc cả ngày, vẫn không nghĩ ra cách nào khiến Tiểu Ngư đồng ý được,

đành ủ rũ bỏ qua ý định này.

“Vậy mới phải.” Tiểu Ngư mỉm cười, “Đúng rồi, Nhị thúc, Đản Nhi đâu?”

“Nó nói hôm nay “Ngưu Lang Chức Nữ” diễn

ngày đầu tiên, sợ sẽ có người đến quấy rối, sáng sớm đã vào thành thu

xếp rồi.” Phạm Đại vẫn còn ỉu xìu, nói.

Tiểu Ngư ngẩn ra, lập tức trong lòng ấm áp, vẫn là Đản Nhi có tâm, cuối cùng vẫn trước nghĩ đến điều nàng cần.

“Vậy Nhị thúc cũng thong thả suy nghĩ

đi.” Tiểu Ngư cười nói, nếu La Đản đã đi, vậy không cần Phạm Đại tự thân xuất mã, La Đản từ sáu năm trước vào nhà bọn họ, vẫn như cũ trầm lặng

ít lời, không ngờ quản đám lưu manh kia cũng có thủ đoạn.

“Đợi, ta đi cùng cháu luôn, miễn cho lát

nữa cha cháu lại đây kéo ta đi nhà Trương quả phụ làm việc.” Nhắc đến

Trương quả phụ ba năm vẫn nhiệt tình không đổi với hai huynh đệ, Phạm

Đại không khỏi giật mình mà run rẩy.

Tiểu Ngư nhất thời buồn cười, nói tới

Trương quả phụ này cũng thật sự là hay ho. Năm đó nhà bọn họ mới tới

đây, Phạm Thông ở trên đường tiện tay giúp nàng ta chặn một đống sào

trúc bị đổ xuống, nàng liền lấy lý do báo đáp ân cứu mạng, cứ ba ngày

bảy lượt lại đến nhà cảm tạ một phen, đồng thời hỏi han ân cần với Tiểu

Ngư và mọi người, đưa này đưa kia, nghiễm nhiên ra vẻ thân thiết tự cho

mình là trưởng bối. Sau nàng thấy Phạm Thông mặc dù lương thiện nhưng

lại giống đồ ngốc hình như không hiểu được tình yêu nam nữ, liền thay

đổi ý định tấn công Phạm Đại, qua một thời gian, thấy Phạm Đại dầu muối

không tiến, lại xoay chuyển tâm tư một lần nữa đi dính lấy Phạm Thông…

Cứ lung lay lúc lắc như vậy, giữa lúc đó thuận tiện thường thường lại

biểu thị một chút quan tâm với Nhạc Du tuấn mỹ, hoặc sửa chữa y phục cho La Đản..vv.. Không ngờ thoáng chốc đã ba năm trôi qua.

Đương nhiên, về phần trong ba năm này,

quả phụ xinh đẹp đa tình kia có len lén đi tìm nam nhân khác hay không,

Tiểu Ngư cũng không biết, dù sao nàng cũng chưa từng coi nàng ta thành

mẹ kế hay bà thím tương lai, nàng ta thích tìm nam nhân nào thì tìm.

Đáng thương lại đáng tiếc chính là lão

cha của nàng, tuy rằng biết rõ Trương quả phụ mỗi lần vờ đáng thương đến kể khổ trong nhà không đàn ông làm việc, ý tại ngôn ngoại, nhưng mỗi

lần đều không nhẫn tâm từ chối, chỉ có thể tận lực lôi kéo thêm người

nữa, hoặc là La Đản hoặc là Phạm Đại cùng đến, miễn cho bị quả phụ xinh

đẹp thiên kiều bá mị kia ngược lại ăn đậu hũ của hắn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 122

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 122
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...