Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 30

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sự thật chứng minh đi đường ngày mưa đúng thật là một việc rất khổ

cực, nhất là ở nơi không có đường nhựa, hơn nữa còn có những lúc phải

tách ra khỏi đường lớn.

Tiểu Ngư ôm cáo con Bối Bối, bước cao bước thấp dẫm trên mặt đất đầy

bùn lầy lội, đôi giày vải rốt cuộc cũng đầy bùn ướt sũng, không nói đến

chân nặng như đeo đá, lòng bàn chân cũng vì nước tràn vào mà trở nên

trơn ướt khó đi vô cùng.

Mẹ nó nữa, hai vị này tốt nhất là đừng có ở lúc thời tiết như điên

này mà không kiếm được lý do gì đích đáng để phải bỏ cửa bỏ nhà, nếu

không nàng nhất định không tha cho bọn họ, hiện giờ giầy nàng đã ướt

toàn bộ, quần áo cũng ướt hết quá nửa, lại bị gió thổi lạnh buốt, quả

thực cả người đều khó chịu muốn chết.

“Cha, Đông Đông có thể tự đi được, cha cõng tỷ tỷ một lúc đi.” Phạm

Bạch Thái trên lưng Phạm Thông thấy Tiểu Ngư lại suýt trượt chân, nhịn

không được nhỏ nhẹ nói lần nữa.

“Không sao không sao,” Phạm Tiểu Ngư vội tươi cười ngẩng mặt lên,

tiện tay vuốt vuốt nước mưa trên mặt, “Chút đường đi thế này đối với tỷ

tỷ mà nói không thành vấn đề.”

Nếu không phải tất cả hành lý đều do một mình Phạm Đại mang, nàng đã

sớm leo lên lưng Phạm Đại bắt hắn làm trâu ngựa để cưỡi, ai bảo hắn là

đầu sỏ, tục ngữ nói ruồi bọ không đốt vỏ trứng nhẵn, xem sắc mặt Phạm

Đại, rõ ràng là cũng có ý với người ta, cho nên quận chúa kia mới có thể sống chết quấn lấy nhất định phải gả cho hắn. Nếu không phải, chỉ cần

thật sự có định lực, ý chí sắt đá, dù có là gậy sắt to hay kim thêu nhỏ

thì cũng làm gì được, quận chúa kia cũng tự nhiên sẽ bỏ đi suy nghĩ ngu

ngốc trong đầu, dù sao người ta lúc ấy mới bất quá mười lăm tuổi, mối

tình đầu cố nhiên có thể rất hay rất đẹp, nhưng không nhất định phải là

tình yêu duy nhất hay cả đời.

Hơn nữa, người ta là quận chúa, chẳng lẽ còn phải lo không gả đi được hay sao?

“Tiểu Ngư, con thử lại cảm giác chạy lần trước, chỉ cần điều chỉnh

lại hô hấp cho tốt, thả lỏng thân thể, đi đường tự nhiên sẽ dễ hơn

nhiều.”

Phạm Thông thoải mái bước đi bên cạnh nàng, cũng bước đi trên bùn như nàng, lại còn cõng thêm một người, nhưng chân hắn so với Tiểu Ngư sạch

hơn rất nhiều. Lại nhìn Phạm Đại cũng giống vậy, trong bốn người, trừ

Phạm Bạch Thái được cõng thì không tính, cũng chỉ có một mình Tiểu Ngư

là chật vật nhất.

“Đúng vậy, thử xem nào, không chừng lại chạy nhanh hơn ấy chứ.” Phạm Đại cũng khuyến khích.

“Hừ, thúc nói nghe dễ thế, ta xem thúc là cố ý muốn nhìn ta xấu mặt phải không?” Tiểu Ngư không hờn giận lườm Phạm Đại một cái.

Nàng không phải không muốn thử lại cảm giác chạy thích thú lần đó,

nhưng không hiểu sao loại lực lượng tiềm tàng trong cơ thể nàng lại mơ

mơ hồ hồ vô cùng khó nắm bắt, thật giống như Lục Mạch Thần Kiếm sứt sẹo

của Đoàn Dự nước Đại Lý trong tiểu thuyết, lúc có lúc không, thậm chí

còn suýt nữa thì ngã sấp, khiến Bối Bối đang ôm trong lòng bị dọa đến

kêu oa oa.

“Tỷ tỷ, tỷ thử lại lần nữa xem sao?” Phạm Bạch Thái cũng ra sức cổ vũ cho nàng, giơ bàn tay đang rảnh rỗi: “Đệ giúp tỷ ôm Bối Bối.”

“Được rồi, nể mặt Đông Đông, ta thử lại lần nữa.” Đông Đông vừa ra

mặt, Phạm Tiểu Ngư lập tức mềm giọng lại, đưa cáo con cho nó, sau đó đến bên một bụi cỏ kéo một túm to mạnh tay chà mạnh đế và cạnh giầy, để

chân được nhẹ nhàng chút.

Chà một lần, rớt xuống chừng nửa ký lô bùn đất, Tiểu Ngư lại chuyển

sang bụi cỏ khác lau lại đế giày, sau đó hít thật sâu một hơi, cố gắng

thả lỏng tinh thần, cố tự nói với mình gió này kỳ thật là gió xuân, mưa

phùn kia chính là cam lộ lặng lẽ mà tưới tắm cho vạn vật tốt tươi, còn

dưới chân, vẫn là đường đất như đêm qua, chẳng những cứng nhẵn mà còn vô cùng bằng phẳng dễ đi.

Hít vào, thở ra, ngẩng đầu, ưỡn ngực, mở hai mắt, chạy…

Gió đập vào mặt đột nhiên mạnh lên, mưa bụi cũng càng dày thêm ập vào người Tiểu Ngư, nhìn ngoài thì có vẻ không đáng gì kỳ thật lại lạnh

buốt thấm sâu vào quần áo và thân thể nàng, nhưng nàng không quan tâm,

nàng thật sự không để ý chút nào, chỉ vì cái loại cảm giác phóng nhanh

như bay lần trước lại một nữa tràn đầy lồng ngực nàng, nàng cứ tăng tốc

chạy nhanh rồi lại càng nhanh hơn nữa.

Không biết từ lúc nào, Phạm Thông và Phạm Đại cũng chạy nhanh theo,

hai thân ảnh cao lớn một trái một phải cùng với nàng rong ruổi trong mưa gió, như ba con ngựa hoang tự do tự tại, khiến Đông Đông vui vẻ đến

cười to không ngừng… Giờ khắc này, nếu có người vô tình nhìn thấy cảnh

này, hẳn sẽ vô cùng ngạc nhiên một nhà bọn họ lại có thể hài hòa cả về

tốc độ và tâm tình như thế.

Gió thổi liên miên, mưa rơi không ngớt, nhưng niềm vui cứ đơn giản như vậy mà tung bay trên đường núi gập ghềnh.

….

Có điều hưng phấn thì hưng phấn, quần áo ướt sũng vẫn phải hong khô, người cũng cần phải nghỉ ngơi ăn cơm.

Khi Tiểu Ngư nhìn thấy trước mắt rốt cục xuất hiện một tiểu viện,

thật sự là cảm động muốn chết, lưu lạc thiên nhai, trước kia nàng vẫn

cảm thấy bốn chữ này vô cùng lãng mạn, cố gắng làm việc phần lớn cũng là vì hy vọng mình có thể kiếm đủ tiền nhàn rỗi đi du lịch khắp nơi, bất

quá cũng phải với điều kiện tiên quyết là giao thông nhanh và tiện, còn

hai chân đi đường như bây giờ… Aiz, nếu có thể bớt đi được thì đã bớt đi rồi!!

Hoặc là, việc phải làm ngay sau đó hẳn là mua một chiếc xe lừa? Tuy

rằng chậm một chút nhưng ít ra có thể giúp đôi chân nhỏ của nàng bớt

phải chịu tội.

Tiểu Ngư vẫn đang nói thầm trong lòng, Phạm Thông đã lễ phép tiến lên gõ cửa tiểu viện.

“Các người tìm ai?” Cánh cửa mở ra, một người tóc đã hoa râm cẩn thận ló ra dò xét.

Phạm Thông vội hỏi: “Lão bá, chúng tôi là người đi đường, đây là đệ

đệ và hai đứa con của tôi, chúng tôi đã đi được một ngày, cả người đều

ướt nên muốn nhờ một chỗ nghỉ chân, hong lại quần áo, xin nhờ lão bá

giúp đỡ cho.”

Ông già kia nhìn Phạm Tiểu Ngư và Phạm Bạch Thái, do dự một chút rồi

nói: “Ta đi hỏi chủ nhân trước đã.” Sau đó lập tức đóng cửa lại.

Bốn người chờ ngoài cửa, chỉ chốc lát sau cánh cửa lại mở ra, vẫn là

ông già đó: “Chủ nhân nhà ta nói, vì ngươi mang theo hai đứa con nên có

thể cho các người ở tạm một đêm ở dãy nhà bên, có điều chủ nhân ta tính

tình có đôi chút đặc biệt, rất không thích người lạ, các người nếu hứa

không đi loạn, hơn nữa đến lúc trời sáng phải đi ngay, thì sẽ cho các

người ở lại một đêm.”

Phạm Thông gật đầu liên tục, tỏ vẻ chỉ cần có một chỗ trú chân, những điều khác cũng không dám đòi hỏi quá đáng, lại càng không dám quấy rầy

chủ nhân nghỉ ngơi, cả nhà cuối cùng mới được bước vào cửa viện như mong muốn.

Tiểu viện này nhìn bên ngoài không lớn, nhà cửa nhìn từ xa trông thấp nhỏ, nhưng đến gần lại thấy không phải là nhỏ, có những hai khu riêng

biệt, tiền viện bốn dãy nhà vây quanh một gian sảnh chính, hậu viện chắc là khu nhà chính của chủ nhân đang ở, xem quy mô cũng là một nhà bậc

trung lưu. Chỉ có điều kỳ lạ là, ngoài ông già kia không thấy một người

hầu nào nữa, trong tiền viện cũng lạnh lẽo vắng tanh.

Ông già kia đưa bọn họ vào một căn phòng ở mãi góc cuối cùng của dãy

nhà, đầy phòng là đồ đạc linh tinh và rơm củi, đem cho họ một cái chổi

và khăn lau để bọn họ tự quét dọn, lại báo cho họ biết tuyệt đối không

được tùy tiện rời khỏi phòng.

Phạm Thông gật đầu đáp ứng tất cả, cũng lấy tiền ra nói là phí tá

túc, ông già kia lại khoát tay áo: “Chỉ là cho mượn một phòng trống

thôi, cũng không đáng gì, giờ ta đi đun ít nước ấm cho mọi người và đưa

ít đồ ăn đến, mọi người nghỉ ngơi sớm chút đi.”

Người ta đã kiên quyết không chịu lấy tiền, Phạm Thông chỉ đành ngàn

ơn vạn tạ, vội nói để tự mình đi đun là được, ông già kia vẫn không yên

tâm, tự mình ngồi cạnh đó, cho đến khi Phạm Thông mang đồ ăn, nước nóng, than lửa mang về phòng, còn dặn dò một hồi nữa mới lo lắng rời đi.

“Ông già này thật kỳ lạ.” Ông ta vừa đi, Phạm Đại nghi hoặc nói, “Tòa viện này cũng lạ, rõ ràng nhìn vẫn giống chỗ có người thường ở, nhưng

một bóng người cũng không thấy, cứ như là trốn đi hết đâu rồi…”

“Lão Nhị, không cần nói bậy, người ta đã bằng lòng giúp đỡ chúng ta

đã là đủ ơn đức rồi, đừng ở sau lưng bàn tán thị phi nhà người ta.” Phạm Thông nghiêm mặt nói, thuận tay tìm một thanh gỗ che chắn lại cho Tiểu

Ngư thay y phục trước, lại rót một chậu nước nóng cho nàng, sau đó lại

vội vàng trải chăn đệm cho hai tỷ đệ ngủ.

Phạm Đại không cho là đúng ngậm miệng lại, cũng tìm mấy nhánh cây chồng vào nhau, tùy tay treo quần áo ẩm ướt lên.

Tiểu Ngư cũng không để ý nhiều như vậy, nhanh chóng lau rửa thân mình một chút rồi thay quần áo khô, lại ra ngoài ngâm chân, không cần nói,

đi một ngày đường, chân nàng hiện giờ nhất định là đã bị ngâm nước đến

trắng bệch rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...