Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 245

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xuân có trăm hoa, thu trăng sáng

Hạ có gió mát, tuyết sang đông

Người mà thư thái, tâm vô sự

Thời tiết quanh năm thảy đẹp lòng

(*Vô Môn Huệ Khai Thiền sư)

Câu thơ thiền này rất có lý, con người nếu không phiền muộn, thế gian sao lại không có cảnh đẹp? Chỉ là hiện

giờ với ta mà nói, cảnh có đẹp hơn nữa cũng chỉ có thể vui vẻ nhất thời, mà chẳng thể nào khiến ta quên đi tất cả đau đớn. Đinh Triệt, chàng

biết không, ta đã một mình đi hơn hai trăm ngày đêm. Hai trăm ngày đêm

này, ta đi qua rất nhiều nơi, những nơi mà bên bờ sông Hoàng Hà đêm ấy,

chàng đã kể với ta, cố ý, vô tình mời ta cùng đồng hành cùng thưởng lãm.

Chàng nói không sai, những nơi này quả thực rất đẹp, mỗi nơi đều có

những vẻ đẹp, những đặc sắc riêng mà tạo hóa ban cho, bất luận là mênh

mông hùng vĩ hay tĩnh lặng êm ả, bất luận là Hoàng Hà cuồn cuộn, hay

biển mây bồng bềnh mờ ảo, đều mang đến cho con người những cảm xúc rất

riêng.

Nhưng, chàng có từng biết không, con đường hai người đi là ngọt ngào, con đường một người đi, cô độc vô cùng!

Rất nhớ chàng!

Ta từng cho rằng chỉ cần có thể đi hết qua những nơi chàng từng đi, dù

cho không tìm được chàng, trái tim đang nảy trong lồng ngực này cũng có

thể khá hơn một chút. Nhưng ta sai rồi, không có chàng, những nơi chàng

từng tới nay trống vắng, chỉ càng thêm nhắc nhở ta chàng đã không còn

tồn tại, nhắc nhở ta sự mất mát, nhắc nhở nỗi nhớ nhung của ta chẳng

chốn dừng chân.

Tô Đông Pha đời sau từng viết một bài từ cho người vợ đã mất:

Mười năm sống chết có đôi đường

Gạt nhớ thương

Vẫn tơ vương

Ngàn dặm nấm mồ côi

Có nơi nào nói hết nỗi thê lương..*

Chúng ta xa cách chẳng tới mười năm, thậm chí cũng chưa phải một năm, nhưng,

ta cảm thấy thời gian đã bị kéo thành một sợi dây không thấy cuối dài

dằng dặc… Từng đêm, ta cuộn mình mệt mỏi thiếp đi, mỗi ngày, ta tỉnh lại trong sắc trời mơ hồ. Tuyết rơi, sương phủ, mưa đổ mưa ngừng, mây cuộn

mây tan, xuân hạ thu đông chảy xuôi trong thời gian vĩnh hằng, vạn vật

vạn sự đều bất giác thay đổi, duy nhất không thay đổi được, chỉ có thân

ảnh lưu lạc của ta, chỉ có ánh mắt tìm kiếm của ta, cùng với một chút

đau buồn vĩnh viễn không thể biến mất.

Đúng vậy, đau buồn ấy hôm nay chỉ còn một chút, mà không dày đậm như lúc ban đầu ta mới rời đi. Có lẽ, thời gian thật sự có thể mài mòn tất cả,

giống như sớm chiều mỗi ngày mỗi đêm đều lặp đi lặp lại, con người, cuối cùng cũng sẽ trở nên bình lặng.

Rất lâu sau đó, ta thậm chí còn có thể mỉm cười.

Khi ta bước đi trong núi xanh, hồ thẳm, khi ta đứng lặng trên đỉnh Hoàng Sơn, ngắm nhìn biển mây vô tận, ta sẽ cố gắng chân thành thưởng thức

những cảnh sắc mỹ lệ hùng tráng ấy, cũng cảm tạ sự tồn tại của chúng,

từng cho chàng sự ngạc nhiên, thán phục và thích ý.

Bởi vì ta biết, đây là những cảm giác chàng vẫn muốn ta cảm nhận.

Chỉ là, khi ta không còn ngửi thấy được khí tức quen thuộc của chàng,

khi nỗi nhớ nổi lên trong lòng, ta vẫn không có cách nào quên được lỗ

nhỏ trong tim. Vết thương không lớn, nhưng mỗi khi vòng tuần hoàn máu

lặp lại sẽ không quên, mỗi một lần hô hấp đều hiển lộ, yếu đuối đến mức

lông chim cũng không thể chạm.

Tô Đông Pha nói “Có nơi nào nói hết nỗi thê lương.” Ta khác. Ta biết,

chỉ cần ta muốn, ở ngôi nhà ấm áp nơi Kinh thành, mỗi người đều nguyện ý nghe ta nói hết, nguyện ý cho ta ấm áp.

Chỉ là, bọn họ cho ta được tình thân, cho ta được tình cảm, lại chỉ

riêng nỗi nhớ chàng là không thể, càng không có cách nào khiến thời gian quay ngược lại, để cho ta kéo tay chàng, không để chàng quay lại nơi

đầm rồng hang hổ ấy nữa.

Không thể. Không thể. Đều không thể. Cho nên ta chỉ có thể tiếp tục bước đi theo dấu chân chàng. Ngày qua ngày lại lặp lại nỗi nhớ nhung và đau

xót.

Chàng nói rất đúng, tự mình nhảy xuống Hoàng Hà là một việc điên cuồng,

nhưng khi sóng triều đục ngầu nhấn chìm ta, ta lại thấy biết ơn sức mạnh dữ dội ấy đã cho hai ta gần kề như vậy, ta như cảm thấy được con sóng

ấy cũng đã từng mãnh liệt đánh lên chàng, chồm qua đầu chàng, phủ ướt

mái tóc chàng, ùa vào đôi tai chàng… Nghĩ đến trong biển người mênh

mông, thế gian vô tận này, ta không còn tìm thấy chàng nữa, ta từng một

lần nghĩ đến cắt đứt dây thừng, mặc theo dòng nước.. Nhưng, ta cuối cùng vẫn chưa thể tin Hoàng Hà đã chảy trăm ngàn năm này lại là nơi cuối

cùng của chàng, cho nên, ta lựa chọn lên bờ.

Chỉ vì, ta không thể ích kỷ dứt bỏ hết thảy, cũng chỉ vì, miễn là còn

sống, dù sao còn có chút hy vọng, chí ít, trong tim ta, ta tin tưởng

chàng chưa bao giờ rời khỏi thế giới này.

Hành trình lần này để lại trên cánh tay ta một đường kỷ niệm, ta bỗng

cảm thấy thắc mắc, ba năm huấn luyện để lại trên người chàng bao nhiêu

dấu vết? Ta lại càng hối hận, khi đó tại sao lại ngăn cản chàng? Nếu như ngày đó chúng ta trao nhau và dâng hiến cho nhau, biết đâu, những ấn ký của chàng ta đều thấy rõ.. Ngoài đôi môi chàng, ta có thể dùng đôi mắt

của mình đọc được trên da dẻ chàng càng thêm nhiều câu chuyện

Trời mưa, chỉ trong một lát, cơn mưa to trắng xóa đã phủ đầy sơn cốc,

cũng che kín núi xanh bốn phía, đường đi phía sau và phía trước đều trở

nên mơ hồ.

Đại thúc quán trà hảo tâm khuyên ta đợi mưa tạnh hẵng đi, ta mỉm cười từ chối hảo ý của ông, phủ thêm áo choàng, dứt khoát rời khỏi quán trà

đang đầy người chen chúc. Không vì điều gì khác, chỉ vì túp lều tranh ấy quá mức náo nhiệt, ảnh hưởng đến sự yên tĩnh mà ta muốn để nhớ tới

chàng.

Tiếng vó ngựa lọc cọc, ở trong mưa nghe rất rõ ràng.

Bước chân Hắc Phong rất ổn, mặc dù bụi mưa mênh mông từ lâu đã thấm ướt

lông bờm, nước mưa không ngừng xẹt qua mặt nó, nhưng Hắc Phong vẫn như

trước, không chút oán giận.

Được rồi, Hắc Phong là con ngựa của ta, mua ở chợ đúng ngày rời khỏi

Kinh thành. Từ hôm đó trở đi, nó biến thành đồng bọn trung thực nhất của ta, ngày theo đi, đêm bầu bạn, đồng thời, cũng là nơi duy nhất lắng

nghe ta.

Ta nghĩ, nếu có ngày nào chàng và nó gặp nhau, nó nhất định sẽ thích chàng, mà chàng, nhất định cũng sẽ thích nó.

Phía trước có một cây cầu bằng đá xanh thật dài, hai bên cầu rêu xanh um tùm, biểu hiện nơi này đã rất xa xôi. Bất tri bất giác, ta đã đi qua

vài ngàn dặm.

Nhớ trước đây đọc sách, mỗi lần đọc được thành ngữ thiên sơn vạn thủy,

trong lòng ta sinh ra mơ màng vô hạn, như thể chính bản thân mình đang ở trong một không gian rộng lớn vô cùng, núi non trùng trùng điệp điệp,

suối nước từng khe từng dòng, cầu độc mộc một cây lại nối một cây, sau

đó bản thân ta mang theo vô tận cảm thán, nhìn như bình thản xuyên qua

nơi đó, mỗi người nhìn thấy ta sẽ từ phía sau ngưỡng vọng phong thái của ta, thấy nỗi cô tịch của ta mà rung động.

Tốt hơn nữa, ta còn có một con ngựa, một cái nón tre rộng vành, một vạt áo choàng, một cây tiêu trúc, và một hồ lô rượu.

Ha ha, thật buồn cười, còn bày đặt mơ mộng học đòi, đến giờ, rốt cuộc lại trở thành hiện thực.

Chỉ là, ta không uống rượu, ta cũng không có tiêu trúc, những nơi ta đi

qua, ánh mắt mọi người cũng chỉ là hờ hững lướt qua, sự tồn tại của ta,

đối với bọn họ không có bất kỳ ý nghĩa gì, ánh mắt của ta có u sầu hay

không, bóng lưng của ta có cô tịch hay không, lại càng không có bất kỳ

ai chú ý.

Vì vậy, ta cười yên lặng mà đi qua, chỉ uống trà tỉnh táo, không uống

rượu say mèm. Ở bên ngoài, an toàn xếp thứ nhất, ta biết, bất kể chàng

có ở đây hay không, điều chàng hy vọng, nhất định là ta được bình an.

Cho nên, ta chỉ có thể thanh tỉnh nối tiếp cô độc, cho đến khi nào tìm được chàng, cũng có lẽ, cho đến khi quên mất chàng..

__________________________

Đọc chap này có ai rớt nước mắt như mình ko. TT_TT

____________________

*Trích “Giang thành tử”, một bài từ Tô Đông Pha làm sau khi mơ thấy người vợ đã khuất

Thập niên sinh tử lưỡng mang mang,

Bất tư lường,

Tự nan vương.

Thiên lý cô phần,

Vô xứ thoại thê lương.

Túng sử tương phùng ưng bất thức,

Trần mãn diện,

Mấn như sương.

Dạ lai u mộng hốt hoàn hương,

Tiểu hiên song,

Chính sơ trang.

Tương cố vô ngôn,

Duy hữu lệ thiên hàng.

Liệu đắc niên niên trường đoạn xứ,

Minh nguyệt dạ,

Đoản tùng cương.

Dịch nghĩa:

Mười năm xa cách thấy vô cùng

Ta muốn nghĩ

Nhưng thực khó quên

Nấm mồ đơn côi xa ngàn dặm

Có nơi nào ta nói hết nỗi thê lương

Dù cho gặp nhau thì chắc nàng cũng không còn nhận ra ta nữa

Bụi đã đầy khuôn mặt

Tóc đã nhuốm sương

Đêm qua trong mộng ta thấy mình về quê cũ

Nàng ngồi cạnh cửa sổ bên hiên

Đang chải đầu trang điểm

Nhìn nhau không nói

Chỉ có lệ ngàn hàng

Biết rằng năm lại năm ở nơi đứt ruột ấy

Đêm nay trăng sáng

Trên ngọn đồi thông

Dịch thơ (Nguyễn Xuân Tảo, NXB Văn học, 1999):

Mười năm sống chết có đôi đường,

Gạt nhớ thương,

Vẫn tơ vương.

Ngàn dặm nấm mồ côi,

Xiết nỗi thê lương.

Có gặp nhau chăng, khôn nhận rõ,

Bụi đầy mặt,

Tóc nhuốm sương.

Đêm rồi mơ trở lại quê hương,

Đứng bên song,

Đang điểm trang.

Nhìn mặt nín thinh,

Chỉ nhỏ lệ ngàn hàng.

Liệu được hàng năm nơi đứt ruột,

Gò thông ngắn,

Dưới đêm trăng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 245

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 245
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...