Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 160

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bất ngờ mời được một nhân tài, tâm trạng Tiểu Ngư nhất thời yên ổn chút ít.

Luật pháp thời đại này nàng không thông

thạo, tuy nói nhà mình chiếm lý, nhưng phía quan lại có thể lợi dụng kẽ

hở luật pháp, hiện giờ ngoài sáng có Ngô công tử, trong tối có thể bám

sát tìm bằng chứng, phần thắng nắm chắc hơn.

Sắp xếp thỏa đáng cho Ngô Ngôn Chi xong,

Tiểu Ngư lại cẩn thận dặn dò Liễu Viên Thanh một hồi, chút ân oán giữa

Bách Linh các và Tang gia lúc này dĩ nhiên phải để cho Ngô Ngôn Chi hiểu được một chút, nhưng chỗ nào cần giữ bí mật thì vẫn phải giữ bí mật, ví dụ như kẻ gian là Tiểu Ngư bắt mà không phải mấy bảo vệ là Miêu Nhị

Miêu Tam.

Liễu Viên Thanh vốn là kẻ khôn khéo lõi

đời, Tiểu Ngư chỉ cần điểm một ngón tay, ông ta liền biết đúng mực, tự

mình ân cần chiêu đãi Ngô Ngôn Chi, chuyện không cần thiết sẽ không đề

cập đến.

Tiểu Ngư một mình ở lại thư phòng, sờ sờ cái lọ trong lòng, cười lạnh lùng.

Đơn kiện đã trình lên, phạm nhân đang bị

giam giữ, thầy kiện cũng mời được rồi, các công việc bên ngoài cần chuẩn bị đều đã sẵn sàng, trong bóng tối cũng có Phạm Thông trông coi canh

giữ, hiện giờ là lúc nên thực hiện kế hoạch ban đầu.

Ngô Ngôn Chi rời khỏi một lúc lâu, Phạm

Thông liền trở về, nói là Thôi phán quan kia lại sao chép một đơn kiện

nữa, sai người đưa đến Tang gia.

“Có thư từ gì khác không?”

Phạm Thông suy nghĩ một chút, khẳng định: “Có, ta thấy hắn viết một phong thư sai mang đi cùng.”

Tiểu Ngư hé miệng cười: “Có là tốt rồi, có lẽ sự tình còn đơn giản hơn so với chúng ta đã nghĩ.”

Có nên gọi tên kia cùng đi không nhỉ?

Trong bóng tối, Tiểu Ngư nghiêng đầu đứng ở nóc nhà, cau mày suy tư.

Cũng không hiểu tại sao, từ khi vị Đinh

đại công tử này trở về, dường như luôn vô tình hữu ý giúp đỡ mình. Từ

đầu khi hắn cứu ông cháu nhà họ Nghiêm, có thể nói là tình cờ, nhưng mấy ngày sau đó thì sao?

Nếu như nói, bí mật đánh lũ lưu manh trên đường là vì giúp tiểu hoàng đế, đồng ý tạm thời trông coi Thượng Quan

Kiều là thuận tay giúp đỡ, đêm qua tới Bách Linh các là tiện đường ngang qua, vậy ngày hôm nay? Nếu như hắn thực sự rất muốn đấu với mình một

trận, hoàn toàn có thể đưa ra điều kiện khi giúp mình dịch dung, nhưng

lại không nhắc đến một câu nào. Lại xem mấy lần nàng nói muốn cảm ơn,

chỉ nói là một bữa cơm…

Tiểu Ngư nhịn không được lắc đầu, Đinh

đại công tử đã làm độc hành đạo tặc như vậy, sao có thể cơm cũng không

ăn nổi? Thế nhưng, hắn không tất yếu phải đối với nàng tốt như vậy chứ?

Tuy rằng cách biểu hiện sự tốt bụng của hắn không giống như người bình

thường, tâm trạng cũng biến hóa rất nhiều lần, nhưng nghĩ kỹ lại, sau

khi gặp lại, mỗi lần có chuyện dường như hắn đều quan tâm nàng…

Nhớ tới bầu không khí khác thường lúc

dịch dung, da mặt Tiểu Ngư có chút nóng lên, vội vàng vứt bỏ những suy

nghĩ vẩn vơ ra khỏi đầu.

Quên đi quên đi, mình không nên nghĩ

nhiều như vậy, hắn muốn tham gia thì cứ để hắn tham gia! Mặc kệ hắn là

đại thiếu gia lòng mang hiệp nghĩa nhớ tới tình nghĩa cũ, hay là ăn no

rảnh việc muốn lịch lãm cũng được, dù sao bọn họ cũng chẳng phải kẻ

địch, hơn nữa, xét ở một mức độ nào đó thì hắn không phải không biết bí

mật của nhà họ Phạm.

Trong đầu đã quyết định xong, Tiểu Ngư miễn cưỡng nằm trên nóc nhà phát ra một tiếng cáo kêu sắc bén.

..

Tang gia ở phía Tây Nam thành là nơi có

hậu trường, làm ăn không chỉ có một ngõa tứ ở thành Đông, thực tế nói

chính xác, ngõa tứ của Tang gia chỉ là một nơi rửa tiền bẩn, vì theo như Tiểu Ngư biết, trong phố Yên Chi còn có một tòa thanh lâu thuộc về Tang gia, cùng với sòng bạc bí mật nơi khiến cho vô số người tan nát gia

đình, và cả tiền trang bí mật nữa.

Một địa đầu xà như vậy, sào huyệt của

chúng dĩ nhiên không thể nào không có phòng bị, không chỉ vậy, thâm

nghiêm chặt chẽ không thua gì phủ đệ quan lớn. Đương nhiên, vẫn không

làm khó được hai người bịt mặc toàn thân y phục màu xám đen, lúc này,

một đội hộ vệ tự cho là đang cảnh giới cũng không phát hiện được có

người đang nằm ở trên mái hành lang gấp khúc nơi bọn họ vừa tuần qua.

“Cậu phía đông tôi phía tây, nếu như

thuận lợi thành công, lập tức hội họp, mà không, tự hành sự theo hoàn

cảnh đi.” Thị vệ dần đi xa, Tiểu Như hơi nheo mắt lại, một lần nữa quan

sát bốn phía, xác định phương hướng.

“Nghe nói lão tứ của Tang gia này rất biến thái, hay là ngươi đông ta tây?”

“Đừng nhiều lời vô ích như thế.” Tiểu Ngư chuẩn bị đứng dậy.

“Chờ chút.” Một đôi con ngươi sáng rực

hưng phấn đề nghị, “Chỉ hạ thuốc thì quá đơn giản, hay là đi quanh thêm

chút, so nhau xem ai gặp vận may hơn?”

“May cái đầu cậu ấy! Đâu phải chỉ tùy

tiện bỏ thuốc là được, còn phải xác định bọn họ uống hết nữa.” Tiểu Ngư

thấp giọng mắng, “Hôm nay mục tiêu của chúng ta chỉ là hạ thuốc, cậu

đừng có đánh rắn động cỏ!”

Không phải là nàng biết Tang gia và quan

phủ có thư từ cấu kết cũng không đi tìm, nhưng vì còn chưa tới thời

điểm, rắn bị đánh động tất sẽ có chuẩn bị khác.

Chẳng vui chút nào! Đinh Triệt khẽ nhếch

miệng, nhún vai, giống như một con mèo đen không một tiếng động chạy ra, đi theo phía sau đội hộ vệ.

Lúc này canh giờ còn sớm, trong viện đèn

đuốc sáng trưng, có thể thần không biết quỷ không hay làm cho bọn họ tự

mình uống vào thuốc này đã là không tồi, nàng cũng không định để cho

người ta phát hiện, chơi trò bỏ trốn.

Tang gia một đám tay sai chó săn, chủ sự chân chính lại chỉ có hai người.

Mục tiêu của Tiểu Ngư là lão Tứ của Tang gia, Tang Cao Khoa, một ông chú biến thái bỉ ổi thích nhất là khai bao xử nữ.

Ông chú biến thái có rất nhiều thiếp

thất, tổng cộng những mười ba phòng, ông chú biến thái cũng ham nhiều

trò lạ, thích chơi mấy trò kiểu hiện đại, thích làm dưới ánh sáng, còn

thích mở cửa sổ, may mà phòng của gã ở lầu hai, nếu không thị vệ tuần

tra nhất định là thường thấy bên trong biểu diễn đông cung đồ sống động.

Ngày hôm nay, ông chú biến thái không

biết làm sao, cảm thấy vô cùng khó chịu, chỉ mặc áo trong đứng bên

giường vung roi. Gã vung roi rõ ràng là rất có kinh nghiệm, mỗi một roi

quất xuống đều để lại một vệt đỏ trên thân thể trắng như tuyết của tiểu

thiếp nằm trên giường, mà lại không phải thương quá nặng. Tiểu thiếp

đang khóc nỉ non, siết chặt mền gấm quằn quại, phân nửa là vì đau đớn,

một nửa khác là vì lựa ý đón hùa.

Tiểu Ngư trong lúc yên lặng chờ đợi, bỗng nhiên phiền muộn nghĩ tới một vấn đề: có phải nàng đã nghĩ sự tình quá ngây thơ rồi?

Tuy rằng nàng có thể chỉnh đốn ông chú

đốn mạt này thành tàn phế, nhưng nàng có thể đồng thời khiến sự biến

thái của gã cùng biến mất theo không? Đáp án rõ ràng là không, nếu không lịch sử cũng sẽ không có nhiều thái giám vì không còn chức năng đó nữa

mà phát cuồng.

Thôi thôi, dù sao không hạ thuốc cũng

biến thái, hạ thuốc cũng biến thái, vậy thì cứ hạ đi, có thể thiếu tàn

phá được người nào hay người ấy.

Nhắm mắt lại, Tiểu Ngư im lặng thở dài,

sờ sờ cái lọ trong lòng, nhìn thoáng qua ấm trà đặt trên bàn, lại tính

toán lần nữa thời gian cần dùng.

Tiếng cầu xin của tiểu thiếp đã ngừng lại, roi rốt cuộc cũng ném sang một bên, ông chú biến thái liền bò lên giường.

Phù.. Một cơn gió mạnh thổi qua, nến trong phòng đột ngột tắt ngúm! Cánh cửa sổ cũng lắc lư theo luồng gió mạnh.

“Cơn gió chết tiệt, làm lão tử tụt cả

hứng, còn không mau cút xuống châm nến lại cho lão tử?!” Bịch một tiếng, như có gì đó rơi mạnh xuống, trên đất một bóng người trắng nhờ nhờ ngọ nguậy bò dậy.

Một lát sau, gian phòng lại sáng lên, tiểu thiếp trên mặt cười nhăn nhó, so với mướp đắng còn khó coi hơn về lại trên giường.

Tiểu Ngư lúc này đã ở trên nóc nhà đối

diện cách đó chừng mười mét. Không muốn lại nghe thấy những lời lẽ bẩn

thỉu nữa, chỉ từ xa xa nhìn lại, chờ gã biến thái làm xong đứng dậy uống trà. Mà khiến nàng thực sự không thể nói nổi là, bỗng nhiên có hai gã

hộ vệ lén lút bò lên trên, vừa lúc nhìn thấy rõ bên trong lầu hai, cùng

không tiếng động cười gian bẩn thỉu như nhau.

Tiểu Ngư cảm thấy buồn nôn quay mặt đi,

chỉ để lại một thoáng ánh mắt trông chừng, bỗng nhiên không muốn ở lại

trong viện này thêm một chút nào nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 160

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 160
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...