Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 182

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Để bà cụ có thể nhanh chóng chuyển khỏi căn nhà cũ nát kia, Đinh Triệt lập tức đi tìm người chị em thân thiết của bà, hiện giờ cũng ở trong thôn, cho bọn họ rất nhiều tiền cảm tạ, cũng xin nhờ bọn họ chiếu cố thêm một chút nữa.

Người con dâu vốn dĩ không thích mẹ chồng giúp đỡ người khác, vừa nhìn thấy một xâu tiền rủng rẻng, làm sao còn có thể nói ra nửa chữ không, đầy miệng cam đoan đảm bảo. Bà bạn già thì nước mắt đầy mặt, cảm thấy may mắn thay cho người chị em của mình rốt cuộc hết ngày cực khổ.

“Vậy thì chúng ta chia làm hai, chuyện nhà ở giao cho tôi, còn cậu, đầu tiên mua trước hai người hầu thành thật đáng tin cậy đã, sau đó đến nhà của tôi.” Sau khi rời thôn lên thuyền, Tiểu Ngư chủ động đề nghị.

“Ừ.” Đinh Triệt gật đầu.

Về đến nhà, Tiểu Ngư tìm Phạm Thông đang làm giúp ở nhà người ta, để cho hắn đi hỏi thăm chuyện nhà ở.

Sau đó, nhân duyên ngày thường của Phạm Thông liền thể hiện ra, không đến một canh giờ, liền hỏi được cách nhà họ Phạm hơn một dặm, có một tiểu viện không còn mới, nhưng chỉ cần quét tước một chút là có thể ở được. Tiểu Ngư đích thân đi xem, cảm thấy chấp nhận được, liền thay Đinh Triệt quyết định mua căn nhà này, đợi khi Đinh Triệt dẫn theo một cặp vợ chồng trung niên có kinh nghiệm hầu hạ trở về, liền đưa bọn họ đi mua tất cả đồ đạc cần thiết.

Phạm Bạch Thái từ khi Tiểu Ngư giao cho Phạm Thông tìm nhà đã biết Đinh Triệt muốn đến, vô cùng hưng phấn, sau khi nhìn thấy Đinh Triệt, vẫn thân thiết gọi Đinh đại ca, Đinh đại ca không ngừng, cũng muốn đi theo hỗ trợ. Nhạc Du thì vẫn chỉ khách khí có lễ cười nhẹ.

Nhiều người làm việc cũng nhanh, mới hoàng hôn, tiểu viện đã được thu dọn thỏa đáng, Đinh Triệt liền mang theo người mướn thuyền đón bà lão đến Liễu Hà trấn.

Lần này Tiểu Ngư không đi, mà cùng Xuân Yến ở nhà sửa soạn cơm chiều.

Đợi khi cơm đã làm xong, Đinh Triệt cũng dẫn theo bà lão đến nơi. Chỉ mấy canh giờ không gặp, bà lão so với lúc trước đã thay đổi rất nhiều.

Mái tóc hoa râm được chải gọn lại, búi thành kiểu phú quý trường thọ, không một sợi loạn, trên búi tóc quấn Bách Phúc Trảo (hình như là một loại khăn quấn đầu sang trọng của người già thời xưa), trên người cũng mặc quần áo mới, cả người đầy mùi lạ lần trước giờ đã tràn đầy tinh thần và sức lực. Ngay cả đôi mắt mù cũng như vì thế mà trở nên sáng hơn nhiều.

Phạm Thông trước nay vốn cực kỳ có duyên với người già, lập tức là người đầu tiên ân cần tiến tới, tự mình đỡ bà lão ngồi xuống ghế. Phạm Bạch Thái giọng ngọt như đường, nhũ mẫu nhũ mẫu liên tục, Xuân Yến và Kim Lăng cũng tiến lên hành lễ, khiến bà lão vui vẻ cười đến không ngậm miệng lại được, kéo Đinh Triệt khen Phạm gia đều là người tốt.

Đến khi tiệc rượu bày lên, nghe mùi thơm xông vào mũi, bà lão đã quá vui mừng, lại nhịn không được chảy lệ, nhưng rất nhanh đã được Đinh Triệt và Phạm Thông dỗ dành, người phụ nữ mới mua về tên Lý Hương rất có ánh mắt, hầu hạ đặc biệt ân cần, những món ngon cả đời chưa từng được hưởng từng gắp từng gắp được đưa vào miệng, bà lão cả người sảng khoái không còn thời gian nghĩ đến những chuyện đau lòng nữa.

Một bàn đầy thức ăn đủ loại, nhìn bà lão vui vẻ, Đinh Triệt không khỏi dành cho Tiểu Ngư một ánh mắt cảm tạ, Tiểu Ngư thoải mái cười đáp lại.

Giao tiếp giữa hai người vốn dĩ bình thường, nhưng rơi vào mắt hai người có tâm là Nhạc Du và La Đản, lại mười phần nhức mắt. Phạm Thông tuy ngốc nhưng trong thô có tế, chỉ vờ như không phát hiện tâm sự nhỏ của hai người, thường thường gắp cho người này món này, người kia món kia, chu đáo không lạnh nhạt với ai. Phạm Bạch Thái thì nhỏ mà ranh như quỷ, rõ ràng đều thấy cả, nhưng chỉ cười hì hì cùng với cha già tranh nhau gắp thức ăn cho mọi người, chẳng biểu hiện gì ra ngoài.

Một bữa cơm, chủ khách đều vui vẻ, duy chỉ có hai kẻ sống nhờ không phải chủ cũng không tính là khách trong lòng âm thầm nặng trĩu.

Sau khi ăn xong, bà lão thấy buồn ngủ, Đinh Triệt liền dẫn theo vợ chồng Lý Hương và Trương Viễn đỡ bà cụ cáo từ ra về.

Mọi người đưa tiễn tới cửa, quay đầu lại, thấy Phạm Bạch Thái còn đang ngóng nhìn theo đám người đang đi xa dần, Tiểu Ngư cười dịu dàng, khoác vai đệ đệ.

“Tỷ, ta đến phòng tỷ ngồi chút được không?” Phạm Bạch Thái tựa vào Tiểu Ngư hỏi.

“Đương nhiên là được rồi, đi thôi!” Tiểu Ngư vuốt ve đầu thằng bé, ôm vai, hai tỷ đệ cùng nhau đi về phía sân sau.

Phạm Thông nhìn hai tỷ đệ quay đi, nụ cười vẫn đọng trên mặt nãy mới thu liễm, âm thầm thở dài, vừa chuyển mắt liền thấy đồ đệ của mình và Nhạc Du đều đang nhìn theo Tiểu Ngư, trong lòng lại thở dài một tiếng.

Hắn không phải đồ ngốc, đương nhiên từ lâu đã nhìn ra hai cậu con trai này đều có ý với con gái mình.

Với hắn mà nói, kỳ thực hắn muốn con gái có thể có kết quả với bất kỳ ai trong hai người này, vì con gái nhà mình chưa đầy mười tuổi đã phải quản mọi việc gia đình, mười sáu tuổi cũng đã tích góp được một phần gia nghiệp như thế, cá tính mạnh hơn nhiều so với nữ tử bình thường. Cứng rắn như vậy người bình thường rõ ràng không cách nào tương xứng, nếu có thể tìm được một phu quân khoan dung tốt tính thì vợ chồng mới có thể hòa hợp, mà bất luận La Đản hay Nhạc Du đều phù hợp điều này, dù sao mọi người đã ở cùng nhau nhiều năm liền, hiểu nhau rất rõ. Mà đứa bé Đinh Triệt này, mặc dù không tồi, nhưng bất luận xét tính cách hay gia thế, đều thật sự không thích hợp.

Chỉ tiếc, hai cậu con trai kia về phương diện cảm tình đều âm thầm nội liễm, ở cùng dưới một mái nhà lâu như vậy, lại không ai dám mở miệng trước, mà Tiểu Ngư đối với chung thân đại sự của mình không chút ý thức, vậy sau này phải làm sao đây?

Không đề cập đến chuyện Phạm Thông bắt đầu phát sầu vì chung thân đại sự của con gái, ở trong khuê phòng hậu viện, hai tỷ đệ đang ngồi trước bàn tâm sự.

“Có phải nhớ đến bà ấy rồi không?” Tiểu Ngư dịu dàng vuốt đầu Phạm Bạch Thái.

“Vâng.” Từ khi Tiểu Ngư nói nó không cần phải cẩn trọng trước mặt người thân, Phạm Bạch Thái không còn có ý giấu diếm suy nghĩ của mình.

“Ngày mai tỷ tỷ đi tìm bà ấy.” Tiểu Ngư tính toán, mới phát hiện từ hôm ra ngoài biểu diễn, một ngày nàng ngủ bù, một ngày thì bàn chuyện Bách Linh các với Liễu Viên Thanh, ngày hôm nay lại mất thời gian chuyện nhũ mẫu Đinh Triệt, chỉ chớp mắt không ngờ đã ba ngày trôi qua, không khỏi áy náy.

Mình không nhớ đến bà mẹ vô tâm vô phế kia, nhưng Đông Đông là một đứa bé ngoan ngoãn đầy tình cảm, đợi ba ngày, nhất định trong lòng suy nghĩ rất nhiều.

“Tỷ tỷ.” Phạm Bạch Thái do dự một chút, khát vọng nhìn nàng, “Có thể đưa đệ đi cùng được không? Đệ sẽ đứng thật xa, không để bà ấy nhìn thấy. Nếu như.. Nếu như bà ấy không muốn nhận chúng ta.. Đệ.. đệ đã mười bốn tuổi.. Đệ có thể chịu đựng được.”

“Được, tỷ tỷ đưa đệ cùng đi. Cũng không cần phải đứng thật xa, nếu như bà ấy nhẫn tâm, chúng ta cũng không cần người mẹ này, dù sao đã qua nhiều năm như vậy, đến lúc đó, chúng ta sẽ tìm cho cha một người mẹ kế thật tốt.” Tiểu Ngư suy nghĩ một chút, cố ý đùa giỡn.

“Dạ.” Phạm Bạch Thái cũng cười hì hì, sau đó dựa sát vào Tiểu Ngư, nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ, Nhị thúc đi nhiều ngày rồi, tỷ nói Nhị thúc có thể mang Nhị thẩm về không?”

“Đương nhiên là có chứ. Nhị thúc ấy à, không quyết thì thôi, nhưng đã quyết tâm thì không ai có thể ngăn được thúc ấy. Đệ yên tâm đi!”

“Vậy Nhị thúc mang Nhị thẩm về, có thành thân không?”

“Đương nhiên sẽ vậy rồi, đến lúc đó đệ làm hoa đồng cho Nhị thúc, khi bọn họ thành thân, đệ phải đi theo tung hoa chúc mừng cho họ chứ.”

“Nhưng giờ đã là mùa thu, chờ họ trở về, hoa cúc cũng đã tàn hết rồi.”

“Vậy thì mua hoa giả bằng lụa, mua hai giỏ đầy luôn.”

“Hì hì.. Nhưng đệ đã mười bốn tuổi rồi, không đủ nhỏ để làm tiểu hoa đồng nữa.”

“Ha ha, vậy thì đệ làm đại hoa đồng là được rồi…”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 182

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 182
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...