Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 73

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ầm ầm…

Giữa trưa, đáng ra là giây phút ánh sáng

rực rỡ nhất trong ngày, nhưng hôm nay lại vì trên đầu mây đen dày đặc mà vô cùng tối tăm, u ám như trời chạng vạng, bước chân trên đường cái Tung Sơn*, gió lớn quay cuồng khiến bốn phía bụi bay mù mịt, không thể nhìn xa.

Theo tiếng sấm càng lúc càng dữ dội, những giọt mưa lớn như hạt đậu cũng nhanh chóng rơi xuống phủ ướt hết cát bụi, chỉ trong chốc lát, một cơn

mưa to như trút đã bao trùm khắp chốn, hiển hiện ra hết sự dữ dội của

thiên nhiên.

Đường cái ngập chìm trong biển mưa, từ

lâu đã không còn thấy bóng dáng một người đi đường nào. Hiện giờ tuy

thời tiết đã ấm lên, nhưng nếu bị cơn mưa này xối ướt cũng không phải

chuyện đùa, cơ thể khó tránh khỏi một trận phong hàn, vậy nên từ lúc

trời chuyển sắc, mọi người đều mau chóng đi tìm một chỗ trú mưa, có điều đám quan binh mấy ngày trước đã nhận lệnh lập trạm kiểm soát trên đường cái thì không được may mắn như thế.

Bên cạnh trạm gác tuy có một cái lán nhỏ

dựng sơ sài lợp bằng cỏ có thể tránh mưa, nhưng lán này rộng chẳng hơn

lòng bàn tay, lại không có bốn vách tường, trận mưa chỉ to một chút, mọi người trú mưa đã cố gắng chen lấn nhau vào giữa nhưng quần áo vẫn bị

ướt hơn phân nửa, cả đám quan binh nhất thời liền mắng đến tận trời.

“Mẹ nó, đám khốn kiếp kia đều mù hết rồi

chắc, không nhìn thấy lão trời quỷ này đổi sắc hay sao, áo tơi cũng

không thèm đưa đến cho chúng ta một cái?”

“Bọn chúng ghen tị chúng ta còn không

kịp, còn đem đồ che mưa đến cho chúng ta mới là lạ, tên Trư Nhị kia còn

chua loen loét hỏi chúng ta đã vớt được bao nhiêu béo bở rồi.”

“Phì, béo bở cái rắm, mưa to thế này, kẻ nào còn ngốc mà chạy trên đường chứ?”

“Ồ, Lý ca, ngươi đừng có nói, thật sự có kẻ ngốc đến. Xem kìa!”

Một quan binh tinh mắt hô lên, mọi người

vội nhìn lại, chỉ thấy trong màn mưa trắng xóa, quả nhiên có một chiếc

xe đang lắc lư chạy về phía trạm gác, trong mưa gió thỉnh thoảng lại

truyền đến tiếng thét to: “Giá… giá…”.

“Bản ca. Ngươi qua đó.”

“Á, ta đi sao? Mưa to như thế..” Một quan binh mập mạp ngớ ra, nói.

“Bảo ngươi đi thì phải đi, lắm lời cái

giề!” Lý ca đẩy một cái Bản ca còn đang do dự ra ngoài, “Làm việc nhanh

nhẹn chút, sai sót gì trở về lão tử tẩn ngươi một trận!”

Bản ca bị đẩy ra khỏi lán cỏ, lập tức

liền bị mưa to xối ướt hết mặt mày đầu cổ, nhưng nghĩ đến muốn lùi trở

về đã là không thể, đành lau mặt, chạy thêm hai bước nữa ra giữa đường,

thét to về phía chiếc xe lừa đang nhanh chóng chạy gần lại: “Dừng lại

dừng lại!”

“Ồ, thì ra là một vị quan gia! Quan gia,

không biết ngài gọi tiểu nhân lại có gì dặn bảo?” Đánh xe là một người

đàn ông sắc mặt ngăm đen, trên đầu tuy đội một cái nón rộng vành, cả

người đã ướt sũng nhỏ giọt, trên khuôn mặt cúi nghiêng che một miếng vải đen, thì ra là một tên độc nhãn long (là người bị chột chỉ còn một con mắt = =)

“Bản quan phụng mệnh lục soát khâm phạm

triều đình, xe cộ qua lại đều phải kiểm tra cẩn thận, mau mở cửa xe ra!” Bản ca tỏ vẻ nhà quan hống hách lớn tiếng nói, thuận tay lau nước mưa

tràn trên mặt, chỉ muốn nhanh nhanh cho xong.

“Khâm phạm?” Độc nhãn long hơi sửng sốt, giọng ồm ồm: “Quan gia, trong xe là lão gia phu nhân nhà tôi, nào có khâm phạm chứ!”

“Con mẹ nó, ngươi là quan gia hay lão tử

là quan gia? Ngươi nói không có là không có à? Xuống dưới!” Bản ca tâm

tình vốn đang kém, thấy độc nhãn long không lập tức nghe lời, nhất thời

cảm thấy mình cực kỳ bị mạo phạm, đang muốn lôi độc nhãn long xuống.

“Võ Đại, bên ngoài có chuyện gì thế?” Tay Bản ca còn chưa chạm đến độc nhãn long, bên trong đột nhiên truyền ra

một giọng đàn ông rất oai nghiêm.

“Bẩm Đại lão gia, là một vị quan gia, nói muốn lục soát khâm phạm!” Độc nhãn long khom người đáp.

“Khâm phạm? Buồn cười, chẳng lẽ chúng ta

đường đường là người nhà thông phán, còn đi giấu khâm phạm gì sao?”

Giọng nam bên trong phẫn nộ quát. Trong lòng Bản ca lập tức nghẹn, cánh

tay đang vươn ra kia cũng không dám tiến thêm một tấc.

“Lão gia, thúc thúc tuy là mệnh quan

triều đình, nhưng quan gia người ta cũng là phụng mệnh làm việc, ngài

đừng tức giận nữa. Trong xe cũng rộng rãi mà, có khâm phạm hay không

nhìn một cái là biết ngay. Trời mưa to như vậy, người ta cũng không dễ

dàng, chúng ta cứ mở cửa xe để quan gia nhìn một chút, cũng có thể nhanh chóng lên đường đi tiếp hơn.” Trong lòng Bản ca còn chưa kịp nghĩ

thông, bên trong đã vang lên một giọng phụ nữ dịu dàng mềm mại.

“Hừ, được rồi, Võ Đại, mở cửa xe ra, để bọn họ nhìn một cái!” Người đàn ông cơn giận còn chưa hết hẳn nói.

Độc nhãn long vội dạ một tiếng, nhảy xuống khỏi càng xe mở cửa xe ra, mưa và gió mạnh cũng theo đó mà thổi thốc vào.

“Ôi chao, mưa lớn quá, phu nhân cẩn

thận!” Cửa vừa mở ra, một thanh âm trong vắt lanh lảnh kêu lên, Bản ca

mới nhìn thấy đại khái bên trong ngồi một vị lão gia có chòm râu dê đang vẻ mặt giận dữ, một phụ nhân, một vị tiểu thiên kim và một nha hoàn

trên mặt có bớt, nha hoàn vừa kinh hãi kêu lên, giơ chiếc khăn tay vuông chắn mưa hắt vào, vừa lúc che khuất gương mặt của phu nhân.

“Nhìn đủ chưa?” Bản ca vừa định vuốt nước mưa trên mặt để nhìn lại cho cẩn thận, lão gia đã giận dữ tiếp, “Hừ,

sớm biết thế ta đã sai Nhị đệ phái người đến đón, miễn cho người ta tra

khâm phạm lại tra đến trên đầu ta, chịu bực mình không đâu! Võ Đại, mau

đóng cửa!”

Độc nhãn long cuống quýt nhanh chóng đóng cửa xe lại, không đợi Bản ca đang ngẩn người kịp nói, liền dúi một xâu

tiền nhỏ vào tay hắn, len lén nói: “Quan gia, lão gia nhà chúng tôi có

tính dễ nổi nóng, ngài đừng giận. Có điều ngài cũng thấy rồi, trong xe

cũng không có khâm phạm gì, trời lại đang mưa to, chúng tôi còn phải

nhanh chóng tìm khách điếm, xin nhờ quan gia thông cảm cho.”

“Cái này…”

Tiền vừa vào tay, Bản ca bản năng đang

muốn làm bộ làm tịch ghét bỏ tiền hối lộ quá ít, nhưng nghĩ lại chính

mình vừa mở miệng, vị đại lão gia tính tình nóng giận trong xe kia liền

khí thế uy nghiêm mắng to như vậy, trong lòng không khỏi có chút kiêng

dè.

“Võ Đại, ngươi còn lề mề cái gì?” Không đợi Bản ca nghĩ tiếp, lão gia bên trong lại cất giọng quát.

“Quan gia, lão gia nhà chúng tôi nếu còn

tức giận nữa thì sẽ không hay đâu!” Độc nhãn long vội nhảy lên càng xe,

dùng con mắt con lại kia liều mạng đánh mắt ra hiệu.

“Ờ…” Bản ca bần thần tránh qua một bên, cảm giác được trong lòng có bao nhiêu buồn bực.

Mấy ngày nay bọn họ phụng mệnh ở chỗ này

lập trạm kiểm tra người đi đường qua lại, làm khó dễ bắt chẹt vơ vét

không ít người, bất kể có tiền hay không, ai mà không phải ăn nói khép

nép moi tiền ra cầu bọn họ cho đi chứ? Làm sao gặp được loại người nào

thế này, căn bản không coi bọn họ vào mắt? Thế nhưng hắn lại không có tư cách để nổi nóng, nhìn xe lừa dần dần đi xa, Bản ca áng áng mấy đồng

tiền trong tay, thở dài, thôi. Tuy rằng lão gia này thật keo kiệt, nhưng có tiền so với không thì vẫn tốt hơn rồi. Có điều, Nhị đệ của vị lão

gia này rốt cuộc là thông phán đại nhân ở đâu chứ?

Ôi chao, ngay cả vấn đề này hắn cũng vẫn

chưa kịp hỏi! Nhìn chiếc xe đang chạy xa dần, Bản ca lập tức nhảy dựng,

vừa cười khổ vừa nhanh chóng chạy trở về lán cỏ, thôi thôi, xem tính

tình vị lão gia kia, hắn còn dám ngăn trở thêm, chỉ sợ chính mình cũng

gánh không nổi. Hơn nữa trong xe còn có ba vị nữ quyến, dù sao cũng

không thể là khâm phạm, hắn vẫn nên đừng có chuyện gì lại tự đập đầu

mình thì hơn.

Không nói đến Bản ca kia trở lại lán cỏ

bị mọi người hỏi chuyện gì xảy ra nữa, lại nói đến chiếc xe lừa tiếp tục lắc lư đi trong mưa một quãng dài, xác định mấy tên quan binh kia không đuổi theo, người trong ngoài xe không khỏi đều thở phào.

“Thật là nguy hiểm, vừa rồi ta niết cuống họng mà nói, thật sự sợ bị người ta nghe ra ta là nam nhân.” Trong xe

sau khi truyền ra hai tiếng ho khan, vang lên một tiếng nam nhân sợ hãi

nói.

“Không chỉ là ngài, ta cũng căng thẳng.”

Lão gia có chòm râu dê kia cũng cười nói, “Phạm Thông ta đời này còn

chưa từng làm qua lão gia có tiền, nếu không có Tiểu Ngư dạy ta, những

lời này bất luận thế nào cũng chẳng nói được ra lời.” Phạm Thông? Thì ra trong xe này thật đúng toàn là khâm phạm cả!

“Không Sắc sư phụ thật lợi hại, cha cũng

thật lợi hại, có điều tỷ tỷ còn lợi hại hơn!” Cải trang làm tiểu thiên

kim, Phạm Bạch Thái cũng cười hì hì nói.

“Đúng vậy, may là sư tỷ nghĩ ra diệu kế

này, mới không khiến cho quan phủ nghi ngờ.” Độc nhãn long đánh xe cũng

cười, nhưng không phải Phạm Đại mà là La Đản.

Có điều trong ngoài xe tổng cộng chỉ có năm người, vậy Phạm Đại lại ở chỗ nào?

“May là đúng lúc trời mưa, mọi người cũng phối hợp rất tốt khiến quan binh kia không có thời gian nhìn kỹ, nếu

không cửa này đúng là không nhất định có thể qua được.” Tiểu Ngư đóng

giả nha hoàn cười nói, trong lòng cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhìn

Không Sắc trêu chọc: “Thế nào? Không Sắc sư phụ? Tuy rằng khiến ngài

chịu thiệt làm nữ nhân một lúc, nhưng lần hạ mình này cũng là đáng giá

đấy chứ?”

Ngày đó sau khi quan binh soát núi, tuy

rằng tạm thời an toàn, nhưng nếu muốn thuận lợi rời khỏi Nhữ Châu cũng

không phải là chuyện dễ dàng, nhất là lần thứ hai Phạm Đại lén xuống núi thám thính, lại phát hiện cả nhà họ đều bị vẽ chân dung truy nã, hơn

nữa một bức họa lại vẽ hai huynh đệ giống nhau đến bảy tám phần.

Làm thế nào mới có thể thoát đi dưới tình hình tranh chân dung truy nã đã bị dán khắp nơi, lại còn thuận lợi

tránh khỏi tai mắt của quan phủ và Cảnh Đạo Sơn?

Sau một phen vắt óc suy nghĩ, Tiểu Ngư

trước tiên nghĩ đến thuật dịch dung hóa trang thường thấy trong phim hay tiểu thuyết. Vì thế, hôm sau Tiểu Ngư liền thử búi tóc mình thành kiểu

phụ nhân, cùng sử dụng phương pháp lần trước “mượn” một bộ đồ nữ trà

trộn vào trấn lén lút mua đồ dùng cần thiết. Trở lại sơn động hóa trang

một hồi, mọi người thật sự nhất thời nhận không ra vị phu nhân thiên

kiều bá mị kia lại chính là Không Sắc.

Vì để cẩn thận, xác định xong phương pháp đào tẩu xong, bọn họ cũng không lập tức xuống núi, mà dùng hai ngày

nghiên cứu làm sao có thể vào vai các nhân vật càng giống hơn, đồng thời cũng để kỹ thuật hóa trang của Tiểu Ngư thuần thục hơn. Đến lúc càng

không dễ lộ ra sơ hở, mới để cho Không Sắc thân là “phu nhân” mang theo

con gái, nha hoàn và gia đinh độc nhãn long đi mua một chiếc xe lừa, lại ở ngoài ba mươi dặm mới đến điểm đã hẹn trước đón “lão gia” lên xe.

Về phần Phạm Đại, hắn mang theo Bối Bối

có bộ lông nổi bật hiếm có, bí mật ẩn núp ở khoảng cách gần đi theo bảo

hộ. Hắn võ công cao cường, lại đi một mình, muốn tránh khỏi những quan

binh này tự nhiên là chuyện nhỏ, một hồi này, chắc chắn đã ở chỗ rẽ bí

mật phía trước chờ mọi người.

“A di đà Phật!”

Thấy Tiểu Ngư trêu chọc mình, một thân

mặc theo kiểu phụ nhân, trên mặt còn vẽ mi điểm phấn, Không Sắc vội cúi

đầu chắp tay đọc phật hiệu, mang tai nhanh chóng đỏ ửng, không dám nói

thêm một câu, lại không biết ngượng ngùng như vậy lại thật càng phù hợp

với danh hiệu “mỹ nhân” mà Tiểu Ngư đang trêu chọc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 73

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 73
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...