Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Văn quân hữu song hồ

Diễm hồng tự hỏa vân

Bất tri nguyệt hoa hạ

Khả biện mê ly hồ

Đêm nay giờ tý, ở khu rừng ngoài thành cách năm dặm về phía đông, mong bạn đến giải thích nghi hoặc. (*Giờ tý: 23-1h đêm.)

“Tên khốn đó có ý gì vậy?” Nghe Tiểu Ngư đọc xong, Phạm Đại chỉ cảm thấy ngu ngơ chẳng hiểu gì.

“Thư này bề ngoài nói, đêm nay giờ tý đến rừng cây ngoài thị trấn, muốn các người mang theo Bối Bối đi gặp hắn,

để hắn biết hai con cáo này con nào là cái con nào là đực.” Nhạc Du nhìn Tiểu Ngư sắc mặt nặng nề, thấp giọng giải thích thay.

“Xem cáo?” Phạm Đại sửng sốt, “Hai con cáo có gì đẹp mà coi, còn có ý tứ bề ngoài nữa, con mẹ nó rốt cuộc là có ý gì?”

“Mục đích của hắn căn bản không phải nói

Nhạc Nhạc và Bối Bối, mà là quanh co ám chỉ chúng ta. Hiện giờ Đinh

Triệt ở trong tay hắn, nếu chúng ta muốn cứu người, nửa đêm đi gặp hắn.” Tiểu Ngư lạnh lùng nói, xé hai ba lần tan nát bức thứ khiến người ta

buồn nôn kia, lại hít một hơi dài mới áp chế nổi cảm giác chán ghét và

buồn nôn vô cùng.

Cái gì gọi là giả vờ đạo mạo, cái gì gọi

là mặt người dạ thú, cái gì gọi là đê tiện vô sỉ, chỉ cần nhìn Cảnh Đạo

Sơn này là biết được ngay! Chữ viết đẹp thì sao? Ngôn từ đẹp đẽ trau

chuốt thì có tác dụng cái rắm gì, cho dù hắn có đem tất cả hương liệu

quý giá nhất trên thế giới này xức lên người, dùng gấm vóc lụa là đẹp

nhất khoác lên người cũng không thể che giấu nổi xác thịt thối rữa mốc

meo đầy giòi bọ kinh tởm bên dưới.

Loại cặn bã ô nhiễm thế gian này, phải

dùng một mồi lửa thiêu rụi cho sạch sẽ, ngay cả một chút khói tro cũng

đừng để lưu lại mới tốt! Tiểu Ngư lạnh lùng híp mắt, tay nắm chặt, hận

không thể lập tức một đao giết chết gã ngụy quân tử kia.

“Hắn đây là biết rõ tính tình đại ca,

biết mọi người tuyệt đối sẽ không thấy chết mà không cứu, đồ rác rưởi

khốn kiếp không có lỗ **!” (Sozy, chú Phạm Đại chửi bậy quá, mạn phép ko dịch cụ thể. >Phạm Đại tức đến nghiến răng.

“Sư phụ, để con đi” Phạm Đại vẫn đang hung hăng mắng, La Đản đột nhiên cương quyết nói.

“Ngươi câm miệng cho ta!” Tiểu Ngư trong

lòng vốn dĩ đang điên đầu vô cùng, La Đản còn cứ mãi tỏ vẻ muốn đi tìm

chết, khiến lửa giận nàng mới áp xuống được chút lại bùng lên, trừng mắt nhìn La Đản còn đang ấm ức, mắng: “Đầu ngươi là bị nước vào hay là bị

rỉ sét rồi? Ngươi cho là ngươi đi thì có tác dụng sao? Hay là ngươi cảm

thấy nhà họ Phạm chúng ta sẽ trơ mắt nhìn ngươi đi chịu chết?”

“Hắn không dám giết ta.” La Đản không ngờ vẫn giữ được bình tĩnh, trong mắt hiển hiện không phải là đau khổ thỉnh cầu, mà là một loại cương nghị, giống như trong chốc lát ấy, hắn đã

chính thức trưởng thành là một người đàn ông, mà không phải một thiếu

niên ngây ngốc chỉ biết yên lặng theo sau Tiểu Ngư, chỉ biết dùng ái mộ

và tự trách tra tấn chính mình. “Sư tỷ, sư phụ, mọi người trước hết nghe ta nói.”

Thấy Tiểu Ngư lại sắp nổi giận, La Đản

bình tĩnh nhìn và mắt nàng: “Hắn muốn bắt ta, đơn giản là muốn dùng ta

đi uy hiếp cha ta, cho nên trước khi tìm thấy cha ta, bọn chúng tuyệt

đối không dám giết ta, nếu mọi người muốn cứu ta cũng có thể có nhiều

thời gian hơn. Mà nếu như hôm nay chúng ta không đi, bọn chúng không

thấy được ta, cậu công tử nhà giàu kia nhất định là phải chết. Mà nói

lại, La Đản ta tuy rằng tư chất bình thường, nhưng ba năm này, ta cũng

không dám lơ là tập võ, cho dù có nằm trong tay bọn chúng, ta cũng không phải là không có cơ hội nào tự cứu mình. Cho nên, sư phụ, sư tỷ, cách

trước mắt là, chỉ cần ta trước đi đổi lại người kia về rồi lại nghĩ cách khác.”

Lý lẽ bình tĩnh mà chín chắn của La Đản

vừa nói ra, trên mặt mọi người gần như đều đồng loạt hiện ra vẻ bất ngờ, ánh mắt không ngừng kinh ngạc, nhất tề dừng lại trên mặt hắn. Nhất

thời, trong phòng trở nên yên lặng.

Trong khi đó, sắc mặt của Tiểu Ngư lại là giật mình.

Nàng kinh ngạc nhìn La Đản so với mình đã cao hơn nửa cái đầu, không chớp mắt, ánh mắt như những sợi chỉ rối nhìn hắn, dần thay đổi, lại thế nào cũng không thể nhận ra được cảm giác

đang tràn ngập trong lòng mình là thế nào nữa, thì ra “tiểu sư đệ” trước đây lúc nào cũng ngoan ngoãn trầm mặc, ở đâu cũng đều tôn kính phục

tùng mình, kỳ thật sớm đã không còn nhỏ, chẳng những không nhỏ, hắn thậm chí đã sớm biến thành một người thiếu niên thật sự, mà lời vừa rồi

chứng tỏ hắn đang muốn tiến dần đến trở thành một người đàn ông trưởng

thành chín chắn.

“Đồ nhi ngoan, lòng của con sư phụ hiểu

được, chỉ là trời không tuyệt đường người, không nhất định là phải dùng

người đổi người, lúc này đến nửa đêm còn có thời gian, chúng ta có thể

nghĩ ra cách khác.” Phạm Thông vỗ vỗ vai La Đản, trong mắt tràn đầy vui

mừng.

“Đản Nhi, xin lỗi, sư tỷ… Những lời vừa

rồi của ta…” Tiểu Ngư cố nặn ra một nụ cười, cho đến giờ, nàng vẫn cho

rằng La Đản rất không có chủ kiến, không có chính kiến riêng của mình,

thì ra kỳ thật là nàng luôn luôn bất giác sắm vai một người chủ nhà quá

bá đạo, lại chẳng dễ dàng để người khác nói ra ý kiến của họ.

“Không, sư tỷ, tỷ không cần nói xin lỗi,

ta biết tỷ đều là vì muốn tốt cho ta.” Tiểu Ngư vừa nói xin lỗi, La Đản

lập tức từ một người đàn ông kiên quyết thoái hóa xuống thành một thiếu

niên ngây ngô, luống cuống xua tay.

“Không, là ta đã quá…”

“Được rồi, sư tỷ đệ các ngươi đều là

người một nhà, không tranh ai đúng ai sai nữa, chúng ta vẫn nên nghĩ làm cách nào đối phó lão tặc Cảnh Đạo Sơn kia đi!” Phạm Đại vội chuyển

hướng đề tài. “Hay là thế này, mọi người trước đổi một chỗ khác, ta đi

cứu người.”

Phạm Thông thở dài: “Sợ là không tránh đi đâu được, nếu hắn có thể tìm được đến đây, xung quanh nhất định là có

người giám thị, nếu chúng ta chia ra, ngược lại càng khiến bọn chúng có

cơ hội. Hơn nữa, nếu bọn chúng vì thế mà thương tổn đứa bé kia, chẳng

phải là tội lỗi của chúng ta hay sao?”

Phạm Đại tức giận gãi đầu: “Nhưng chúng

ta không thể cùng đi, nếu bọn chúng sắp đặt bẫy ở đó trước, chúng ta

không phải là càng thiệt hại?”

“Nếu không, mọi người cứ để ta ở lại, ta

nghĩ hắn có lẽ không đến mức đối phó với một người tay không tấc sắt…”

Nhạc Du trong lòng mặc dù sợ hãi, nhưng cũng hiểu được nếu không có hắn

liên lụy, chỉ bằng Phạm Thông và Tiểu Ngư, hẳn là có thể bình an mà bảo

vệ Phạm Bạch Thái rời đi.

“Tiên sinh sao có thể cũng nói ra lời ngu ngốc như vậy, Cảnh Đạo Sơn kia nếu là quân tử, cũng đã chẳng chọn dùng

thủ đoạn đê tiện hạ lưu như vậy, nếu huynh bị bọn chúng túm được, sẽ chỉ nhiều thêm công cụ để uy hiếp chúng ta mà thôi.” Tiểu Ngư nhíu chặt

mày, trong lòng hận đến nghiến răng, kiếp trước xem phim, loại tình tiết uy hiếp như vậy đã trở thành cũ rích, xem đi xem lại cũng chẳng có chút cảm giác kinh sợ hoảng hồn nào, ai mà ngờ được chính mình lại có ngày

gặp phải tình cảnh đó kia chứ.

Nhạc Du thở dài, không nói gì thêm nữa.

“Không đúng! Lũ khốn kia làm thế nào mà

biết chúng ta ở chỗ này nhanh như vậy chứ?” Phạm Đại đột nhiên đưa ra

một vấn đề. Mọi người lại lập tức giật mình. Đúng vậy, quán trọ này coi

như ở chỗ hẻo lánh, có thể nói là dạng quán trọ gia đình, cũng không gần đường lớn, Cảnh Đạo Sơn làm thế nào mà biết bọn họ ở chỗ này nhanh như

vậy?

“Chẳng lẽ là thằng nhóc kia bán đứng chúng ta?” Phạm Đại tự hỏi tự trả lời.

Tiểu Ngư biến sắc, nếu thật sự là như

vậy… Phát hiện chính mình vậy mà lại thầm nghĩ đến hai chữ huề nhau,

Tiểu Ngư không khỏi cười khổ một chút, cho dù thật sự là thế, nàng sao

có thể trách người khác được, Cảnh Đạo Sơn đê tiện như vậy, đừng nói là

Đinh Triệt, dù có là mình rơi vào tay hắn, cũng không nhất định có thể

vượt qua khổ hình mà không khai thật hết ra.

Suy bụng ta ra bụng người, nàng không có tư cách trách tội Đinh Triệt.

“Đây chỉ là chúng ta đoán bừa thôi, cho

dù thực sự có là thằng bé đó nói ra, chúng ta cũng không thể trách nó

được.” Tiểu Ngư còn chưa mở miệng, Phạm Thông đã rộng lượng nói thay.

“Dù sao nó cũng chỉ là một đứa bé con nhà giàu, lại vẫn còn nhỏ, chịu

không nổi tra tấn cũng là bình thường, huống chi nếu chúng ta không liên lụy đến nó, thì nó cùng lắm là cơm áo khó khăn, cũng chẳng ngại đến

tính mạng, tính ra thì vẫn là chúng ta có lỗi với nó.”

“Thôi đi thôi đi, chúng ta quên hết quá

khứ đi, tên khốn kia không phải hẹn giờ tý sao? Chúng ta giờ đi luôn đi, miễn cho hắn giở trò quỷ.” Phạm Đại tính tình cũng rộng rãi như vậy, vỗ bàn một cái khiến ngọn đèn rung lên, bóng người trên tường cũng lay

động thành hình quái dị.

Nhận được ánh mắt dò hỏi của Phạm Thông,

Tiểu Ngư tâm tình đang hỗn loạn bất đắc dĩ cũng chỉ có thể gật đầu,

chuyện đã thế này, cũng chỉ có thể đến đâu hay đến đó.

Trăng đã lên đến giữa trời, ánh trăng trong veo trải khắp mặt đất.

Cảnh đêm đẹp đẽ như vậy, vốn dĩ thích hợp với những cảnh thưởng nguyệt ngâm thơ, dưới trăng khiêu vũ, nhưng đối

mặt với bọn họ lại là một hồi âm mưu đẫm máu khó mà biết trước.

Tiểu Ngư khẩn trương kéo tay Phạm Bạch

Thái, cùng Nhạc Du đã khôi phục lại bộ dáng nam nhi đi ở giữa, dưới sự

bảo vệ của hai huynh đệ họ Phạm và La Đản cùng đi từng bước vào trong

rừng như trong thư, sau đó dừng lại cách chỗ đó hai trượng, chỉ vì bọn

họ đã nhìn thấy một người.

Hoặc có thể nói, là Cảnh Đạo Sơn một

người cùng một bàn một ghế, một lò than một cái ấm, một chiếc áo dài,

búi tóc chỉnh tề, vẫn còn học đòi văn vẻ phong nhã, nhìn thấy một đám

người bọn họ đã đến, mỉm cười: “Ha ha, Phạm đại hiệp quả nhiên đại nhân

đại nghĩa, đối với người người cũng nghĩa hiệp can đảm như vậy, chỉ là,

tính tình Phạm đại hiệp không khỏi có phần nóng nảy, Cảnh mỗ hẹn ngươi

giờ tý, hiện giờ mới qua giờ hợi, trăng còn chưa phải là sáng nhất, trà

ngon còn chưa đến độ, thật sự là tiếc nuối a!”

(Giờ hợi: 21h- 23h đêm)

“Chúng ta không rảnh cùng đồ ngụy quân tử nhà ngươi lắm lời, bớt nói nhảm đi, thằng bé kia đâu?” Phạm Đại khinh

bỉ cực độ nói, Tiểu Ngư lại hơi hạ mí mắt, chuyển sự chú ý của mình ra

xung quanh, nàng thật sự sợ mình nếu còn nhìn tên ngụy quân tử kia thêm

chút nữa, sẽ ghê tởm mà nôn ra mất.

Cảnh Đạo Sơn ngồi ngay ngắn trước cái bàn nhỏ, mỉm cười vỗ tay mấy cái, trong rừng lúc này truyền đến tiếng bước

chân, hai người đàn ông quả nhiên lôi một người hai tay bị trói đi ra.

Ánh trăng như sương, chiếu sáng rõ ràng thân ảnh kia.

Cặp mày kiếm nhướn cao, gương mặt tuấn tú không chê vào đâu được, đôi mắt tuy rằng nhắm lại, nhưng đôi môi mím

chặt thành một đường lại tỏ rõ tính tình của chủ nhân kia quật cường mà

kiêu ngạo.

“Giải huyệt đạo cho nó.”

Một ngón tay điểm xuống, thiếu niên chậm

rãi mở to mắt, ánh mắt vẫn mờ mịt chưa rõ ràng, không biết mình đang ở

nơi nào, nhưng khi đôi mắt vô tình nhìn đến đám người Tiểu Ngư đang đứng kia, lập tức mở to, đôi con ngươi sáng rực như sao lập tức tràn đầy

mừng rỡ không thể tả.

Sau khi gặp phải tai bay vạ gió, hắn

từng tuyệt vọng cho rằng, nhà họ Phạm dù lương thiện đi chăng nữa cũng

không thể vì một người xa lạ tình cờ gặp mà đến mạo hiểm chịu chết, lại

không ngờ bọn họ thực sự đến cứu hắn!

Nhất thời, một loại cảm giác trước nay chưa từng có mạnh mẽ trào dâng trong lòng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 86

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...