Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 162

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiểu Ngư vốn tưởng rằng nếu Thôi phán

quan cấu kết với Tang gia, nhất định sẽ trì hoãn vụ này thêm mấy ngày,

khiến gánh hát lao đao thêm chút ít, không ngờ sáng hôm sau, Thôi phán

quan liền tới kiểm tra hiện trường. Không chỉ làm ra vẻ ta đây quan

thanh liêm, còn nói Bách Linh các nếu thật có oan tình, nhất định sẽ xử

án công chính vì dân phán xử, lại còn quyết định sáng mai sẽ khai đường

xử án.

Tốc độ nhanh như vậy, dường như có gì đó không hợp lý!

Khi Tiểu Ngư hỏi Ngô Ngôn Chi, Ngô Ngôn

Chi thản nhiên nói: “Không có gì đáng ngạc nhiên cả, một, thân là phán

quan, nhận được đơn tố cáo của dân chúng, tất nhiên là phải đích thân

tới kiểm tra hiện trường, nơi này dù sao không phải là thành trấn nào

khác mà là dưới chân thiên tử, những chức trách cơ bản này hắn không dám quá mức kéo dài, để tránh tổn hại danh tiếng làm quan của mình. Thứ

hai, là hôm qua hắn đã trì hoãn một ngày đêm, hắn nhất định đã bàn bạc

với Tang gia, có đối sách, có lẽ, hắn đang chờ ngày mai lên công đường,

nhân lúc đó mà định án ngay tại chỗ.”

“Ngô công tử nói có lý.” Tiểu Ngư gật đầu.

“Ta tên là Ngôn Chi, dĩ nhiên là phải nói lời có lý.” Ngô Ngôn Chi mỉm cười, thần sắc mang theo ngạo khí nhàn

nhạt, không chút nào uể oải chán nản của người thi rớt.

Tiểu Ngư nhịn không được cười khẽ, lại

càng cảm thấy hắn hợp với tính khí của mình, đồng thời trong lòng cũng

nảy lên chút hiếu kỳ, chỉ có điều trước nay nàng không thích dò xét

người khác, có những vấn đề có lẽ nàng vĩnh viễn không bao giờ hỏi đến.

Nghi người thì không dùng người, dùng

người thì sẽ không nghi ngờ, nàng tin Ngô Ngô Chi này sẽ đứng về phía lẽ phải, những điều khác, sẽ chỉ là vấn đề râu ria mà thôi.

Vì ngày hôm sau sẽ mở công đường, vì cẩn

thận, phân nửa thời gian Tiểu Ngư đều ở trong thành, cùng Phạm Thông

thay nhau bí mật tìm hiểu tin tức. Về phần chứng cứ, án còn chưa xét xử, tình huống chưa rõ ràng, lúc này còn chưa đến lúc lấy cắp.

Một buổi sáng này, các thành viên khác

của Bách Linh các đều vội vàng quét dọn vết dầu, sửa sang bàn ghế, dĩ

nhiên tạm thời chưa thể mở cửa.

Sau đó, chớp mắt đã đến sáng hôm sau. Công đường mở.

Thôi phán quan sau khi lên công đường,

đầu tiên là xác nhận thân phận hai bên. Tiểu Ngư mở Bách Linh các, lại

muốn giữ bí mật về mình, đương nhiên không tránh khỏi phải lập một thân

phận. Cho nên hai năm trước, chuyện này đã làm tốt, lúc này đương nhiên

không tra được gì khác. Mà lúc này, dân chúng được Tiểu Ngư ngầm loan

tin đến dự thính mới biết được tên họ của chủ nhân Bách Linh các: Diệp

Như Quân.

Đối với yêu cầu tháo mặt nạ của Thôi phán quan, Tiểu Ngư cố ý ra vẻ chần chừ. Hết tự kể khổ lại thỉnh cầu châm

chước, cuối cùng mới thực sự bất đắc dĩ bỏ đi mặt nạ, cẩn thận chỉ để

Thôi phán quan một người nhìn thấy một chút “dung mạo”, còn nhất định

không chịu để cho người thứ ba nhìn thấy, để sau này còn có tác dụng

khác, mặt nạ dịch dung này, càng ít người nhìn thấy càng tốt.

Những người khác dù không nhìn thấy,

nhưng từ sắc mặt Thôi phán quan là có thể đoán được một hai phần, thấy

lão ta nhíu mày, lập tức đều tự cho là lời Tiểu Ngư trước đây nói dung

mạo của mình xấu xí không phải là nói dối. Về tin đồn Đông gia Bách Linh các mặt như Vô Diệm, từ nay về sau truyền lưu khắp các ngõa tứ. Dĩ

nhiên, đây là nói sau.

Lại nói, so nhau thì, nguyên cáo đều có

mặt đầy đủ, còn lão đại và lão tứ Tang gia ngay cả mặt mũi cũng chưa lộ

ra chút nào, chỉ sai quản gia tới xử lý, thái độ vô cùng kiêu ngạo, có

điều bọn họ rõ ràng đã nghe nói Bách Linh các mời thầy kiện, liền không

chịu lạc hậu cũng mời tới một người.

Nho sam màu trắng, ngũ quan đoan chính,

tự tin phóng khoáng, vị Văn Thanh Vân tướng mạo đường đường này vừa ra

đứng trước công đường, liền khiến Ngô Ngôn Chi vừa thấp lại vừa đen

không khỏi yếu thế xuống mấy phần.

Đương nhiên, chênh lệch lớn này chỉ con

mắt người thường thấy vậy, sự tin tưởng của Tiểu Ngư với Ngô Ngôn Chi

không chút nào dao động. Văn Thanh Vân này tuy bề ngoài không tồi, nhưng dung mạo anh tuấn thế nào cũng không thể che giấu nổi dấu vết kiêu ngạo và giả dối trong mắt y. Mà Ngô Ngôn Chi, biểu hiện như một mặt giếng

cổ, không chút sóng gợn, trầm ổn vô cùng.

Sau khi kiểm tra thân phận không có vấn đề gì, liền bắt đầu mỗi bên tự thuật.

Bên Tiểu Ngư là nguyên cáo, dĩ nhiên là

bọn họ nói trước, Liễu Viên Thanh làm đại diện cho Bách Linh các, nhanh

chóng kể lại mọi chuyện rõ ràng. Đến lượt Tang gia, không ngoài dự đoán, bọn chúng chối tội sạch sẽ.

Ba gã tay sai vừa lên công đường liền hô

to oan uổng, lật lọng nói người của Bách Linh các bắt cóc bọn chúng, sau đó hắt dầu trẩu, vu cáo hãm hại, khăng khăng nói là lời thuật bên phía

Bách Linh các là vu oan giá họa. Đến lượt thầy kiện bạch diện Văn Thanh

Vân trình bày, đầu tiên là giả mù sa mưa khiến cho ba gã “thuật lại” một lần “chân tướng”, sau đó đầy vẻ căm phẫn chỉ vào Bách Linh các vu cáo,

cũng muốn cầu thanh thiên đại lão gia làm chủ cho người vô tội.

Thấy bị cáo bỗng nhiên xoay người thành

nguyên cáo, không chỉ không thừa nhận phía mình có ý đồ phóng hỏa, còn

chớp mắt đổ cho Bách Linh các ba tội danh bắt cóc, vu khống, lừa dối

trên công đường, dân chúng chứng kiến xung quanh đều xì xào bàn tán

không ngớt, mọi người của Bách Linh các gồm cả Liễu Viên Thanh đều vừa

tức giận vừa kinh hoàng, nhìn về phía Tiểu Ngư và Ngô Ngôn Chi, không

biết bọn họ sẽ ứng đối thế nào.

Liền thấy Ngô Ngôn Chi không chút hoang

mang, không vội vàng phản bác lại, mà trước tiên khẩn thiết mời người

khám nghiệm tử thi nghiệm thương cho Miêu Nhị Miêu Tam, sau đó đem hết

mọi thứ từ địa vị đến thực lực của Bách Linh các và Tang gia, ân oán hai nhà, cùng với việc Bách Linh các trước nay đều nhất nhất nhường nhịn và nhượng bộ kể hết ra, rồi cung kính mời Thôi phán quan và dân chúng suy

nghĩ kỹ càng, Bách Linh các và Tang gia, động cơ bên nào lớn hơn?

Một chuỗi dài tự thuật, vốn ban đầu đồng

tình với Bách Linh các, đồng thời bị dư luận ảnh hưởng, lại được những

lời nói của Ngô Ngô Chi khéo léo dẫn dắt, tất cả dân chúng nhất thời đều đứng về phía Bách Linh các, thừa dịp đông người, còn có vài kẻ trong

đám đông đánh bạo chỉ trích những hành vi bá đạo của Tang gia trước nay, trên công đường còn không thế nào, nhưng phía bên ngoài, quần chúng đã

trở nên phẫn nộ.

Văn Thanh Vân đã làm thầy kiện của Tang

gia, đương nhiên không thể nào nhanh bại trận như vậy, lập tức khẩu

chiến liên hoa thể hiện tài hùng biện, nhất nhất phản bác, đồng thời

vạch ra Bách Linh các có động cơ lớn nhất, đó chính là vì bất mãn với

Tang gia đã quá lâu, vẫn muốn trả thù, cho nên lớn gan làm ác, mới có

chuyện vu hãm vừa rồi, cũng mời người khám nghiệm tử thi nghiệm thương

cho ba gã tay sai.

Tài ăn nói của y rất tốt, cộng thêm tướng mạo đường đường, lại luôn miệng hùng hồn đầy lý lẽ, cảm xúc của dân

chúng thật đúng là bị y xoa dịu không ít, có vài người thậm chí còn bắt

đầu nghi hoặc. Dù sao là người thì đều có tính nóng nảy, Bách Linh các

bị Tang gia chèn ép ba năm, không thể nào không tức giận, một khi đã có

oán thì xử sự cực đoan cũng là khó tránh khỏi.

Thấy ngay cả trưởng ban Liễu Viên Thanh

của Bách Linh các cũng biến sắc, Văn Thanh Vân cực kỳ đắc ý, thu quạt,

hai tay chắp lại, chuẩn bị thỉnh Thôi phán quan phán án.

Thôi phán quan tay vuốt chòm râu, làm ra

vẻ công bằng hỏi Ngô Ngôn Chi có gì biện giải, nhưng lúc đối diện với

Văn Thanh Vân, trong mắt hiện lên một chút khen ngợi.

Chỉ thấy Ngô Ngôn Chi mỉm cười, vái chào

Thôi phán quan, sau đó giọng nói vang vang: “Đại nhân, học trò nghĩ đến

ba câu hỏi giả thiết, muốn thỉnh giáo đại nhân một chút, không biết đại

nhân liệu có thể thứ cho học trò tội bất kính?”

Thôi phán quan thấy Ngô Ngôn Chi mặt

không đổi sắc, trong lòng không khỏi khó chịu, nhưng biểu hiện ra ngoài

chỉ có thể nói: “Nếu chỉ là giả thiết, bản quan thứ ngươi vô tội, ngươi

nói.”

Tuy rằng lần đầu tiên lão ta nhìn thấy

học trò thi rớt tướng mạo xấu xí này, nhưng đã nghe biện luận lúc trước

của hắn, cũng khiến lão ta có chút cảnh giác con người trấn định xảo trá mà lại khéo dẫn dắt lòng người này.

Ngô Ngôn Chi nghiêm nghị nói: “Học trò

xin hỏi, giả như đêm khuya hôm qua, có người bất ngờ đến quý phủ của đại nhân định hành thích, lại bị đại nhân biết được sự việc, bắt giữ đúng

lúc, đại nhân phúc lớn, chưa từng có bất cứ thương tổn gì, xin hỏi,

thích khách này có tính là thích khách không?”

Lời này vừa nói ra, Thôi phán quan và Văn Thanh Vân lập tức biến sắc, ánh mắt Tiểu Ngư cũng sáng lên, mỉm cười.

“Lớn mật! Ngươi dám rủa đại nhân!” Văn

Thanh Vân quả nhiên tâm tư mẫn tiệp, lập tức đoán ra dụng ý của Ngô Ngôn Chi, ý định lớn tiếng dọa người áp chế hắn.

Ngô Ngôn Chi mắt cũng không thèm liếc qua, chỉ mỉm cười nhìn Thôi phán quan, đợi câu trả lời của lão.

“Tính, đương nhiên phải tính chứ! Có gan

ám sát mệnh quan triều đình, sao không phải là thích khách?” Không đợi

Thôi phán quan trả lời, trong đám đông quần chúng đã có người lớn tiếng

nói, mọi người lập tức đều tán thành.

Tiểu Ngư nghe giọng nói tựa hồ có chút

quen quen, theo âm thanh nhìn lại, liền thấy trong đám người có một cái

đầu hơi nghiêng, vừa lúc trốn phía sau một người khác, nhịn không được

muốn cười thầm. Người này, không ngờ cũng đến giúp vui!

“Nếu thật có chuyện này, dĩ nhiên là tính.” Thôi phán quan biết rõ câu hỏi có bẫy, nhưng cũng chỉ có thể trả lời như vậy.

Ngô Ngôn Chi lại chắp tay, một lần nữa

nghiêm nghị hỏi: “Học trò hỏi tiếp, nếu thích khách này không phải đến

ám sát đại nhân, mà đêm đột nhập tướng phủ, muốn mưu sát Tể tướng đương

triều, chỉ là vẫn như cũ không thành công, lại bị người ta bắt được, xin hỏi, nếu như thích khách này khăng khăng chống chế nói mình chưa từng

ám sát, là bị Tể tướng đại nhân hãm hại, xin hỏi đại nhân, thích khách

này nói là thật sao? Hay là giả?”

Ngô Ngôn Chi này được lắm!

Tiểu Ngư ở bên cạnh nghe rõ ràng, nếu

không phải đang ở trên công đường, quả thực là muốn sảng khoái vỗ tay,

lớn tiếng mà hoan hô!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 162

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 162
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...