Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Rùa River

Phạm Bạch Thái trở về trước nhất, nói tất cả mọi người đều không nhìn thấy Phạm Thông đâu.

La Đản là người thứ hai trở về, cũng nói không tìm thấy Phạm Thông.

Tiểu Ngư bình tĩnh tỏ ra không có chuyện gì, kêu hai người ăn cơm

trưa trước, trong đầu lại đem chuyện tình rõ ràng đã liên quan đến an

nguy của nhà bọn họ suy nghĩ lại lần nữa.

Đầu tiên, Phạm Đại không chịu nói hắn nghe được điều gì, xuất phát

chắc chắn là vì bảo vệ chị em họ, cảm thấy cho dù nói với mình thì nàng

mới mười ba tuổi cũng không giúp được điều gì. Tiếp theo, những người đó nếu đã lựa chọn Phong Huyệt động vừa sâu vừa lớn lại nhiều ngã rẽ ngoắt ngoéo làm cứ điểm lâu dài, lại có hai người quen thuộc địa hình trong

hang như vậy, chắc chắn là đã điều tra khảo sát không phải chỉ mới một

sớm một chiều, cũng không thể dễ dàng buông tay bỏ qua cho nơi bí mật

như vậy được.

Từ khi nhà họ Phạm đến đây, vùng này vẫn có đồn đại rằng trong hang

Phong Huyệt có ma quỷ ăn thịt người, mặc dù đôi khi cũng có thanh niên

to gan cùng nhau vào trong thăm dò, có điều mới đi được hai ba dặm liền

lạc đường hoặc là nghe thấy âm thanh gì đó rất kinh khủng, hốt hoảng bỏ

chạy, vì vậy Phạm Đại mới trở nên ham thích đi thám hiểm cái hang này

đến thế. Hoặc là, kỳ thật Phạm Đại có thể đã sớm phát hiện ra manh mối

gì, có điều tình hình bên trong rất phức tạp lại liên quan sâu rộng cho

nên đến hôm nay mới xác định, nếu không lúc trước hắn sẽ không chỉ dẫn

theo nàng đi cùng vào thám hiểm hai ba lượt đầu rồi không còn đưa nàng

theo cùng nữa.

Tiểu Ngư nghĩ lại cẩn thận, lần gần nhất mình vào động đã là hai năm trước.

Bởi vì trong động kia đầy vẻ thần bí, mà nàng lại thích cuộc sống

tươi sáng ngoài ánh mặt trời, ghét sự ẩm thấp, cũng không mấy hứng thú

với hang động như mê cung mà mình đã đi qua, vì vậy sau này Phạm Đại

không mang theo nàng đi, nàng cũng không mấy để ý đến, nhưng Phạm Đại

lại thường tự mình đi sâu vào trong hơn nữa.

Như vậy, Phạm Đại rốt cuộc là từ lúc nào bắt đầu hoài nghi bên trong có người?

“Tỷ tỷ, xảy ra chuyện gì vậy?” Im lặng ăn xong cơm trưa, Phạm Bạch Thái rốt cuộc nhịn không được hỏi.

Tiểu Ngư nhìn lại, trong ánh mắt còn đọng trầm tư, thấy Phạm Bạch

Thái và La Đản đều đang nghi hoặc nhìn mình, lúc này mới nhớ ra, hẳn

cũng nên cho bọn chúng một lời giải thích, vội mỉm cười nói: “Không có

gì, chỉ là nửa ngày vẫn không thấy cha đâu, tỷ không yên lòng nên mới

trở về tìm, dù sao chùa Phong Huyệt chúng ta cũng vẫn thường đi mà, đúng không?”

“Nhưng mà tỷ tỷ…” Phạm Bạch Thái đang muốn nói chuyện, lại đột nhiên

im miệng liếc nhìn sang La Đản, rõ ràng là La Đản vừa lén kéo nó một

cái.

“Được rồi, nói cho hai đứa biết cũng không sao, kỳ thật là thúc thúc

đệ vừa nhìn thấy ở chùa có người không muốn gặp, sợ bọn họ biết chúng ta ở chỗ này nên mới muốn mọi người về nhà trước tránh một chút, miễn cho

trêu chọc phiền toái không cần thiết.” Xem trước mặt một lời nói dối

hiển nhiên không thể giải thích, Tiểu Ngư vẻ mặt tự nhiên lập tức nói

lấp đi, nửa thật nửa giả.

“Ồ, thì ra là thế, cho nên thúc thúc mới vội vã muốn đi tìm cha, miễn cho cha cũng bị người ta nhìn thấy.” Phạm Bạch Thái bừng tỉnh đại ngộ.

“Đúng thế, ai bảo hai người họ lại giống nhau như đúc thế chứ!” Tiểu

Ngư nhẹ nhàng thở phào trong lòng, đem đồ ăn còn lại để vào nồi, quay

đầu đang muốn lấy bát đũa bẩn lại bị La Đản giành trước cầm đi, liền mỉm cười, cũng không tranh giành rửa chén với hắn, kéo Phạm Bạch Thái ra

khỏi bếp, “Đông Đông, không phải ngày nào đệ cũng phải luyện chữ sao?

Hôm nay luyện sớm hơn đi, chuyện khác đệ không cần phải lo lắng.”

Đông Đông ngoan ngoãn vâng một tiếng, đi vào thư phòng nhỏ, Tiểu Ngư

đứng tại chỗ suy nghĩ một chút, quyết định vẫn là ra ngoài đi lượn một

chút, xem có người lạ nào đến dò la hay không. Còn chưa dời bước, liền

thấy một thân ảnh màu lửa đỏ lén lút bò lên trên đống đồ tạp nham chất

đống ở góc tường, đoán chắc nó lại muốn trèo tường chuồn ra ngoài đây,

Tiểu Ngư không khỏi vừa tức giận vừa buồn cười, cố ý khụ mạnh lên một

tiếng.

A, bị phát hiện. Cáo con Bối Bối động tác dừng lại, đôi tai nhọn

thoáng chốc liền cụp xuống, ư ư một tiếng, ngoan ngoãn kéo theo cái đuôi chạy đến bên chân Tiểu Ngư làm nũng.

“Bối Bối, mấy ngày nay ở ngoài có người xấu, mày phải ngoan một chút, đừng ra ngoài chơi, nếu không nghe lời, bị người ta bắt đi lột da tao

cũng mặc kệ đấy.” Thân ảnh màu lửa đỏ nhắc nhở Tiểu Ngư, thời đại này có người nào lại nuôi cáo làm thú nuôi cơ chứ, đừng nói là loài đặc biệt

như Bối Bối, thân hình đỏ như lửa của nó có thể thu hút rất nhiều ánh

mắt, nhất là ở những thời khắc nguy hiểm.

Bối Bối đã quen được tự do vẫy vẫy cái đuôi to xù mềm mại, hai con

mắt thiết tha nhìn về phía ngoài tường, rõ ràng không đem lời Tiểu Ngư

để vào tai, trên đầu lập tức trúng một cú gõ đổ đom đóm mắt.

Bối Bối lập tức thành thật trở lại, cái đuôi linh hoạt cong ra phía trước, che lại ánh mắt.

Tiểu Ngư nhịn không được bật cười, quay đầu lại dặn dò: “Đản Nhi, đệ nhìn Bối Bối nhé, đừng để nó chạy ra ngoài.”

“Biết rồi ạ.” La Đản lưu loát vớt lên một cái bát, xát xát, thuận

miệng đáp, đợi Tiểu Ngư thả Bối Bối ra bước đến cổng nhìn xung quanh,

ánh mắt mới ngưng lại chăm chú nhìn về phía bóng lưng nàng, động tác ở

tay cũng chậm lại, gần như không thể nghe thấy một tiếng thở dài.

Hắn đã mười lăm tuổi, nhưng nhà này trên dưới ngoại trừ Đông Đông vẫn kính trọng mình, còn có có ai nhìn thấy hắn đã lớn lên rồi chứ?

Nhớ đến tiếng “Nhi” kia, La Đản trên mặt không khỏi khẽ cười khổ,

nhưng nhìn thấy Tiểu Ngư đang dựa cửa nhìn ra đột nhiên thẳng mình lại,

chạy vụt ra ngoài, La Đản nhất thời hoảng sợ, chỉ sợ có chuyện gì xảy

ra, vội vàng lau lau tay rồi cũng xông ra ngoài.

Vừa ra khỏi cổng, đã thấy Phạm Thông đang đẩy một chiếc xe cút kít

trở về, trên xe chất đầy những bao tải chật căng, cũng không đi về phía

nhà mình mà dừng lại trước nhà người khác, người theo sau vẻ mặt cảm

kích, là hàng xóm nhà làm đậu phụ, tay cũng đẩy một chiếc xe nhưng là xe không, chỉ là không thấy Phạm Đại đâu.

“Tiểu Ngư, Đản Nhi? Hai đứa sao lại về sớm thế?” Phạm Thông nhìn thấy hai người, khó hiểu dừng xe hỏi, hỏi xong lại vỗ đầu, cười ngốc nghếch

nói: “Con gái bảo bối, xin lỗi, cha có việc nên về muộn, a, đúng rồi,

hôm nay cha mua về cho Đông Đông một quyển sách đây.”

Hắn nhìn thấy Tiểu Ngư, vẻ mặt ngoài áy náy thì không còn biểu cảm gì khác, hiển nhiên là chưa chạm mặt với Phạm Đại đang đi tìm hắn.

“Ồ, vậy ạ?” Tiểu Ngư bước đến, tiếp lấy cuốn sách hắn vừa lấy ra, như không có chuyện gì nói: “Cha, cha còn chưa ăn cơm trưa phải không?”

“Ăn rồi, đại thúc mời ta ăn mì.” Phạm Thông cười nói, tay cũng không

ngừng giúp hàng xóm dỡ bao tải xuống, La Đản cũng chạy lên hỗ trợ.

“Tiểu Ngư à, hôm nay may là có cha cháu, nếu không thì đậu tương của

ta còn chưa biết khi nào mới có thể mang về được đến nhà đâu.” Đại thúc

đậu phụ cười ha hả nói, lấy từ trong túi đeo trên thắt lưng ra một bọc

nhỏ, đưa tới, “Đây, hôm nay trên trấn mới mở một cửa hàng bán điểm tâm,

đại thúc mua cho các cháu mấy chiếc bánh hoa quế.”

“Cảm ơn đại thúc.”

Tiểu Ngư cũng không khách khí với ông ta, cười cười nhận lấy, Đông

Đông tuy rằng là con trai, lại thích nhất loại bánh ngọt này, thôn này

và thôn Long Vĩ trước kia dân phong khác nhau một trời một vực, loại

người như nhà Bạch Cốt Tinh cũng là rất ít, mọi người bình thường đều

hay qua lại giúp đỡ lẫn nhau, có gì ăn ngon cũng mang đến cho nhau,

khiến lòng người cảm thấy vô cùng ấm áp.

“Nên là ta cảm ơn cha cháu mới đúng, hôm nay cha cháu vốn đã về rồi,

nhưng nghe bà vợ ta nói ta nửa ngày còn chưa trở về, ông ấy liền thật sự quay lại tìm thấy ta đang bị hỏng xe nửa đường, Tiểu Ngư à, cháu đừng

trách cha cháu không cùng cả nhà đi chơi được nhé.”

“Đại thúc sao lại nói vậy chứ, bình thường thúc chiếu cố nhà cháu như vậy, cha cháu giúp đỡ thúc cũng là việc nên làm.” Tiểu Ngư ngọt ngào

cười nói, tán gẫu qua vài câu việc nhà, chờ Phạm Thông và La Đản dỡ hết

hàng xuống rồi mới phụ cùng hai người đẩy xe nhà mình về.

“Cha, cha về rồi ạ?” Phạm Bạch Thái nghe thấy động tĩnh lập tức chạy ra, Bối Bối cũng vọt tới quấn quanh chân Phạm Thông.

Phạm Thông mới ừ một tiếng, Tiểu Ngư đã nói: “Đông Đông, đây là bánh

hoa quế đại thúc nhà hàng xóm cho, đệ và ca ca cùng mang trở về phòng ăn đi.”

“Dạ.” Đã quen bị Tiểu Ngư đuổi đi, Phạm Bạch Thái kéo La Đản quay lại vào phòng, đi được hai bước lại lén lút vẫy tay ra hiệu cho Bối Bối, ý

bảo bánh hoa quế nó cũng có một phần, Bối Bối lập tức vui vẻ chạy theo

vào.

“Con gái bảo bối, con đừng giận, hôm nay cha thật sự không phải cố ý

không đến. Con xem, tiền hôm nay bán được, cha không động đến chút nào.” Phạm Thông thấy Tiểu Ngư đuổi con trai và đồ đệ đi, tưởng rằng nàng lại bắt đầu giận, vội lấy lòng đưa tiền ra.

“Cha, cha không gặp Nhị thúc sao?” Tiểu Ngư nhíu mày.

“Không gặp,” Phạm Thông hỏi ngược lại, “Hôm nay không phải mọi người lên chùa chơi sao?”

“Có đi.” Tiểu Ngư quay đầu nhìn vào trong nhà, thấp giọng nói thêm

một câu, “ Cha, con có chuyện quan trọng phải nói với cha, chúng ta vẫn

là đi ra ngoài nói đi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...