Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 115

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ đã về rồi?”

Ôm trong lòng một trăm văn tiền mới kiếm

được, Tiểu Ngư cả đường về đều ôn lại hí khúc trong trí nhớ, tâm tình

vui vẻ thoải mái trở lại nhà mới của mình ở Liễu Hà trấn. Mới đến gần

cổng, còn mấy chục bước nữa đã thấy Phạm Bạch Thái nhảy ra vui vẻ chạy

đến đón nàng, kêu lên một tràng.

“Ừ.” Tiểu Ngư cười bước đến, kéo tay thằng bé giơ đến.

“Tỷ tỷ, ông cụ hôm nay chúng ta gặp trên đường giờ đang ở nhà mình đấy.” Phạm Bạch Thái liếc Tiểu Ngư, lén lút nói.

Lão già quái dị đang ở nhà mình?! Tiểu Ngư nhất thời chựng lại, giận tái mặt hỏi: “Nhị thúc đưa về?”

“Không phải, khi mọi người về đến nhà đã

thấy ông ấy nằm ở cửa ngủ, Nhị thúc thấy mới mời ông cụ đi vào.” Phạm

Bạch Thái lắc lắc đầu, con mắt đen tròn mở to tò mò hỏi Tiểu Ngư: “Tỷ

tỷ, tỷ nói ông cụ kia sao lại biết chúng ta ở nơi này vậy nhỉ?”

Tiểu Ngư nhíu mày hỏi: “Khi tỷ đi rồi, Nhị thúc có rời khỏi hai đứa chút nào không?”

Phạm Bạch Thái vẫn lắc đầu: “Không ạ, Nhị thúc từ đó vẫn ở cùng một chỗ với bọn đệ mà.”

Tiểu Ngư sắc mặt hòa hoãn lại, nếu Phạm

Đại không rời đi chút nào, thoạt nhìn hẳn là lão già kia tự mình theo

tới, về phần sớm xuất hiện trước cửa, cũng không phải điều kỳ lạ, xung

quanh đây chỉ có một nhà bọn họ, lão ta theo hướng bọn họ đi vượt nhanh

mấy bước nằm xuống trước là được.

“Chúng ta vào thôi.” Trong giây lát, thần sắc Tiểu Ngư đã bình tĩnh lại, nếu lão già quái dị kia thật sự vì mình

mà đến, bản thân mình cự tuyệt là được, chẳng lẽ lão còn có thể buộc

người khác bái sư sao? Hiện giờ nàng đã quyết định ở nơi ngõa tứ câu lan tạo dựng thiên địa của mình, việc phải làm nhiều đếm không hết, làm gì

có thời giờ để học tuyệt kỹ gì đó chứ.

“Tiểu Ngư, mau đến gặp Bỉ lão tiền bối.” Vừa vào cổng, Phạm Đại liền xuất hiện ngay giữa cửa nhà chính, cười ha hả vẫy nàng.

Bỉ? Nghĩa là bút? So sánh? Hay thô tục? Thì ra lão già này không chỉ tính cách quái đản mà dòng họ cũng thật là kỳ dị. (Những từ trên: Bút, so sánh, thô tục đều có cách phát âm là ‘bỉ’)

Tiểu Ngư dắt tay Phạm Bạch Thái, không

nhanh không chậm đi vào, còn chưa vào nhà đã gặp phải một đôi mắt tràn

ngập vẻ đánh giá, mà dưới đôi mắt kia là cái miệng đang nhét một cái

chân gà lớn, râu ria hỗn loạn dính đầy dầu mỡ.

“Tiểu Ngư, vị này là Bỉ Lương Bỉ lão tiền bối hơn mười năm trước danh chấn giang hồ, con nhanh đến hành lễ ra

mắt.” Phạm Thông cũng theo bên cạnh, theo lời lẽ có lễ độ, lại nhìn vẻ

mặt hưng phấn kia của hắn, có thể thấy được địa vị của lão già quái dị

này trong mắt hai huynh đệ.

“Xin chào Bỉ lão tiền bối!” Tiểu Ngư thản nhiên cúi chào, dù chưa biểu đạt ra thái độ thân thiện nhiệt tình gì,

nhưng cũng không ở trong nhà mình biểu lộ ra cái gì không thích hay

khinh bỉ, chỉ coi như lão là một người khách bình thường vậy.

“Ờ.” Lão già quái dị hừ mũi một tiếng,

mười phần kiêu ngạo mà đảo mắt quét qua nàng mấy lần, giống như lần đầu

nhìn thấy nàng, rồi lại tiếp tục gặm chân gà.

Phạm Đại ở bên len lén nháy mắt Tiểu Ngư

mấy lần, muốn nàng nói mấy câu hay ho vui vẻ, Tiểu Ngư lại coi như không thấy, thản nhiên nói: “Cha, nếu không còn việc gì, con lui trước, con

còn có việc phải tìm Nhạc tiên sinh.”

“Này…”

Phạm Thông hơi ngượng ngùng nhìn qua Bỉ

Lương. Tiểu Ngư không đợi hắn trả lời, quay người đi về phòng Nhạc Du ở, nhưng bước chân mới vừa động, phía sau đột nhiên truyền tới một tiếng

gió vun vút.

Trong chớp mắt, Tiểu Ngư chỉ kịp nghiêng

mình một cái, một thứ gì đó đã sượt qua y phục nàng bắn về phía ngoài

cửa, bụp một tiếng rơi xuống đất, là một cái chân gà mới ăn được hai ba

miếng.

Mịa! Muốn lãng phí lương thực cũng không thể lãng phí quá như vậy chứ!

Tiểu Ngư cúi đầu nhìn thắt lưng mình đã

dính mỡ, tức giận lập tức ùn ùn xông lên. Ba năm nàng tiết ăn kiệm mặc,

chính là vì tích góp từng chút tiền vốn để cả nhà có ngày được sống đầy

đủ, lão già ăn mày này lại cư nhiên lãng phí tiền mồ hôi nước mắt của

nhà mình như vậy.

“Tư chất thì, coi như miễn cưỡng, thân thủ thì bất cẩn cẩu thả.” Chưa để Tiểu Ngư bão nổi, Bỉ Lương đã lẩm bẩm vẻ khinh thường.

“Không biết thân thủ của ta thì có liên

quan gì đến lão tiền bối chứ?” Tiểu Ngư ngước mắt, giận dữ trên mặt đã

được nụ cười ngọt ngào thản nhiên thay thế.

Thấy nàng mỉm cười, lão già quái dị kinh

ngạc nheo mắt lại, hai huynh đệ mới vừa vẻ mặt mừng rỡ vì lão già khen

một câu lại nhất thời đờ người. Ở trong nhà này, ai chẳng biết mỗi khi

Tiểu Ngư bắt đầu cười như vậy, sự tình liền không ổn nữa rồi.

“Phạm đại ca, Phạm đại ca ở nhà không?”

Trong nhà đang đầy ngập quỷ dị, ngoài cổng đột ngột truyền đến một tiếng gọi to, nghe như một người phụ nữ tuổi còn trẻ.

Phụ nữ? Sóng mắt Tiểu Ngư rất tự nhiên chuyển đến gương mặt anh tuấn của Phạm Thông.

“Có.” Phạm Thông cao giọng đáp, nhìn Tiểu Ngư, chính bản thân cũng cảm thấy khó hiểu, sờ sờ đầu, thành thật nói:

“Ta cũng không biết người đó là ai cả.”

Tiểu Ngư liếc mắt lườm hắn một cái, không ngó ngàng đến lão già kia nữa, bước ra mở cửa. Ngoài cửa đúng là một

người phụ nữ tầm hai mươi mấy tuổi, gương mặt đầy phấn trang điểm, đôi

mày mỏng dính cong cong, đôi môi đỏ au, ánh mắt ngập nước, trang phục

khéo léo, cũng rất có tư sắc.

Người phụ nữ trong tay mang theo một cái

giỏ nhỏ, mặt đầy tươi cười đứng ngoài cửa, thấy người mở cửa không phải

là Phạm Thông mà là một thiếu nữ xinh đẹp trẻ tuổi, vẻ tươi cười không

khỏi sững lại, nhưng lập tức đã nhiệt tình hỏi han: “Cháu là Tiểu Ngư

phải không? Ôi chao, thật là một cô bé xinh đẹp, sau này lớn lên nhất

định là đại mỹ nhân, xem ánh mắt này này, ôi chao, đẹp như tiên nữ ấy.”

Tiểu Ngư cười nhạt: “Cám ơn, xin hỏi cô là…”

“Ôi chao, cháu xem ta, quên cả giới thiệu mình, ta ấy à, nhà chồng họ Trương, ngụ ở trấn trên, hiện giờ đang ở

góa, cháu cứ gọi là Trương đại thẩm được rồi. Ta là tới cảm tạ cha cháu, hôm nay nếu không có cha cháu giúp đỡ, ôi chao, mạng nhỏ này của ta

không chừng đã không còn trên đời này nữa rồi.”

Nói một câu liền ôi chao một tiếng, người phụ nữ cười vẻ kiều mỵ, vỗ vỗ ngực tỏ vẻ nghĩ mà sợ, Tiểu Ngư lập tức

chú ý đến trên tay nàng ta cầm một chiếc khăn tay màu phấn hồng, bàn tay cầm khăn kia lại càng trắng nõn mềm mại như cọng hành mùa xuân nữa.

Là một quả phụ, hơn nữa còn là một quả

phụ xinh đẹp, lão cha này của nàng cũng thật là bản lĩnh, mới chuyển đến một ngày đã có quan hệ tốt với một quả phụ xinh đẹp như vậy.

Tiểu Ngư vẻ mặt thản nhiên lại một lần

nữa đánh giá nàng ta, nghĩ đến trong nhà còn có một lão già quái dị,

liền mỉm cười, cánh cửa mở rộng ra: “Thì ra là Trương đại thẩm, cha ta

đang ở nhà đây, mời vào.”

“Được được được.” Trương quả phụ vội

không ngừng rảo bước vào, vừa vẻ mặt tươi cười vừa không ngừng khen Tiểu Ngư xinh đẹp ngoan ngoãn, Tiểu Ngư chỉ mỉm cười nghe, thỉnh thoảng mới

khiêm tốn một câu, trực tiếp đưa thẳng nàng ta vào phòng khách đang tiếp lão già quái dị kia.

Tiểu Ngư đang có ý quấy rối, vẻ tươi cười lại càng thêm ngọt, đưa người vào nhà lại mời người ta ngồi, mời người ta uống trà.

Lão già quái dị chỉ liếc nhìn Trương quả

phụ một cái, sau đó tiếp tục gặm chỗ thịt gà còn lại, mà Trương quả phụ

thấy đầu bàn kia là một lão già ăn mày thô lỗ, cả người đều cảm thấy

không yên, vội vàng đặt cái giỏ nhỏ lên bàn, lấy từ trong ra một cái

đĩa, sóng mắt như chứa nước mùa xuân hướng Phạm Thông cười cười.

“Phạm đại ca, huynh cứu mạng tiểu nữ tử,

tiểu nữ tử thật sự không có gì để cảm tạ, chỉ có thể làm chút đồ ăn vặt

đến biểu đạt tâm ý, mời mọi người nếm…Á!!”

Nói còn chưa xong, Trương đại thẩm đột

ngột hô lên một tiếng, đã thấy lão già quái dị kia duỗi một cái tay bẩn

lại, không chút khách khí lấy hai miếng điểm tâm cùng nhét vào miệng

nhai nhồm nhoàm, chỗ điểm tâm còn lại cũng lờ mờ có in vết mỡ bẩn.

Gương mặt đầy phấn của Trương quả phụ thoáng chốc đã đen lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 115

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 115
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...