Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 172

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi bọn Tiểu Ngư tới, đại môn phủ công bộ Viên ngoại lang đang náo nhiệt đón khách, đội ngũ tặng lễ xếp thành một hàng thật dài, đầy không khí vui mừng náo nhiệt.

Gánh hát địa vị thấp kém, đương nhiên

không thể nào đi vào bằng cửa lớn. Dưới sự tiếp đón của Nhị quản gia Lô

phủ với gương mặt luôn ôn hòa tươi cười, không chút ra vẻ kiêu căng cao

ngạo, moi người đi vào từ cửa hông bên phải, lập tức tập trung vào công

việc chuẩn bị, dù sao các vị đại lão gia ở phía trước phủ kia cơm nước

xong sẽ đến xem diễn kịch.

“Diệp Đông gia, phu nhân nhà ta nói, hôm

nay là ngày sinh của lão gia, để cảm tạ Đông gia đã phá lệ tới đây biểu

diễn, xin mời Diệp đông gia tới sảnh trước uống một chén rượu thọ.” Nhị

quản gia chỉ huy mọi người sắp đặt xong, liền bước tới lễ phép mời.

Tiểu Ngư ngẩn ra, lập tức lấy cớ phải

chuẩn bị một cách hoàn hảo nhất, cần đích thân giám sát mọi người hóa

trang bố trí, uyển chuyển cự tuyệt.

Nhị quản gia có chút kinh ngạc, không ngờ Tiểu Ngư lại bỏ qua cơ hội tốt có thể kết giao với các quý nhân như

vậy, có điều tôn trọng ý của nàng, liền đổi thành sai người đưa một bàn

tiệc rượu phong phú vào hậu viên, những người khác dĩ nhiên cũng có

chiêu đãi không cần phải nói.

Rạp sân khấu được dựng trong hoa viên.

Vườn hoa bố trí rất thanh nhã, cảnh vật đan xen thú vị, những dải băng

lụa màu, đèn lồng cũng góp phần làm đẹp, vui vẻ mà không lộ liễu, quý

khí mà không quá hoa lệ, còn có những người hầu nhanh nhẹn qua lại như

thoi đưa, cùng với thái độ đón tiếp của Nhị quản gia vừa rồi, càng gián

tiếp thể hiện khí độ hàm dưỡng của gia chủ. Một nữ chủ nhân của phủ đệ

như vậy, năm xưa lại là một người đàn bà nhẫn tâm vứt bỏ chồng con, nếu

nói điều này ra, liệu có ai sẽ tin chứ?

Nghĩ đến đánh giá chân thành của Liễu

Viên Thanh về người đàn bà năm xưa là vợ một kẻ giang hồ, đến nay đã trở thành phu nhân quan lớn, Tiểu Ngư chỉ cảm thấy tất cả trước mắt đều

thật hoang đường.

“Tiểu Ngư, chuyện giữa cha và mẹ con năm

xưa, nhất thời không thể nói rõ. Nhưng con phải tin cha, mẹ con, trước

đây bà ấy thật sự rất thương các con. Cha nghĩ.. Bà ấy.. Nhất định là có nỗi khổ bất đắc dĩ.. Con.. đừng hận bà ấy.” Vì mấy ngày bận rộn, lại

phải phân thân bảo vệ Bách Linh các, lúc này nàng dù dẫn theo Đông Đông

đến, nhưng hai cha con cũng chưa từng nói chuyện rõ ràng, Phạm Thông

cũng chỉ nhân lúc đưa Đông Đông tới, mới cố lấy dũng khí vội vàng nói

với nàng vài câu ngập ngừng như vậy.

Bà ta rốt cuộc là người phụ nữ thế nào?

Nếu như bà ta thật sự tốt như mọi người nói, tại sao lại có thể vứt bỏ

hai đứa con như vậy? Nếu chỉ có một mình đứa con gái ngu ngốc là nàng

thì coi như cũng có thể nhẫn tâm, nhưng Đông Đông là đứa trẻ ngoan ngoãn đáng yêu hiểu chuyện đến cỡ nào, năm đó sao bà ta có thể quyết định như vậy được chứ? Nhìn đệ đệ giúp đỡ trên sân khấu, mà không ngừng ngóng

nhìn ra phía cửa hoa viên, Tiểu Ngư lại thấy đau lòng.

Phạm Bạch Thái đứng dưới dàn thường xuân phía một góc khán đài, xuyên qua núi giả cùng với dây thường xuân lấp

ló, lẳng lặng nhìn một người trong đám phu nhân đang xem diễn.

“Tỷ.” Phạm Bạch Thái khẽ gọi một tiếng, giọng rầu rĩ.

“Ừ?” Tiểu Ngư vẫn chú ý đến sắc mặt của Phạm Bạch Thái, nghe tiếng nó gọi liền dịu dàng đáp.

“Bà ấy sống rất tốt.” Phạm Bạch Thái mờ mịt nói.

“Đúng vậy, xem ra năm đó bà ấy rời khỏi chúng ta là quyết định đúng rồi.” Tiểu Ngư nói, hơi châm chọc.

Phạm Bạch Thái cúi đầu không nói.

Tiểu Ngư im lặng thở dài, ôm đầu vai thằng bé đã cao lên rất nhiều, dịu dàng hỏi: “Đệ muốn nhận bà ấy không?”

Phạm Bạch Thái giương mí mắt, trong mắt ánh nước lấp lánh, muốn nói, rồi lại gắt gao cắn môi.

“Đệ muốn nhận, đúng không?”

Phạm Bạch Thái im lặng lắc đầu, một giọt lệ trong suốt lăn ra khỏi khóe mắt.

“Trước mặt ta, đệ không cần phải giấu kín suy nghĩ của mình, bất kể đệ muốn nói gì làm gì, ta sẽ không trách đệ.” Tiểu Ngư dịu dàng nói.

“Nhưng..” Phạm Bạch Thái rốt cuộc mở

miệng, những giọt lệ trong suốt rơi xuống. “Đệ biết tỷ hận bà ấy, tỷ

không muốn nhận bà ấy.”

Tiểu Ngư ngẩn người, vô thức phủ định: “Ta không hận bà ấy.”

“Tỷ có.” Phạm Bạch Thái nghẹn ngào, trong mắt là phức tạp, thống khổ, lại mang theo ưu thương vô tận. “Tỷ, cho

tới giờ tỷ chưa từng nhắc đến bà ấy, cũng chưa từng hỏi cha rằng mẹ đi

đâu? Khi còn bé đệ nhớ mẹ, từng ở trong mơ khóc đến tỉnh lại, tỷ vẫn ôm

chặt đệ, dỗ dành an ủi đệ, nhưng đệ có thể nhận ra, tỷ không hề nhớ đến

bà ấy chút nào..”

Chóp mũi Tiểu Ngư đột nhiên chua xót, ai

nói con gái mới là mẫn cảm nhất chứ, nàng hẳn nên biết đệ đệ này vẫn

luôn hiểu chuyện, vô cùng hiểu chuyện, trước nay đều đem lo lắng giấu

dưới đáy lòng, mà nay, nó chịu chấp nhận vì nàng mà đè nén khát vọng của chính mình.

Sau một lát im lặng, Tiểu Ngư dịu dàng

lau khóe mắt vương lệ của thằng bé, nhìn sâu vào mắt nó, ôn nhu nói: “Đệ đệ, đệ quên rồi sao? Sau khi tỷ tỷ chết đi rồi sống lại, những chuyện

trước đó đều không còn nhớ rõ nữa, dĩ nhiên cũng không nhớ được bà ấy.

Đối với một người không còn nhớ nữa, không nghĩ tới cũng là rất bình

thường, chứ không phải là hận bà ấy.”

Phạm Bạch Thái hơi mím môi, cố gắng ngừng lại những giọt lệ đã rất nhiều năm chưa rơi xuống, chớp cặp lông mi còn vương dấu nước, chăm chú cẩn thận nhìn Tiểu Ngư: “Tỷ, tỷ thực sự không

phải hận bà ấy?”

“Ta là tỷ tỷ ruột của đệ, sau này nói gì

với ta không nên cẩn trọng như vậy, muốn nói gì thì cứ nói.” Tiểu Ngư sờ sờ đầu thằng bé, suy nghĩ một chút, cũng chăm chú trả lời nó: “Tỷ tỷ

thật sự không hận bà ấy, chỉ là nghĩ tới bà ấy lại có thể bỏ lại đệ, tỷ

tỷ mới thấy tức giận, đệ là cậu con trai ngoan nhất trên đời, là đệ đệ

đáng yêu nhất trên đời, tỷ tỷ bất bình cho đệ, tỷ tỷ không thể nghĩ ra

sao bà ấy có thể quyết định như vậy, cho nên tỷ tỷ mới có mấy câu trách

bà ấy.”

“Cha nói, đều là lỗi của cha.” Phạm Bạch

Thái len lén ôm thắt lưng của nàng, cảm nhận thân tình ấm áp từ thân thể nàng, yếu ớt nói. “Đệ cũng nhớ rõ, mẹ dường như luôn giận cha, lớn

tiếng mắng cha, mắng xong thường ôm hai chúng ta mà khóc…”

“Ôm hai người chúng ta mà khóc?” Tiểu Ngư kinh ngạc, bất giác nhắc lại câu cuối cùng.

“Vâng, đệ còn nhớ rõ, mẹ luôn đau lòng quỳ trên mặt đất, kéo chúng ta vào lòng, ôm thật chặt…” Phạm Bạch Thái nghẹn ngào.

Đau lòng khóc? Còn ôm chặt?

“Khi đó…” Tiểu Ngư ngắc ngứ đáp, “Khi đó đầu óc ta không rõ ràng lắm. Bà ấy.. bà ấy ghét ta không?”

Phạm Bạch Thái lắc đầu như trống bỏi:

“Không, tuy rằng đệ không nhớ rõ nhiều lắm, nhưng có thể khẳng định với

tỷ, mẹ vẫn rất thương chúng ta..”

Nàng chưa bao giờ biết, chưa bao giờ

biết.. Thì ra khi còn bé cũng từng được người kia thương yêu như vậy, mà không phải như nàng vẫn tưởng, ruồng bỏ nàng, chán ghét nàng, nóng lòng rời khỏi nàng…

Tiểu Ngư kinh ngạc, lần đầu tiên cảm thấy một thứ tình cảm không thuộc về mình ẩn sâu trong nội tâm bắt đầu trỗi

dậy.. Thật giống như.. giống như kiếp trước, nàng cũng từng trăm nghìn

lần khát vọng có thể mơ thấy được người mẹ đã mất ôm mình lần nữa, bất

tri bất giác, một chất lỏng ấm áp phủ kín viền mắt.

Trên giàn thường xuân, lá xanh rì rào đong đưa trong gió mát.

Dưới giàn dây leo, hai tỷ đệ không nói gì, đứng dựa sát vào nhau, cùng nhìn chăm chú một thân ảnh, tâm tình giống nhau.

Nhưng hình ảnh tĩnh lặng này, nhanh chóng bị phá vỡ.

Một a hoàn nhẹ chân đi tới, nâng bên tay

vị phu nhân Viên ngoại lang kia nói nhỏ vài câu, sau đó thấy bà ta vẻ

mặt xin lỗi đứng lên, nói vài câu với phu nhân khác, thi lễ xong vội

vàng đứng dậy, bước về phía hậu trường gánh hát.

“Chúng ta đi xem xem.” Tiểu Ngư ngạc nhiên kéo Phạm Bạch Thái, để nó mau mau lau khô nước mắt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 172

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 172
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...