Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 109

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn gương mặt đen kịt của Tiểu Ngư, cả đám người ngu ngốc cuối cùng hiểu ra mưu ma chước quỷ của nàng.

Sau đó, dưới tình hình năm phiếu ủng hộ

một phiếu phản đối, vận mệnh bi thảm của Cảnh Đạo Sơn liền như đinh đóng trên tấm sắt, hoàn toàn không đếm xỉa đến tiếng nói yếu ớt “Không được

hay lắm” của Phạm Thông, dứt khoát được quyết định. Tiếp theo, vì lấy

lòng Tiểu Ngư, Phạm Đại lập tức xung phong nhận việc hăng hái nói sớm

mai sẽ đi vào thành xem xét tình hình, tìm người mua.

Vấn đề khó giải quyết là Cảnh Đạo Sơn xem như đã xong, mưu sinh của cả nhà sau này còn phải tiếp tục bàn bạc.

Hiện giờ tuy rằng vì hoàn cảnh địa lý,

không thể lại đi săn thú được, có điều xét năng lực lẫn kinh nghiệm lâu

năm vì dân phục vụ của Phạm Thông, cùng với thái độ làm việc cần cù thật thà, chỉ cần chính mình trông giữ, muốn bọn họ ở kinh thành này tìm một công việc bình thường hoàn toàn không thành vấn đề. Vấn đề là hiện giờ

cả nhà chi tiêu khá nhiều, bằng vào lao động của hai huynh đệ, ấm no

không phải lo, nhưng muốn cuộc sống gia đình tạm ổn mà thoải mái một

chút cũng là khó khăn, hơn nữa, ba năm giặt quần áo ba năm nấu cơm, Tiểu Ngư thật sự không muốn chính mình tuổi còn trẻ mà phải đem hết thời

thanh xuân ngâm trong những việc nhà vụn vặt tầm thường này. Thời đại

này nếu có thể mua bán nô lệ, chỉ cần có điều kiện, nàng cũng không ngại mua một hai người, có lẽ đãi ngộ của nàng có hạn, nhưng đối với những

nô lệ đã bị liệt tên vào tiện tịch, “ngang hàng súc vật” mà nói, đi theo chủ nhân tôn trọng người khác như nàng còn tốt hơn là bị bán vào nhà

chủ nào đó không quan tâm đến sống chết của con người.

Cho nên, hiện giờ nàng cần không chỉ là

một kế hoạch mưu sinh, mà còn là một kế hoạch tốt có thể nhanh chóng

kiếm được một món tiền lớn.

Nhưng vấn đề này vừa nói ra, liền khiến tất cả mọi người gặp khó khăn, Phạm Đại lại phiền não liên tục vò đầu.

Tiểu Ngư nhìn quanh một vòng, bốn nam

nhân đang ngồi kia (tất nhiên không tính đến trẻ con là Phạm Bạch Thái), đúng là không nghĩ ra được ý kiến nào hay cả.

“Làm sao để kiếm món tiền lớn thì ta nghĩ không ra, nhưng ta có thể đến hiệu thuốc giúp việc, hoặc là viết chút

tranh chữ đem bán.” Nhạc Du nhìn mọi người, thành khẩn đề nghị.

“Việc này sao có thể, lúc trước đã nói

ngài là tiên sinh của Đông Đông nhà chúng ta, chúng ta không trả được

cho ngài chút thù lao nào đã rất hổ thẹn rồi, sao có thể bắt tiên sinh

ra ngoài kiếm tiền?” Phạm Thông lập tức phản đối.

“Phạm đại hiệp nói vậy là quá coi thường

Nhạc Du rồi.” Nhạc Du nghiêm mặt nói, “Cả nhà các người đều là đại ân

nhân của Nhạc Du, nếu không phải nhờ mọi người, Nhạc Du ta không sớm

táng thân dưới vách núi đen thì cũng ngày ngày như chó nhà có tang mà bỏ mạng thiên nhai rồi, làm sao có thể như giờ này yên ổn ở đây chứ? Ta

chỉ là một thư sinh, tay trói gà không chặt, đã không cách nào làm trâu

làm ngựa báo đáp, lại há có thể mặt dày đòi thù lao?”

“Được rồi được rồi, hai người không cần

khách sáo tới lui nữa, qua nhiều chuyện như vậy, chẳng lẽ mọi người

không coi nhau như người một nhà sao?” Tiểu Ngư mỉm cười không ngừng,

“Về phần Nhạc tiên sinh, chức trách của huynh chỉ có một, là dạy dỗ Đông Đông học hành cho tốt, chuyện khác không cần huynh quan tâm, hơn nữa

đây là kinh thành, huynh xuất đầu lộ diện đi bán tranh chữ, chẳng lẽ

không sợ dung mạo khuynh quốc khuynh thành của mình gây họa hay sao? Cho dù huynh không sợ gặp phải Hạ Tủng kia, ta còn sợ huynh bị người ta

cướp về làm chú rể ấy chứ? Nếu như vậy, Đông Đông nhà chúng ta chẳng

phải ít đi một vị tiên sinh tốt? Hì hì…”

“Ta..” Nghe Tiểu Ngư trêu chọc, gương mặt tuấn tú của Nhạc Du nhất thời đỏ rực lên, quẫn đến phản bác cũng không

phải, không phản bác cũng không xong, trong ngực lại vì từ “chú rể” Tiểu Ngư vừa nói mà tim đột nhiên thình thịch đập mạnh, vội theo thói quen

chắp tay nhắm mắt, niệm một tiếng “A di đà Phật”.

“Hắc hắc, Nhạc tiên sinh, nếu ngươi không niệm câu Phật hiệu này, suýt chút nữa thì ta đã quên mất ngươi là hòa

thượng rồi. Có điều dù có là hòa thượng cũng tuyệt đối là hòa thượng đẹp nhất!” Nhạc Du đỏ mặt lên, chủ ý của Phạm Đại lập tức chuyển tới cái mũ hắn vẫn luôn đội trên đầu mà trêu ghẹo tiếp, cho dù Phạm Bạch Thái

kháng nghị giúp tiên sinh của mình và ánh mắt trách cứ của Phạm Thông

cũng chẳng bỏ qua.

Cả nhà đang cười đùa, La Đản ở một bên,

đôi mắt trầm tĩnh thoáng lướt qua khóe miệng đầy ý cười của Tiểu Ngư,

cùng với Nhạc Du mặt như hoa đào, nhanh chóng lại cụp mắt xuống, tay

dưới mặt bàn theo bản năng rụt vào trong tay áo.

Ngôi nhà này, có Phạm Đại phóng khoáng,

có Nhạc Du tùy tiện đứng một chỗ cũng thành cảnh đẹp, có Đông Đông hoạt

bát đáng yêu, có Phạm Thông vì quá thiện lương mà lúc nào cũng bị cằn

nhằn, có nữ chủ đương gia chẳng lúc nào không như vầng mặt trời chói

mắt, duy chỉ mình hắn, giống như một chiếc bóng hắt trên mặt đất, chẳng

chút đặc biệt. (xời ơi tự ti quá, tự ti đến đáng thương, thế này thì làm sao làm nam 9 được chứ! >.

“Được rồi được rồi, đừng trêu chọc Nhạc

tiên sinh nữa. Đản Nhi, con có ý kiến gì không?” Thân làm sư phụ, ở

trong nhà này kỳ thật Phạm Thông chú ý nhất không phải là mấy đứa con

của mình, mà là đồ đệ thành thật an phận của hắn, hiện giờ khó có được

lúc xuất ra uy nghiêm trưởng bối ngăn mọi người lại xong, ánh mắt liền

ôn hòa chuyển hướng La Đản.

“Con…” La Đản giọng thô trầm thốt ra một

tiếng, lấy lại bình tĩnh, mới tỏ vẻ như không có chuyện gì, nói, “Con có sức lực, có thể cùng người ta đến bến sông tìm việc.”

“Ai bắt đệ đi khuân vác?” Tiểu Ngư không

chút khách khí quăng cho hắn một ánh mắt xem thường, “Ta muốn nói chính

là làm thế nào trong thời gian ngắn nhất tìm được khoản tiền lớn, nếu đệ đi khuân vác, cho dù vác đến ngày tháng năm nào cũng chẳng tích góp

được mấy đồng bạc, hơn nữa cho dù phải làm cu li, trong nhà còn có lão

cha và Nhị thúc đây, nhiệm vụ chính của đệ hiện giờ là, không khác lắm

so với Đông Đông, yên tâm mà đọc sách luyện võ. Khi nào cần đệ hỗ trợ,

tự nhiên ta sẽ gọi!”

Bị Tiểu Ngư giáo huấn một trận, sắc mặt

mới vừa rồi trầm mặc khác thường của La Đản ngược lại hiện ra một chút

sức sống của thiếu niên, hơi ngượng ngùng cười cười, suy nghĩ một chút

mới nói: “Là ta ngốc, đầu óc không linh hoạt, nghĩ không ra được cách gì hay, ta chỉ cảm thấy tối qua rượu và thức ăn chúng ta mua thua xa,

chẳng ngon bằng được so với đồ ăn sư tỷ tự tay làm, nếu chúng ta mở

quán, việc làm ăn nhất định tốt hơn so với người khác.”

“Này nghe cũng khá ổn, cũng là một việc làm ăn lâu dài, nhưng vấn đề hiện giờ là chúng ta không đủ tiền vốn.”

Bất kể là thời đại nào, cuộc sống mọi

người đều không khác ngoài ăn, mặc, ngủ, nghỉ và chơi, trong đó kinh

doanh về ăn và chơi là kiếm tiền nhiều nhất, chuyện làm ăn lớn bình dân

như nàng không chạm đến được, vậy thì cứ làm theo cách truyền thống.

Điều này từ khi ở thôn Hòe Thụ nàng đã nghĩ đến, nếu không phải vì xảy

ra chuyện bất ngờ, có lẽ hiện giờ nàng đã ở một tiểu thành nào đó mở thử một quán ăn nhỏ. Chỉ bằng tay nghề của nàng cùng với trí nhớ linh tinh

đa dạng từ kiếp trước trong đầu, bắt buộc phải nghiên cứu cho tốt, còn

có một ít sách lược kinh doanh tiêu thụ hiện đại, đến lúc đó cho dù

không thể cạnh tranh với đại tửu lâu thì cũng tuyệt đối có thể đứng vững chân ở đó. Đợi sau khi đào tạo ra được thuộc hạ dưới tay rồi, nhiều

nhất hai năm, bản thân nàng hoàn toàn có thể rời khỏi phòng bếp đầy khói và dầu mỡ, tiếp tục tiến hành thêm những ngành nghề nhiều lợi nhuận

khác.

Chỉ tiếc, đồng tiền vốn dĩ là “Người giàu giàu lại giàu, người nghèo mãi phát sầu”, muốn nhanh chóng đặt chân vào hàng ngũ thường thường bậc trung, nhất định phải mở riêng một con đường khác.

“Tiểu Ngư, nếu không thì chờ ngày mai

chúng ta vào thành xem xem có việc gì tốt để làm không đã, việc kiếm món tiền lớn cứ từ từ nghĩ cũng không muộn, hôm nay đã bận rộn cả ngày rồi, mọi người đều mệt mỏi, vẫn là đi ngủ sớm một chút đi!” Phạm Thông trước nay không có ham muốn gì về tiền tài, nhìn tất cả mọi người vắt óc mà

không nghĩ ra được ý hay gì, liền đề nghị hội nghị hôm nay kết thúc ở

đây.

“Được rồi.” Tiểu Ngư gật đầu, nàng cũng

biết chuyện kiếm tiền qua trăm ngàn năm người ta vẫn phải tốn nhiều công suy nghĩ, quả thật không phải dễ dàng có thể lập tức nghĩ ra như vậy,

huống chi hôm nay cũng coi như giải quyết được phiền toái lớn là Cảnh

Đạo Sơn, những điều khác thì trước hết cứ hiểu biết một chút về cuộc

sống thành thị thời đại này rồi nói sau, dù sao bất luận kiếm tiền bằng

cách nào cũng phải xây dựng dựa trên nền tảng nhu cầu của người dân

thành thị.

Một đêm này, ngoại trừ Cảnh Đạo Sơn bị

ném trên đất trong hầm, lòng tràn đầy oán độc, hít thở không khí mốc meo làm bạn với một đống chuột gián, mọi người đều ngủ một giấc ngon lành.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 109

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 109
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...