Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 177

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cho dù không muốn, nhưng bình minh vẫn sẽ đến.

Đinh Triệt giương mắt nhìn bầu trời dần

chuyển sáng, đưa hai ngón tay thon dài nhẹ nhàng nắm lấy một lọn tóc phe phẩy trên gương mặt nàng, sau đó rất nhẹ nhàng nghiêng đầu nhìn về phía gương mặt xinh đẹp như đóa phù dung như ẩn như hiện dưới làn tóc đen.

Lúc này nàng đang say giấc, ngay cả gió

cũng không muốn đánh thức nàng, chỉ thỉnh thoảng lén lút phớt qua mấy

lọn tóc đen nhánh, hai hàng mi cong dày run rẩy cùng với hơi thở nhè

nhẹ từ chiếc mũi xinh xắn biểu hiện chủ nhân lúc này đang chìm sâu trong một giấc mộng an lành.

Trong giấc mơ của nàng, sẽ có những gì?

Đinh Triệt yên lặng nhìn vầng trán mượt

mà của nàng, cặp mày thanh tú vừa dịu dàng lại pha chút anh khí, sống

mũi bướng bỉnh cá tính, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch. Nàng đang cười, như vậy, lúc này trong giấc mơ nhất định nàng

đang rất vui vẻ đúng không? Liệu có thể chính là hắn đang chọc nàng

cười? Hắn chưa bao giờ biết, bản thân mình lại có thể nói ra những điều

như vậy, lại càng chưa bao giờ biết, khi ở cùng với một cô gái lại có

thể có cảm giác hạnh phúc và thỏa mãn đến thế, thật giống như hắn có thể bỏ qua tất cả, chỉ cần ở cùng nàng một chỗ như vậy là đủ.

Còn nàng thì sao? Nàng có thể an tĩnh dựa vào mình, yên tâm như thể hắn có thể gánh vác tất cả sự tin tưởng của

nàng, là bởi vì nàng cũng có cảm giác giống như hắn sao?

Trái tim thiếu niên bắt đầu mơ màng,

dường như có thể xuyên thấu qua sắc trời màu xanh kia, nhìn thấy lại

cảnh tượng lần đầu tiên gặp nàng ở trấn nhỏ, đường nét trên mặt liền trở nên nhu hòa.

Khi đó, ai có thể biết, số phận của bọn

họ còn có nhiều lần gặp lại như vậy? Nhớ lại những cảnh tượng từ khi hai người quen biết, nhớ tới chính mình từng bị nàng lột tiền không thương

tiếc, nhớ thời gian mình vấp ngã thảm hại nhất, nhớ ánh mắt chạm nhau

ngắn ngủi rồi lướt qua ở bìa rừng lúc đó, nhớ nàng khi thì cười bao dung hào phóng, khi thì trừng mắt tức giận, khi thì sóng mắt long lanh.. Còn có những tràng cười vui vẻ không chút e ngại mình, nụ cười thiếu niên

càng thêm sâu.

Ta biết cuộc sống của nàng thật không dễ

dàng, ta hy vọng từ giờ trở đi, nàng có thể trở nên vui vẻ hơn, cười

thoải mái nhiều hơn như vậy. Nàng chỉ là một cô bé mười sáu tuổi, không

nên mang trên mình nhiều gánh nặng cuộc sống đến thế.

Nhìn nước sông cuồn cuộn trôi đi, thiếu

niên lẳng lặng hứa nguyện, sau đó bỗng cảm thấy trên vai trĩu nặng,

nhưng hắn biết, sự trĩu nặng đó không phải vì nàng cử động, mà bởi vì

trên đó chủ nhân của nó đã tự giác đặt lên đó thật nhiều thứ không nhìn

thấy được.

Trời dần sáng, đêm đã qua, mặt trời sẽ xuất hiện.

Đang lúc Đinh Triệt do dự xem có nên đánh thức Tiểu Ngư lúc này hay không, Tiểu Ngư đột nhiên khẽ động đậy, mở

mắt, mơ màng chớp mắt.

“Tỉnh sao?” Thấy nàng ngơ ngác, trong vẻ

uể oải biếng nhác pha lẫn chút ngây ngô lại có thể câu hồn đoạt phách

người ta, Đinh Triệt cả đêm không có một chút tà niệm lúc này đột nhiên

cảm thấy hơi khô nóng, giọng nói bất giác pha lẫn chút khàn khàn.

“Uh, tôi vốn dậy sớm mà.” Nghĩ đến mình

dựa vào một người con trai mà ngủ cả đêm như vậy, Tiểu Ngư không nén

được có chút ngượng ngùng, vội vàng đứng dậy, bối rối khoát tóc loạn ra

sau vành tai giấu giếm, xấu hổ tự giễu: “Tôi đúng là một con heo mà, hôm qua tôi đã ngủ cả ngày, thế mà đêm nói chuyện lại ngủ mất. May mà là

cậu, nếu như có Nhị thúc của tôi ở đây, chẳng biết sẽ bị ông ấy đánh bao nhiêu gậy nữa.”

“Nhị thúc của ngươi có biến thái nữa cũng không biến thái bằng sư phụ ta.” Đinh Triệt mỉm cười, bỗng nhiên ma xui quỷ khiến đưa ngón tay lướt qua khóe miệng nàng: “Đừng nhúc nhích. Heo

con chảy nước miếng…”

Hả?! Tiểu Ngư nhất thời ngây ra như

phỗng. Nàng chảy nước miếng? Không thể nào. Nàng chưa bao giờ chảy nước

miếng cả. Ngẩn ra một chút, Tiểu Ngư cuống quýt cúi đầu đưa tay lau mạnh môi, nhưng không cảm thấy có gì ướt cả, nhất thời tức giận trừng mắt

Đinh Triệt.

“Làm gì có nước miếng? Cậu lừa tôi. Còn…” Đang nói, bỗng nhiên nhớ tới cử chỉ mờ ám của hắn ban nãy, gương mặt

nhỏ nhắn nhanh chóng đỏ rực lên, rồi lại không cam lòng bị hắn trêu đùa

như vậy.

“Còn cái gì?” Đinh Triệt cũng không rõ là chuyện gì đang xảy ra nữa, không ngờ mình có thể làm ra hành động ngả

ngớn như vậy, thế nhưng không chút hối hận mà còn muốn trêu chọc nàng

lần nữa.

“Cậu đang đùa giỡn tôi!” Tiểu Ngư đỏ mặt lên án, chỉ cảm thấy thân thể nóng bừng bừng.

“Ồ, phải không!” Đinh Triệt chớp cặp mi

dày, sóng mắt thăm thẳm như biển khơi nơi sâu nhất, phản chiếu hàng ngàn hàng vạn ánh sao, lấp lánh không ngừng.

“Đúng là vậy đấy!” Tiểu Ngư cảm thấy sự

xấu hổ lúng túng chưa từng thấy dồn dập tấn công mình, rồi lại không cam lòng giống như con thỏ nhỏ bị dồn đến góc tường không đường lùi lại,

mạnh miệng trừng mắt hắn, giận dữ sẵng giọng: “Không thì đổi lại tôi đùa giỡn cậu thử xem nhé?!!”

Nói rồi chẳng kịp suy nghĩ, tay nàng giơ

lên sờ soạng cái cằm nhẵn nhụi của Đinh Triệt một cái, sau đó tay còn

chưa kịp lùi về liền cứng lại, trời ạ, nàng đang làm gì vậy?

Trong khoảnh khắc tay nàng mơn trớn lên

da thịt mình, thân thể Đinh Triệt đột nhiên trở nên căng thẳng, giống

như mỗi tế bào đều cảm thụ được một cơn chấn động khác thường, nhất

thời, hắn chỉ có thể chăm chú nhìn nàng mà không thể nói gì, đôi môi đỏ

mọng xinh đẹp ướt át hơi hé mở kia lại càng như vòng xoáy giữa con sông

kia, kéo người ta xuống thẳng vực sâu không kịp phản kháng.

Khi ánh lửa nóng khác thường trong mắt

người nào đó, cùng với gương mặt tuấn tú chậm rãi áp sát, mang theo áp

lực mạnh mẽ nhất, lặng thinh đè nặng lên trái tim Tiểu Ngư, dường như

muốn coi nàng là một con mồi nhỏ mà tóm lấy, Tiểu Ngư rốt cuộc thật sự

luống cuống.

Trong lúc hoảng sợ, nàng vô tình nhận ra bàn tay của mình vẫn đang dừng ở cằm người ta, vội vàng rụt tay lại,

cùng lúc đó mượn lực hơi ngẩng mặt lên, cố gắng trấn định nói: “Được

rồi, giờ đã công bằng, tôi sẽ đại nhân đại lượng không tính toán nữa.”

“Ha ha..” Mê chướng mới nảy mầm bị thủ

đoạn thật ngốc nghếch phá vỡ, Đinh Triệt đầu tiên là thanh tỉnh lại, sau đó nhịn không được cúi đầu mím miệng cười nghèn nghẹn.

“Cười cái gì mà cười? Không được cười như vậy, khó nghe muốn chết!” Tiểu Ngư nghĩ một đằng nói một nẻo mắng.

Trên thực tế, nghe tiếng cười vừa trong

trẻo lại pha lẫn chút trầm ấm, rõ ràng là phát ra từ tâm can đó, Tiểu

Ngư bỗng nhiên có cảm giác cậu trai trước mắt trong chớp mắt đã biến

thành một người đàn ông, hơn nữa tiếng cười thành thục đó thậm chí còn

quyến rũ hơn so với gương mặt đẹp đẽ không tì vết của hắn, khiến người

ta không cách nào chống đỡ.

Xí xí xí.. Đàn ông cái gì?! Hắn rõ ràng

chỉ là một tên quỷ nhỏ mười bảy tuổi, lớn hơn nàng ở kiếp này một tuổi

mà thôi, so với kiếp trước của nàng, mười bảy tuổi vẫn còn là cậu nhóc

vị thành niên ấy chứ!

Tiểu Ngư trong lòng thầm phỉ nhổ, ánh mắt kiên trì không lùi bước, nhất quyết trừng mắt nhìn cho đến khi tràng

cười độc hại tâm trạng con nhà người ta này dừng lại mới thôi.

“Ha ha ha ha…” Đinh Triệt như ý nàng

ngừng tiếng cười nghèn nghẹn lại, nhưng đổi thành ngửa mặt lên trời cười phá lên, như thể tám đời chưa từng đươc cười vậy, lần này, tiếng cười

dường như biến thành đại bàng giương cánh, phần phật lướt trên bầu trời.

A! Nàng thật sự muốn nổi giận!

Tiểu Ngư cắn môi dưới, thật muốn lập tức

giơ tay bóp cổ hắn, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một ý hay, đôi mắt sáng nhất thời híp lại, lặng lẽ giơ tay về phía sau hắn nhẹ điểm một cái.

Tiếng cười đang sang sảng liền tắc nghẹt!

Ngươi điểm huyệt câm của ta? Đinh Triệt cúi đầu, không thể tin được nhìn chằm chằm nàng.

Ai bảo cậu làm càn vậy chứ? Có giỏi thì đuổi theo tôi đi!

Tiểu Ngư đã sớm lanh trí bò dậy, quay về

phía hắn làm một cái mặt quỷ, rồi cười lớn chạy về phía xa, chỉ để lại

một tràng tiếng cười lanh lảnh như chuông gió lanh canh không ngừng.

Ta không tin là không đuổi kịp người! Nắm tay Đinh Triệt căng cứng, toàn bộ thân thể đã nhanh chóng bật lên, đuổi theo thân ảnh đang phất phơ phía trước.

Bình minh đã trải khắp bầu trời, chiếu

xuống khiến sóng nước cuồn cuộn trên con sông lớn cổ xưa càng thêm vàng

lấp lánh, cũng soi rọi đôi thân ảnh đang vui vẻ chạy đi, nhuộm đẫm ánh

sáng khiến bóng hình cả hai như trở thành một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ mới

hạ phàm trần.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 177

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 177
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...