Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 29

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Họ Triệu thì sao?” Tiểu Ngư khó hiểu.

“Nàng là…Quên đi, cháu còn nhỏ, nói ra cháu cũng không hiểu được.”

Phạm Đại có phần buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang muốn xuyên qua

làn mưa bụi mênh mông kia kiếm tìm gì đó.

Tiểu Ngư vốn dĩ định theo thói quen nói móc hắn vài câu, nhưng nhìn

Phạm Đại vẻ mặt mất mát hiếm thấy, trong lòng không khỏi mềm xuống, đang muốn hỏi tiếp, trong đầu lại đột nhiên hiện lên một tia sáng, không

khỏi bất ngờ sửng sốt.

Triệu? Bắc Tống, Triệu Khuông Dẫn? Lau mồ hôi, không phải chứ? Nhà họ Phạm lại có thể quan hệ đến hoàng tộc sao?

“Nhị đệ, rốt cuộc là có chuyện gì?” Trong phòng vừa chìm vào lặng im

được chút ít, đã bị một người mang hơi mưa ẩm ướt chạy vào phá tan.

“Đại ca!” Phạm Đại kêu lên một tiếng, đứng dậy, sắc mặt nghiêm nghị: “Chúng ta chuyển nhà đi.”

“Tại sao?” Phạm Thông nhíu mày.

Tiểu Ngư đang mở miệng chuẩn bị nói chen vào, nhưng lại lập tức quyết định im lặng, thái độ khác thường không phát biểu bất cứ ý kiến gì.

Được rồi, nếu Phạm Đại cảm thấy nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ nhỏ không

hiểu biết, vậy để Phạm Thông hỏi cũng được. Dù sao một đứa bé mới chín

tuổi, thông minh đến đâu thì thông minh, nhưng nếu ngay cả chuyện tình

yêu cũng hiểu biết thì cũng quá kinh thế hãi tục. Mà mấy ngày này, nàng

đang càng lúc càng ưa thích hưởng thụ cảm giác tuổi trẻ, đừng phá bỏ cảm giác này thì tốt hơn.

“Đại ca, huynh đừng hỏi nhiều như vậy, thời gian không còn kịp nữa

rồi, chờ khi ra đi rồi ta sẽ từ từ giải thích cho huynh.” Phạm Đại quay

lại tiếp tục thu dọn mấy bộ đồ vừa cũ vừa rách.

“Nhị đệ, chúng ta ở đây cũng đã được một thời gian, vẫn luôn bình an, hiện giờ Đông Đông khó khăn lắm mới được đi học, đệ muốn chuyển, vậy

rốt cuộc cũng phải có lý do gì chứ?”

Nhớ đến Đông Đông, Phạm Đại không khỏi sững sờ, trầm mặc một chút, nói: “Xin lỗi, là đệ ích kỷ, một mình đệ đi là được.”

“Nhị đệ, đại ca không phải nói đệ ích kỷ, càng không thể để đệ đi một mình, đại ca chỉ muốn biết nguyên nhân, nếu là đệ có lý do thật sự vạn

bất đắc dĩ phải rời đi, đại ca nhất định cùng chống đỡ với đệ.” Phạm

Thông vỗ vỗ vai hắn, chân thành nói, “Có phải liên quan đến vị cô nương

hôm qua không?”

“Cha, Nhị thúc nói vị cô nương Đàm Nhi kia họ Triệu, cho nên thúc ấy không thể thích.” Tiểu Ngư hợp thời chen vào một câu.

“Họ Triệu?” Phạm Thông cũng thoáng đờ người, “Cô nương đó họ Triệu

thì làm sao? Sao đệ lại… Triệu? Chẳng lẽ nàng là người Hoàng tộc?”

Phạm Đại gật đầu.

“Nàng là… công chúa?” Phạm Thông giật mình không nhẹ, Tiểu Ngư phản

ứng lại không lớn như vậy, bất quá cũng là lần đầu tiên vô cùng nghiêm

túc đánh giá lại Phạm Đại.

Búi tóc mỗi ngày đều tùy tiện buộc, không ít tóc cứ lù xù chen nhau

bung ra, áo khoác vừa bụi vừa đen hơn mười ngày không thay, tuy rằng ngũ quan anh tuấn, nhưng bề ngoài tuyệt đối xứng với từ ‘lôi thôi nhếch

nhác’, dưới quai hàm còn lún phún râu… Nhìn thế nào cũng đều giống như

một người lang bạt giang hồ nghèo túng, cô nàng kim chi ngọc diệp kia

tại sao lại khăng khăng một mực coi trọng hắn vậy ta?

Tiểu Ngư xem kỹ lại từ đầu đến chân Phạm Đại đứng bên, quái, sao nàng nhìn thế nào cũng không ra trên người Phạm Đại có loại mị lực “thiếu nữ tất sát” (sát gái) gì nhỉ?

Phạm Đại cười khổ: “Nàng tuy không phải công chúa, nhưng cũng là quận chúa, là con gái duy nhất của Anh Quốc Công cháu ruột Thái Tổ, Phi Hà

quận chúa Triệu Dao.”

Phi Hà quận chúa? Trong lịch sử có nhân vật này sao? Sao nàng hoàn

toàn không có chút ấn tượng nào nhỉ? Bất quá cho dù trước kia thầy dạy

sử giảng bài rất hài hước giúp nàng nhớ không ít những kiến thức về

triều Tống, nhưng trong lịch sử nhiều nhân vật như vậy, nàng cũng không

thể nhớ rõ tất cả, nghĩ không ra cũng là thường.

“Ta hiểu rồi.” Phạm Thông bình tĩnh lại một chút, “Vậy vị quận chúa kia hiện giờ ở đâu?”

“Đệ để nàng ở Mai Gia Loan, hiện giờ hẳn là con trai nhà Thượng Quan đã tìm thấy nàng.”

Phạm Thông gật đầu: “Nếu người nhà Thượng Quan đã tìm được nàng,

chúng ta đây cũng sẽ không thể mang cái danh lừa gạt, chuyển thì chuyển

thôi! Hiện giờ ta xuống núi đón Đông Đông, đệ thu dọn hành lý xong thì

mang Tiểu Ngư theo sườn núi đi xuống, đến chỗ sườn núi cách đây năm dặm

hội họp lại, vừa rồi khi ta đi tìm đệ, nhìn thấy nhà Thượng Quan dẫn

theo rất nhiều người đi về hướng này, có lẽ không đến một khắc nữa sẽ

đến nhà chúng ta.” (1 khắc = 15 phút)

“Đại ca, cám ơn huynh!” Phạm Đại cảm động nắm chặt hai bả vai Phạm Thông.

“Cha, Nhị thúc, hai người không phải đã quên hiện giờ nhà này là ai

quản lý chứ?” Phát hiện hai anh em sinh đôi nói mấy câu đã bàn xong

quyết định chuyện chuyển nhà lớn như vậy, thế mà ngay cả hỏi cũng không

thèm hỏi qua nàng một chút, Phạm Tiểu Ngư không khỏi buồn bực nói, thì

ra vị trí chủ nhà này của nàng chỉ là tùy tiện qua loa mà thôi, vừa có

việc đến liền đổi lại ngay được!

Hơn nữa, cho dù quận chúa người ta có quấn lấy Phạm Đại đến đâu chăng nữa, cùng lắm thì đến một lần đối phó một lần là được, hiện giờ chẳng

những hôm qua trốn không đủ, còn muốn hôm nay ngày mai đều tiếp tục

trốn, đây tính là gì? Khinh bỉ! Hơn nữa hôm nay trời mưa như vậy, trong

ngày trời mưa lại đi chuyển nhà, có bệnh sao!

“Tiểu Ngư.” Phạm Thông bất ngờ không tỏ ra chút lo sợ nào như những

ngày trước, trái lại ngồi xuống trước mặt Phạm Tiểu Ngư, cầm hai tay

nàng, ôn tồn uyển chuyển nói: “Cha biết Tiểu Ngư nhà chúng ta là cô

nương thông minh nhất trên đời này, có điều, con có thông minh hơn nữa

cũng mới chỉ có chín tuổi, chuyện của người lớn có rất nhiều ân oán con

còn chưa thể hiểu được, con chỉ cần tin tưởng cha, cha và Nhị thúc sở dĩ muốn chuyển nhà, cũng là vì con và Đông Đông. Cha biết con nhất định

không muốn Đông Đông vừa mới được đi học lại phải chuyển đi, nhưng cha

cam đoan, ít thì hơn mười ngày, lâu thì một tháng, chỉ cần chúng ta khi

nào ổn định lại, cha nhất định sẽ một lần nữa tìm cho Đông Đông một tiên sinh thật tốt, tuyệt đối không để ảnh hưởng đến việc học tập của đệ đệ. Nhưng hiện tại thời gian cấp bách, con trước hết nghe lời cha, chúng ta rời khỏi nơi này trước đã, được không?”

Tiểu Ngư nhíu mày, nhìn Phạm Thông ánh mắt tràn đầy chân thành, lại

nhìn Phạm Đại vẻ mặt đầy áy náy, tuy rằng lòng hiếu kỳ như mèo đang cào

rất muốn biết tại sao một quận chúa theo đuổi Phạm Đại lại khiến cả nhà

sợ đến như vậy, bất quá…

Thôi thôi… Nếu bọn họ có lý do không thể không đi, nàng nhất định sẽ có ngày biết được, giờ tạm thời đáp ứng bọn họ vậy!

“Được rồi, con tin tưởng cha một lần, có điều chờ chúng ta đi rồi,

hai người phải nói cho con, tại sao lại vì quận chúa kia mà phải chuyển

nhà!” Nàng nếu là con gái nhà họ Phạm này, lại còn phải đội mưa gió đạp

bùn lầy mà đi, từ giờ tiến vào hành trình cực nhọc gian khổ bước trên

gió thảm mưa sầu, bí mật nhà họ Phạm đương nhiên nàng có quyền được

biết.

Hai huynh đệ nhìn nhau, đều gật đầu, lập tức phân chia nhau hành động.

Ngoài một ít gạo và mì mới mua, hành lý của cả nhà ít đến đáng

thương, chưa đến nửa khắc đã thu dọn xong, đương nhiên bạc quan trọng

nhất tuyệt đối không thể quên được.

Vì ngoài trời mưa phùn vẫn rơi không ngừng, Tiểu Ngư đặc biệt cẩn

thận đem giấy Tuyên Thành của Đông Đông xếp gọn cất vào trong bọc, cùng

với vài bộ quần áo cũ xếp gọn lại, sau đó lấy một bao vải khác đựng muối và gạo, dùng cái áo tơi rách quấn gọn lại cho Phạm Đại cõng, còn mình

thì đội đấu lạp và ôm cáo con.

Mưa xuân kéo dài vô tận vẫn như cũ bay lả tả trong không gian, đất trời như bị một chiếc lồng mênh mang xám xịt bao phủ.

Trước khi tiến vào rừng, Tiểu Ngư quay đầu lại nhìn ngôi nhà tranh

hai gian nơi đầu tiên nàng dừng chân khi đến thế giới này, mà nay lại

đột ngột phải vứt bỏ, đột nhiên dâng lên một cảm giác vô cùng phức tạp,

vừa như có một loại phiền muộn xa xứ cùng không nỡ, lại có cảm giác sắp

lưu lạc thiên nhai bi tráng mà dũng cảm, còn có một loại cảm xúc chờ

mong ẩn giấu đối với cuộc hành trình và tương lai phía trước còn chưa

biết đến đâu.

Nơi này, nàng hẳn là sẽ không quay lại nữa, phải không?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...