Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 133

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời này của Tiểu Ngư giống như một quả bom siêu cấp, trong phút chốc nổ ra một đống kinh ngạc.

“Cái gì?” Cung Hòa đột ngột lùi về phía

sau một bước, ánh mắt thoáng chốc trở nên hoảng loạn, lời nói lộn xộn

mất trật tự: “Đông… đông gia, ngài… ngài nói gì… Ta … ta không rõ… Ta…

khi nào.. thì… theo… Tang.. Tang gia…”

“Tiểu An, nhóc lại đây, nói với các vị

thúc thúc bá bá, ca ca tỷ tỷ một chút, hôm qua hai người bị người xấu

mang đi như thế nào?” Tiểu Ngư mặt lạnh lùng, sai Tiểu An đi lên đài.

“Ngày hôm qua, Cung thúc thúc nói ở đường Điềm Thủy có một nhà cất rượu hoa cúc rất ngon, đưa cho con mười văn

tiền, bảo con len lén đi mua một cân về hiếu kính ông nội, để ông nội

được niềm vui bất ngờ, cho nên con liền giấu ông nội lén đi. Sau đó, con mới đi được nửa đường, đột ngột bị người xấu bịt miệng bắt lại, sau

nữa, ông nội cũng bị bắt tới, bọn họ bắt ông nội phải hạ độc Hợp Đức tỷ

tỷ, hủy cổ họng của Hợp Đức tỷ tỷ. Ông nội không chịu, bọn họ liền uy

hiếp ông nội rằng sẽ giết con, nếu không phải đột nhiên có một vị đại ca ca lợi hại xuất hiện, con và ông nội…”

Nhớ tới tình cảnh hôm qua, Tiểu An vẫn

thấy vô cùng sợ hãi, Tiểu Ngư khẽ vuốt đầu nó, ôm lại bên cạnh mình,

nhìn về phía Nghiêm tiên sinh dưới đài: “Nghiêm tiên sinh, bây giờ mời

ông nói một chút, ông bị bọn chúng bắt như thế nào.”

“Khi đó lão hủ đang kéo đàn chuẩn bị cho

buổi chiều diễn, bỗng nhiên có một hòn đá bọc giấy ném vào, trên đó viết nếu muốn giữ mạng Tiểu An, phải lập tức một mình đến ngõ sau, hơn nữa

không được nói cho bất luận kẻ nào, nếu không tính mạng của Tiểu An khó

mà giữ được..” Nghiêm tiên sinh một mặt kể hết sự tình từ đầu chí cuối,

một mặt kinh ngạc nhìn Tiểu Ngư và Cung Hòa, không thể tin được nói:

“Đông gia, chẳng lẽ ngài cho rằng Cung Hòa muốn hại ông cháu tôi?

Nhưng.. nhưng hắn là đồ đệ của tôi mà..!”

“Không phải muốn hại, mà là đã hại.” Ánh

mắt sắc bén của Tiểu Ngư giống như tấm lướt lớn sít sao bao chặt Cung

Hòa, khiến hắn cơ hồ không thể động đậy nổi.

“Không… không phải ta…” Cung Hòa liều

mạng giải thích, “Ta không có.. Thật sự không có.. Ta… ta bảo Tiểu An đi mua rượu, là thật sự muốn hiếu kính sư phụ.”

“Vậy chuyện này giải thích thế nào? Đêm

qua ngươi vụng trộm lẻn ra ngoài bí mật gặp người của Tang gia thì giải

thích sao đây?” Tiểu Ngư hất mặt, La Đản từ phía sau lấy ra một bao đồ

ném xuống dưới đài, vài nén bạc lăn ra.

Cung Hòa lập tức nhũn ra trên mặt đất. Đại sảnh lại một lần nữa ồ lên.

“Thì ra thật sự là ngươi…” Nghiêm tiên

sinh run rẩy chỉ vào Cung Hòa, đau lòng cực độ nói, tức giận đến mức

thân thể choáng váng, may mắn bên cạnh có người đúng lúc đỡ được, Tiểu

An Tử cũng vội hô lên ông nội, chạy xuống.

“Tiểu nhân vô sỉ! Phản đồ!!” Hợp Đức

nhanh chóng bước lại, mắt hạnh trừng lên: “Ngươi nói đi, ta và ngươi

không thù không oán, tại sao ngươi muốn hại ta?”

“Không, tôi không muốn hại cô!” Cung Hòa

đang khiếp nhược ôm đầu chịu mọi người thóa mạ, nghe thấy tiếng Hợp Đức

thì đột ngột ngẩng đầu lên, điên cuồng lớn tiếng giải thích.

“Không muốn hại ta? Chẳng lẽ bình thuốc câm kia là giả sao?” Hợp Đức càng thêm giận dữ.

“Tôi không biết… Tôi thật sự không biết

bọn họ muốn độc câm cô mà! Bọn họ… bọn họ lừa tôi là chỉ chặt ngón tay

sư phụ… Tôi không ngờ.. Tôi không biết bọn họ muốn sư phụ tôi hại cô

mà!” Cung Hòa không chịu nổi áp lực bốn phía, càng không chịu nổi ánh

mắt chán ghét thù hận của Hợp Đức, tâm lý càng thêm khủng hoảng, bỗng

đột ngột nhào lên phía trước ôm chân Hợp Đức, lớn tiếng khóc rống: “Hợp

Đức muội muội, em tin tôi đi, tin tôi đi mà! Trong lòng tôi thích em còn không kịp.. Sao có thể hại em được chứ?!”

“Phi..!! Ai là muội muội của ngươi, đồ

ngụy quân tử vô sỉ đê tiện nhà ngươi, đồ phản bội bị điên này, Hợp Đức

ta đây thà rằng không quen biết ngươi, cũng không muốn ngươi đến bẩn mắt của ta!” Hợp Đức vốn là một người mạnh mẽ, thấy Cung Hòa chẳng những vô liêm sỉ nói thích nàng, còn dám đụng vào nàng, trong lúc điên lên,

không chút lưu tình đá mạnh hắn ra.

Vì nam nữ khác biệt, trong kịch diễn hầu

như vai nam chính đều do nàng đóng, cho nên bình thường cũng rèn luyện

thân thể không ít, một cước này đá ra, Cung Hòa thư sinh yếu đuối nhất

thời kêu thảm một tiếng, trên mặt nước mắt lẫn máu mũi tùm lum, làm sao

còn có nửa phần phong thái ôn nhã ngày thường?

“Muội muội, đừng đánh…” Phi Yến vội vàng

kéo Hợp Đức đang muốn tiếp tục xả giận, nước mắt lưng tròng nhìn nam tử

mình từng ngưỡng mộ như vậy, trong lòng vừa đau vừa giận, vừa thương lại vừa hận.

“Tỷ tỷ, tỷ đừng ngăn ta, mệt tỷ còn đối

với hắn tâm tâm niệm niệm, loại người vô sỉ này sao có thể xứng để tỷ

thích?” Hợp Đức giận dữ không thể kiềm chế được.

“Ta ..ta…” Phi Yến bị muội muội ruột của

mình trong lúc xấu hổ thế này mà chọc thủng tâm sự ngay trước mặt mọi

người, tính tình vốn nhu nhược sao có thể chịu nổi cú đả kích đó? Gương

mặt tái nhợt đi, ôm mặt chạy vụt ra khỏi đại sảnh.

“Tỷ tỷ…” Hợp Đức biết mình lỡ lời, rốt cuộc bỏ mặt Cung Hòa, vội ném lại tay nải chạy đuổi theo.

“Trước trông coi hắn.” Hiện giờ là lúc

không an toàn, Tiểu Ngư tất nhiên là lo lắng hai tỷ muội cứ vậy mà chạy

đi, nghĩ đến muốn cản lại cũng tránh không được phải lôi kéo, La Đản và

Phạm Đại cũng không tiện ra mặt, suy nghĩ rất nhanh, tự mình xuống đài

đuổi theo.

Lại nói tâm hồn thiếu nữ của Phi Yến, nửa khắc trước vẫn còn đặt hết lên Cung Hòa, làm sao đoán được chỉ chớp

mắt, tình cảnh của mình đã bị vô tình xoay chuyển hoàn toàn như vậy,

trong cơn nhục nhã tuyệt vọng, chỉ muốn rời khỏi Bách Linh Các càng xa

càng tốt. Đôi chân nhỏ dưới tiềm năng được kích hoạt chạy rất nhanh, Hợp Đức khỏe mạnh mặc dù đã hết sức đuổi theo nhưng nhất thời vẫn đuổi

không kịp nàng.

Đương nhiên, đối với Tiểu Ngư mà nói, tốc độ đó của hai tỷ muội căn bản không là vấn đề, sở dĩ nàng giữ khoảng

cách với hai tỷ muội, kỳ thật là thông cảm cho tâm tình lúc này của Phi

Yến, muốn để nàng trong lúc chạy trốn phát tiết ra một chút mà thôi.

Nhưng Tiểu Ngư không ngờ là, Phi Yến vừa

chạy khỏi ngõa tứ ra đến đường cái, liền thình lình đâm sầm vào một

người ngay trước mặt. Chỉ nghe rầm một tiếng, hai người đều đã ngã nhào

xuống đất.

“Phi Yến!”

“Quan… Công tử!”

Hai giọng nói cao vút đồng thời hô lên,

chẳng qua một là giọng nữ, một là giọng nam, người trước cao vút cũng

vẫn dễ nghe, nhưng tiếng người nam sau thì như vịt đực, thật là không

dám khen tặng.

Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, hai người ngã trên mặt đất còn chưa phản ứng lại, Hợp Đức và một người khác đã

rất ăn ý cùng đưa tay ra sau, đỡ người của mình đứng dậy.

“Tỷ tỷ, tỷ sao rồi?”

“Công tử, công tử sao rồi?”

Hợp Đức và người giọng vịt đực lại một lần nữa hai miệng như một.

“Muội muội…”

Trong lòng Phi Yến vốn đang tràn ngập ủy

khuất, đau đớn trên thân thể càng như chất xúc tác thúc đẩy nước mắt

nàng tuôn ra như suối, không đợi Hợp Đức nâng dậy, bất chấp ngay trước

công chúng, nàng ôm vai muội muội òa khóc. Nhưng mà mỹ nữ dù sao cũng là mỹ nữ, tiếng khóc của nàng không như phụ nữ bình thường tục tằn khó

nghe, ngược lại càng có vẻ lê hoa mang vũ, điềm đạm đáng yêu, khiến

người ta nghe thấy mà đau lòng.

Anh chàng công tử bị đâm ngã choáng váng

vừa mới đứng dậy, còn chưa kịp nổi giận thì đã nghe thấy tiếng Phi Yến

khóc, lửa giận trong lòng nhất thời tiêu đi phân nửa, lại nghĩ tới ban

nãy ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, càng không nỡ giận, vừa cúi đầu

phủi quần áo, vừa ôn hòa nói: “Ta không sao, không có việc gì.”

“Sao có thể không có việc gì chứ? Vừa rồi tiểu nhân còn nghe thấy tiếng va đập mạnh như vậy, quan.. công tử, ngài đau ở đâu, phải nhanh chóng nói cho tiểu nhân, nếu không tiểu nhân dù

có muôn lần chết cũng không…” Người mặc áo xanh bên cạnh vội vàng sửa

sang lại mũ áo cho anh chàng, cơ hồ như sắp khóc.

“Khụ khụ… Ta nói, ta không sao. Người ta

một cô nương vừa nhỏ vừa gầy, chỉ là nhất thời đi đường không cẩn thận

đụng phải ta, có thể đụng đau đến đâu? Nhưng mà vị cô nương kia… Lí Đức, ngươi mau đi hỏi xem người ta có bị thương gì không?”

Công tử kia cố nén buồn bực trong lòng,

ngẩng đầu nhìn hai tỷ muội đang ôm nhau nức nở, chỉ thấy hắn mặc cẩm bào thêu màu xanh nhạt, mặt mày coi như tuấn tú, thoạt nhìn có vẻ trẻ tuổi, khoảng tầm mười sáu mười bảy, trên mặt mặc dù có vẻ đau đớn nhưng lại

mỉm cười khoan dung, khiến người ta nhất thời cảm thấy vô cùng thiện

cảm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...