Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 75

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xe lừa thong dong đi trên đường cái, tuy

dọc theo đường đi ngoài xóc nảy thì vẫn là xóc nảy khiến người ta đau

hết cả thắt lưng xương sống, hơn nữa tốc độ lại chậm đến kỳ lạ, nhưng dù sao cũng không khiến bất luận kẻ nào nghi ngờ, mấy ngày trôi qua bình

an.

Đương nhiên, đây cũng không phải nói

không có ai đuổi bắt bọn họ, thực tế, bọn họ có mấy lần đã lướt qua quan binh hay những kẻ giang hồ giả làm người thường. Có lần nghỉ chân trong quán trà, bọn họ thậm chí còn nghe thấy mấy người giang hồ đang hỏi chủ quán trà, có từng thấy hai người anh em sinh đôi mang theo ba đứa con

trai và một đứa bé gái đi qua không, khiến tất cả mọi người kinh hãi

không khỏi toàn thân đề phòng, tim đập như nổi trống, không ngờ mấy

người giang hồ này lại chỉ vô tình quét mắt nhìn thoáng qua bọn họ một

cái liền thất vọng, nghênh ngang bỏ đi, khiến mọi người mất công sợ bóng sợ gió một hồi, có điều, sau lần đó cũng cảm thấy yên tâm hơn.

Còn chuyện đi về đâu, sau khi bàn bạc một hồi, tất cả mọi người cảm thấy nếu muốn “đại ẩn vu thị”, chẳng bằng đơn giản đến kinh thành luôn.

Nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn

nhất, cho dù Cảnh Đạo Sơn có hiểu rõ về hai huynh đệ đến đâu đi chăng

nữa, cũng tuyệt đối không thể ngờ được phương hướng của một nhà bọn họ

lại do một đứa bé gái là Tiểu Ngư hạ quyết sách.

Đối với quyết định này, lúc đầu Không Sắc còn hết sức lo lắng, vì Hạ Tủng dòm ngó mỹ sắc của hắn cũng ở ngay

trong kinh thành, nếu bị hắn đụng trúng chẳng phải là chui đầu vào lưới? Nhưng nghĩ lại thì, kinh thành dân cư phức tạp, không đến trăm vạn cũng mấy chục vạn, chỉ cần mình ở trong nhà không ra ngoài, lại có thể dễ

dàng gặp phải như vậy? Huống chi trước mắt hắn toàn bộ đều dựa vào nhà

họ Phạm che chở, nếu một mình rời đi, thiên hạ tuy lớn nhưng một thư

sinh yếu ớt như hắn làm sao có thể bảo vệ chính mình?

Sau khi suy đi tính lại, dưới sự trưng

cầu ý kiến của Tiểu Ngư, Không Sắc vẫn đành bất đắc dĩ mà tỏ vẻ đồng ý.

La Đản vốn dĩ không chủ động phát biểu ý kiến lại càng không có dị nghị

gì, thực tế cho dù hắn có suy nghĩ khác, cũng sẽ không nói ra.

Bởi vì hắn không có tư cách, từ ba năm

trước khi hắn bị cha ruột đột ngột phó thác cho sư phụ, hắn đã không có

tư cách, lại càng đừng nói đến bây giờ. Hắn đã liên lụy đến gia đình sư

phụ quá nhiều, thật sự hy vọng ông trời có thể ban cho hắn một cơ hội

báo đáp cũng như bồi thường.

Trong thùng xe. Mấy ngày qua, cuối cùng Tiểu Ngư cũng lần đầu dùng một ánh mắt hoàn toàn mới đánh giá lại Không Sắc.

Hôm nay Không Sắc tâm huyết dâng trào,

nhìn sắc xuân tràn đầy trên dải đất hoang hai bên đường, nhịn không được làm một bài thơ, tuy không nhất định là một tác phẩm xuất sắc, nhưng

lưu loát đọc lên cũng rất thanh tân khác biệt, đủ để gợi dậy hứng thú

của Phạm Bạch Thái vốn dĩ luôn chăm học, lập tức liền hướng hắn lãnh

giáo. Nghe hai người hỏi đáp, Tiểu Ngư lúc này mới phát hiện hòa thượng

xinh đẹp trẻ tuổi này chẳng những y thuật không kém mà còn từng tham gia khoa cử, là một vị cử nhân hàng thật giá thật, không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

“Đúng vậy,” Không Sắc thoải mái gật đầu,

nhưng lập tức lại rầu rĩ cụp mắt xuống, thấp giọng: “Tiểu tăng còn từng

lập chí phải đề tên bảng vàng, làm rạng rỡ tổ tông… Không ngờ… Aizz…”

Không Sắc cười khổ một chút, ngậm miệng không nói gì nữa.

“Vậy tên thật của ngươi là gì?” Tiểu Ngư hỏi.

“Tiểu tăng vốn họ Nhạc, tên có một chữ là Du.”

Nhạc Du, vượt ngục*? Hoo, khó trách lại cứ gặp phải thị phi kiện cáo. Tiểu Ngư thiếu chút

nữa thì mặt đầy hắc tuyến, đang muốn ho một tiếng giấu diếm, Phạm Thông

bỗng nhiên a lên một tiếng, tròn miệng nhìn Không Sắc, mặt hiện lên vẻ

vui mừng.

*(Hai chữ Nhạc Du (yue yu) và vượt ngục (yue yu) phát âm giống nhau.)

“Cha à, cha muốn nói gì thế?” Tiểu Ngư bị hắn làm cho khó hiểu.

“Tiên sinh, tiên sinh…” Phạm Thông khoát

tay, vẻ mặt tươi cười, chỉ vào Không Sắc cười nói, “Tiểu sư phụ nếu đã

từng đọc sách, lại còn là cử nhân, có thể làm tiên sinh cho Đông Đông

nhà chúng ta đúng không?”

“A, đúng rồi!” Tiểu Ngư lập tức bừng

tỉnh, cũng mỉm cười, Không Sắc có tài văn chương thế này, chẳng phải làm vị một tiên sinh bác học quá tốt hay sao?

“Tiểu tăng… làm tiên sinh?” Không Sắc còn chưa kịp phản ứng lại.

“Không biết Không Sắc sư phụ có nguyện ý không?” Tiểu Ngư cười nói, Phạm Bạch Thái cũng vẻ mặt đầy mong chờ nhìn Không Sắc.

“Tiểu tăng chỉ sợ học thức nông cạn, làm

chậm trễ đệ tử.” Không Sắc khiêm tốn nói, nhưng thần thái mắt tỏa sáng

cũng nói cho mọi người biết hắn đã tám chín phần là bằng lòng.

“Không Sắc sư phụ học vấn tốt như vậy,

Đông Đông nhà ta nếu bái ngài làm thầy là phúc khí của nó mới đúng, ha

ha ha, vậy chúng ta cứ quyết định như thế.” Phạm Thông nhịn không được

cười to nói. “Đông Đông, mau bái kiến tiên sinh trước, chờ buổi tối đến

khách điếm lại hoàn thành đại lễ.”

“Bái kiến tiên sinh.” Phạm Bạch Thái vội

đứng dậy, cung kính cúi đầu hành một lễ, nhưng xe lừa xóc nảy, nó còn

chưa kịp bái xong, suýt nữa thì đã té lộn nhào xuống người Tiểu Ngư, mọi người nhất thời đều nhịn không được mà cười to.

Bên trong xe thì cười vui vẻ, nhưng La Đản đánh xe bên ngoài thì vẻ mặt ảm đạm.

Tuy nói Không Sắc mang đến cho nhà họ

Phạm phiền toái, nhưng dù sao hắn ta cũng đã cứu sư phụ, hiện giờ lại

trở thành tiên sinh của Đông Đông, lại nhanh chóng mà được nhà họ Phạm

kính trọng, còn mình thì sao? Chẳng những hại cả nhà sư phụ một nhà lưu

lạc thiên nhai còn chưa nói, lại chẳng biết làm gì, vừa không thể giúp

đỡ phân ưu cho sư phụ lúc khó khăn, cũng không có sáng kiến gì tốt có

thể bảo vệ bọn họ, thậm chí ngay cả xuống núi mua thuốc thám thính cũng

phải sư tỷ nhỏ hơn hắn hai tuổi tự mình đi mạo hiểm… La Đản ơi La Đản,

người như mi không phải phế vật thì là gì? Cho dù sư phụ sư tỷ đối với

mình như thân nhân chưa từng có lúc nào thay đổi, hắn lại có cách nào

thuyết phục được chính mình?

Mờ mịt phất roi, La Đản lại chìm sâu vào một màu xám vô tận.

Hắn hẳn nên biết rõ ràng, mục tiêu của

những kẻ đó chỉ ở hắn, một ngày bắt không được hắn thì sẽ không ngừng

đuổi bắt đối với nhà sư phụ, hắn đã không làm được gì, chẳng lẽ còn muốn tiếp tục liên lụy một nhà sư phụ như vậy sao?

Màn đêm buông xuống, tìm một khách điếm

nghỉ lại xong, để làm lễ bái sư chính thức cho Đông Đông, cũng là để

giảm bớt áp lực chạy trốn cho mọi người, Phạm Thông đã đặc biệt dặn chủ

quán làm một chút đồ ăn ngon miệng, còn mua mấy cân rượu để chúc mừng.

Bầu không khí đến lúc vui vẻ, Tiểu Ngư từ ba năm trước khi chuyển đến

nhà mới uống vừa được chén đã say đổ, từ đó về sau không bao giờ đụng

vào chút rượu nào nữa, nhưng giờ này nàng cũng phá lệ mà uống hết hơn

nửa chén rượu gạo.

Ba năm trước đây nàng đã không uống được

rượu, ba năm sau vẫn như cũ không phải đối thủ của chất cồn, nửa chén

rượu gạo vừa vào bụng, gương mặt liền nhanh chóng hiện lên hai áng hoa

đào, đôi mắt sáng lại càng mê mang như nước mùa xuân.

“Hôm nay rất vui, hay là để ta hát cho

mọi người nghe một bài nhé. Nói cho mọi người biết nha, bài hát của ta

đảm bảo ai cũng chưa từng nghe qua…Non xanh nước biếc mặt trời trên cao, gió thổi nhẹ nhàng thật mát làm sao…**” Tiểu Ngư cầm hai chiếc đũa gõ gõ bát, cười nói khanh khách, không ngờ

lại không nghiêng đầu ngủ gục như ba năm trước, mà ngược lại phá lệ tâm

tình lên cao hẳn.

“Tỷ tỷ say!” Phạm Bạch Thái vì còn nhỏ nên không được uống rượu, hì hì cười nói.

“Say? Ai nói ta say? Ta rõ ràng rất tỉnh

táo, nhìn đây, mỗi người ở đây ta đều nhận ra hết!” Tiểu Ngư nấc một cái trừng mắt nói, để chứng minh mình không say, nàng dứt khoát đứng dậy,

bàn tay thon thon vững vàng chỉ vào mọi người, lần lượt chỉ vào từng

người, đồng thời lớn tiếng nói: “Đệ là đệ đệ ta Đông Đông, đệ là tiểu sư đệ của ta La..”

Lời còn chưa dứt, thân thể đột nhiên sững lại, rồi lại mềm nhũn, lập tức ngã sấp xuống.

“Nguy hiểm thật!” Mọi người còn chưa kịp

hô lên sợ hãi, Phạm Đại đúng lúc điểm huyệt ngủ của nàng đã vững vàng đỡ được nàng, giơ tay quệt mồ hôi, vẻ mặt nghĩ mà sợ, thấp giọng nói: “Ôi

chao, suýt chút nữa thì nó đem hết cả gốc gác chúng ta kể ra, sau này

tuyệt đối không thể để nó uống rượu nữa.”

Mọi người bị nàng điểm danh suýt chút nữa thì bị dọa thành đau tim, lòng còn sợ hãi gật đầu, nhưng là, khi ánh

mắt mọi người lại tập trung đến Tiểu Ngư đang im lặng như một nàng công

chúa đang say ngủ, khóe miệng nhịn không được mà cùng mỉm cười, trong

lòng càng vì nốt nhạc đệm này mà cảm thấy ấm áp vô cùng.

“Lần này Tiểu Ngư cũng quá mệt rồi, để nó nghỉ ngơi sớm một chút cũng tốt.” Nhìn con gái, trong ánh mắt Phạm

Thông tỏa ra đầy ắp ánh sáng yêu thương, cúi đầu thở dài.

Phạm Đại gật đầu, đang định ôm lấy Tiểu

Ngư, La Đản ở bên lại đứng dậy: “Sư thúc, dù sao con cũng không uống

được rượu, để con đưa sư tỷ về phòng cho!”

Không ngờ được La Đản lại nói ra lời

không hợp lễ như vậy, Không Sắc vẫn giữ nghiêm lễ tiết thế tục nhất thời mẫn cảm đưa mắt nhìn, chỉ thấy trên mặt La Đản vẫn nguyên vẻ bình tĩnh, giống như căn bản không ý thức được nam nữ khác biệt.

“Ờ, cũng được, ta còn chưa uống đã ghiền

đâu!” Khác với Không Sắc, Phạm Đại vốn dĩ vô tâm vô phế căn bản không ý

thức được kiêng kỵ này, thuận tay trao Tiểu Ngư lại cho La Đản, còn mình lại ngồi xuống, nhanh chóng nâng chén lên nói với Phạm Thông: “Đại ca,

đến, chúng ta làm một ly, đêm nay chúng ta cũng hãy vui vẻ uống một trận đã đời!”

“Nhị đệ, uống rượu cũng được, nhưng chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, ngàn vạn lần không thể uống say.” Phạm Thông nghiêm mặt nói, lại cũng giống đệ đệ của mình, không cảm

thấy La Đản đưa con gái trở về phòng có gì không đúng, Phạm Bạch Thái

bắt chước cười ha hả nhấc vò rượu nhỏ lên, tính toán đúng lúc rót rượu

cho hai người.

Chẳng lẽ nàng đã sớm được hứa gả cho sư đệ của mình sao?

Thấy người nhà họ Phạm đều bộ dáng đã

quen, lại nhìn La Đản cẩn thận ôm ngang người Tiểu Ngư đi về phía một

phòng khác, tâm tình Không Sắc đột nhiên suy sút.

Ngoài hành lang, đêm đen như nước, gió

xuân ấm áp dịu dàng phất qua, La Đản cúi đầu nhìn kỹ dung nhan đang say

ngủ trong lòng, bình tĩnh trên mặt rốt cuộc tan thành mảnh vụn, thay vào đó là vẻ phức tạp sầu lo mà thiếu niên đang tuổi trẻ như vậy đáng ra

không nên có.

Nếu một năm thọ có thể đổi lấy nhiều thêm mấy bước đi lúc này, hắn thà bớt sống đi hai mươi năm, chỉ vì ba năm

nay, đây là lần đầu tiên hắn có thể tiếp xúc với người trong lòng gần

đến thế, càng hơn nữa là, có lẽ đây cũng là lần duy nhất trong đời hắn

có thể thực sự ôm nàng chặt trong lòng như vậy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...