Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong nháy mắt bạc kia rơi vào tay, trong lòng Phạm Tiểu Ngư lập tức

ước lượng ra mấy con số: không đến nửa cân, có lẽ là năm lạng bạc, tuy

nhiên khối bạc này cũng không có hình dáng nguyên bảo như mọi người bình thường hay tưởng tượng, chỉ là một thỏi bạc nguyên khối hình chữ nhật

không có gì đặc biệt, góc cạnh không quá vuông vức, trên có khắc vài chữ phồn thể.

Quả nhiên là năm lạng, Phạm Tiểu Ngư cúi đầu nhìn nén bạc, trong lòng nhanh chóng tính toán.

Nàng từ sau khi đến thế giới này, ngoại trừ tìm hiểu thân thế, đương

nhiên cũng phải hiểu biết về tiền tệ trao đổi của thời đại này.

Nếu những điều thú vị như thầy giáo hài hước trước kia đã từng giảng

là sự thật lịch sử, vậy thì đơn giản lấy giá trị của thỏi bạc này mà

nói, nàng đã đến trước thời đại đó, bởi vì hiện tại những năm cuối Chân

Tông này một hoặc hai lượng bạc chỉ trị giá năm trăm văn, không lâu sau, rất nhanh cả nước sẽ vì thiếu bạc mà giá trị tăng đến một ngàn năm sáu

trăm gì đó, gần như gấp ba lần, nếu có điều kiện, nàng có thể thừa dịp

tiểu hoàng đế Nhân Tông chưa đăng cơ tích trữ ít bạc, chờ đến khi Nhân

Tông làm hoàng đế, nhà nàng cũng có thể giàu lên gấp ba lần.

Bởi vậy, nén bạc này của tiểu chính thái hôm nay giá trị nhiều nhất

là ba xâu tiền, tương lai có lẽ thành mười xâu vừa vào tay, Phạm Tiểu

Ngư trong lòng thật sự là vui đến nở hoa.

Tuy nhiên, căn cứ vào tinh thần không thể không chém, nếu tiểu chính

thái này lãng phí như thế, vậy thì chém nhiều một chút là được.

“A, công tử, nén bạc này ít nhất… có thể mua được mấy chục con cáo,

sao người lại đưa cho nó nhiều như vậy?” Đại nha hoàn đứng bên cạnh thấy tiểu chính thái tiêu tiền lung tung như vậy, không khỏi có chút đau

lòng.

“Ta thích thì đưa, ngươi quản được sao?” Tiểu chính thái trợn trắng

mắt nhìn nàng, tay lóng ngóng vụng về ôm cáo con, vẻ mặt có chút luống

cuống, hiển nhiên là con cáo nhỏ kia thân mình quá mức mềm mại khiến nó

có chút chưa quen.

“Cha, đây là cái gì?” Hai người bọn họ nói chuyện đã nhanh chóng nhắc nhở đến Phạm Tiểu Ngư, nàng liền giơ nén bạc lên nghi hoặc hỏi Phạm

Thông.

Người đời sau, bình thường có nhiều hiểu lầm đối với giá trị của bạc, động chút liền lấy vàng bạc ra mua mua bán bán, cứ tưởng rằng một lượng bạc không có gì đáng giá, thực tế, ở thời Nam – Bắc Tống, bạc không

phải là loại tiền tệ lưu thông phổ biến, chỉ yếu dùng trong mậu dịch

xuất nhập khẩu và ban thưởng, tiến cống hàng năm, bổng lộc của quan viên cũng không dùng bạc để phát, lại càng không nói đến dân chúng bình

thường, lấy thân phận của nàng, nên là chưa nhìn thấy bạc bao giờ.

“Đồ ngốc, đây là bạc!” Tiểu chính thái mắng.

“Bạc để làm gì? Ta không cần bạc, ta muốn Nhạc Nhạc.”

Phạm Tiểu Ngư cầm bạc muốn tiến lên trả lại cho tiểu chính thái, tiểu chính thái cảnh giác lùi lại mấy bước, cứ như ngược lại là Phạm Tiểu

Ngư cướp của nó không bằng: “Đồ ngốc, bạc còn có giá hơn tiền bình

thường nhiều, cha ngươi nếu đã bắt được cáo, ngươi bảo cha ngươi đi bắt

mấy con khác không phải được rồi sao? Cổ Ngọc, đem tiền ngươi đang cầm

đưa hết cho nó đi. Người đâu, mau chuẩn bị xe!”

Ở cửa một hộ vệ lập tức đáp lời rồi đi làm.

“Còn muốn đưa thêm tiền nữa?” Cổ Ngọc kinh ngạc mở to mắt, khuôn mặt

xinh đẹp đã không còn chế trụ nổi oán khí trong bụng, ánh mắt nhìn Phạm

Tiểu Ngư đã có chút oán hận, toàn là vì tiểu nha đầu này, tiểu công tử

mới có thể đối với nàng quát qua mắng lại, hừ!

“Ngươi là công tử hay ta mới là công tử?” Tiểu chính thái tình tình

thật sự không được tốt lắm, hai ba câu nói là có thể chọc hắn tức đến

giậm chân.

Cổ Ngọc ủy khuất cắn cắn môi, vẻ điềm đạm đáng thương quả nhiên là

phong tình vạn chủng, khiến người phải yêu thích, chỉ tiếc tiểu chính

thái mới trên dưới mười tuổi, nào đã hiểu được thưởng thức phong tình

thiếu nữ, nàng càng chần chừ hắn lại càng trừng mắt, Cổ Ngọc không thể

làm gì khác ngoài việc oán hận mà đem tiền ném thẳng mặt Phạm Tiểu Ngư.

Phạm Tiểu Ngư giống như bị dọa đến ngẩn ra tránh cũng không tránh,

nhưng Phạm Thông đứng bên cạnh sao có thể để hơn hai trăm đồng tiền đập

vào người con gái, cánh tay dài duỗi ra, nhẹ nhàng khéo léo bắt lấy hai

xâu tiền, dò hỏi Phạm Tiểu Ngư: “Tiểu Ngư, con xem?”

“Quên đi, bán thì bán!” Phạm Tiểu Ngư bĩu môi, “Tuy nhiên, ta có một điều kiện.”

Được rồi, nể mặt tiểu chính thái đã ở đây dạy dỗ nha hoàn giả bộ rụt

rè này, sẽ không so đo chuyện vừa rồi với hắn nữa, có điều nàng ban nãy

nếu đã đặt cả tên cho cáo con, còn nói đó là bạn của mình, cũng nên nói

thêm một chút để tiểu chính thái tin tưởng.

“Điều kiện gì?” Tiểu chính thái trừng mắt nhìn nàng.

Phạm Tiểu Ngư đưa bạc cho Phạm Thông, lấy lại con cáo kia trên tay

hắn, hai mắt mở to nghiêm trang thành thật nhìn tiểu chính thái: “Ngươi

là thật lòng thích Nhạc Nhạc sao?”

Tiểu chính thái mím mím môi, rõ ràng nghĩ một đằng nói một nẻo: “Đương nhiên.”

“Vậy ngươi có thể cam đoan sẽ luôn luôn thích nó, chăm sóc nó, không

để bất kỳ kẻ nào bắt nạt nó không?” Phạm Tiểu Ngư vờ như không nhìn ra

hắn qua loa có lệ.

“Ta… Ta cam đoan.” Tiểu chính thái thuận miệng nói.

“Ngươi là nam tử hán sao?”

“Đương nhiên.” Lần này tiểu chính thái trả lời rất lanh lẹ và kiêu ngạo.

“Tốt lắm, chúng ta ngoắc tay.” Phạm Tiểu Ngư giơ một ngón tay nhỏ bé, nhìn thằng bé bằng ánh mắt xinh đẹp trong veo: “Cha ta nói, nam tử hán

đại trượng phu, nói chuyện đều là nhất ngôn cửu đỉnh, còn nói, quân tử

nhất ngôn, tứ mã nan truy. Hôm nay ngươi cam đoan cả đời bảo vệ Nhạc

Nhạc, vậy ngươi nói được phải làm được, nếu không, ta sẽ khinh bỉ

ngươi.”

Tiểu chính thái căn bản vốn không nghĩ sẽ lúc nào cũng phải giữ con

cáo nhỏ kia, nhưng lúc này trơ mắt nhìn Phạm Tiểu Ngư như thế, lại không tiện đổi ý ngay trước mặt. Lại nhìn ngón tay nhỏ bé xinh xắn của nàng,

trong lòng không hiểu vì sao hăng lên, đưa tay gạt ngón tay của nàng đi, xòe bàn tay kia ra, hừ giọng: “Nam tử hán đại trượng phu, đương nhiên

nói được làm được, ta không thèm cái loại ngoắc ngoắc tay ngây thơ gì đó với ngươi, chúng ta đập ta thề!”

“Được!” Phạm Tiểu Ngư cũng sảng khoái mở to bàn tay, hai người đều

dùng sức mười phần đập xuống khiến tay ai nấy đều thầm đau rát, nhưng

lại không ai biểu hiện nhăn nhó ra ngoài mặt.

“Đi!” Tiểu chính thái hừ một tiếng, vòng qua Phạm Tiểu Ngư ra khỏi phòng.

Nha hoàn Cổ Ngọc vội nhanh chân đuổi theo, không quên thừa dịp tiểu

chính thái không nhìn thấy hung dữ trừng mắt liếc Phạm Tiểu Ngư một cái.

“Đại tỷ tỷ, đừng quên chăm sóc cho Nhạc Nhạc thật tốt nhé. Nhạc Nhạc

bây giờ còn nhỏ, chỉ có thể uống sữa, không thể cho nó ăn những thứ khác được đâu.” Phạm Tiểu Ngư tâm tình khoái trá cao giọng dặn, Cổ Ngọc kia

nghe xong lảo đảo suýt ngã, vội vàng chạy đuổi theo tiểu chính thái.

Chưởng quầy tửu lâu Trương Đức Tuyên thấy tiểu chính thái xuống lầu,

đành bỏ qua không đâm chọc gì Phạm Tiểu Ngư, vội vàng theo đi xuống

tiễn.

“Tiểu nhị ca, phiền huynh gói lại toàn bộ chỗ này.” Phạm Tiểu Ngư vừa cười dài chỉ vào những đĩa điểm tâm chưa bị đụng đến, vừa nhìn bên

ngoài cửa sổ đoàn người ngựa xe của tiểu chính thái bên dưới, tâm tình

thật là vui vẻ!

“Phạm Thông, con gái ngươi thật giỏi đó!” Khi ra cửa, Trương Đức Tuyên ngoài cười nhưng trong không cười nói.

“Đại thúc quá khen, đại thúc tạm biệt.” Phạm Tiểu Ngư ôm điểm tâm,

cười hì hì chào hỏi Phạm Đại đứng một bên né né tránh tránh, “Nhị thúc,

chúng ta đi.”

“Ừ, đi!” Phạm Đại khiêng bao gạo lên, nhanh như chớp chạy lên trước,

trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi bóng dáng, cư nhiên không hỏi một

chút xem bên trong tửu lâu vừa rồi đã xảy những gì.

Kỳ lạ, hắn chạy nhanh như vậy để làm chi? Phạm Tiểu Ngư nghi hoặc

nhìn theo Phạm Đại, bừng tỉnh, a, thì ra hắn là sợ Trương Đức Tuyên đòi

nợ, haha!

Hắc hắc, tuy rằng hôm nay buôn bán có được thêm chút lời, bất quá

“món nợ lớn” kia vẫn phải để Phạm Đại từ từ tự mình trả, để hắn khỏi

tiếp tục chơi bời lêu lổng nữa.

“Cha, chúng ta cũng đi thôi!” Phạm Tiểu Ngư đột nhiên có loại cảm

giác ngây thơ xúc động muốn được nhảy nhót trên đường, thực ra bây giờ

nàng đã có thể thích làm gì cũng được, thật rất vui vẻ, mới qua một ngày đêm thôi chẳng những nợ nần xong hết mà hơn nữa từ nay về sau không còn phải lo lắng mỗi lúc đều hết sạch đồ ăn, haha, nàng và Đông Đông hai

thân thể nhỏ bé này cũng nên lớn lên thôi.

Nhìn con gái khó có được lúc biểu hiện ra vui vẻ của trẻ con, Phạm

Thông không khỏi vừa kiêu ngạo vừa cảm khái, vội bước sát theo.

Hai cha con một trước một sau đi xa dần, ai cũng không biết chỉ trong chốc lát ban nãy, có một nữ nhân mặc y phục đỏ cưỡi ngựa chạy ngang qua trước tửu lâu, mà Phạm Đại vốn đang đứng bên đường, thân hình cao lớn

lùi ra tránh sau một người bán hàng rong.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...